lúc thì vội vàng gật đầu lia lịa, cười nói: “Không vấn đề không vấn đề!”.
Người cầm máy càng nhiệt tình chỉ đạo Trương Nhất Địch và Trác Yến đứng thế nào: “Sát hơn vào sát hơn vào… đúng đúng… anh bạn đừng căng cứng thế, tay có thể đặt lên vai cô bạn mà… Bạn nữ cũng đừng đứng ngẩn ra như vậy, dựa vào ngực cậu ấy đi… Đúng đúng… Rất đẹp, cười nào, cười đi nào… Tốt quá rồi… Một, hai, ba – đẹp lắm!”.
Trác Yến chỉ thấy một luồng sáng lóe qua.
Cô và anh đã được thu vào trong ống kính nho nhỏ tròn tròn kia.
Ba ngày sau, Trác Yến nhận được hình.
Trong hình, cô và Trương Nhất Địch đứng cạnh nhau, tai anh đặt trên vai cô, cô đứng trước mặt anh, cười ngốc nghếch.
Lúc này tay cầm tấm hình, cô dường như có thể nhớ lại bộ dạng lúc túng vì kinh ngạc mà không nói nên lời của mình khi Trương Nhất Địch kéo lại.
Tiếng “tách tách” bấm máy, cô cảm thấy hình như có thể nghe thấy tiếng tim đập thình thịch.
Trong tích tắc, tai nóng rực.
Bàn tay đặt lên vai cô như một lò lửa có thể thiêu đốt người khác, nóng tới nỗi toàn bộ giác quan của cô như đều tập trung vào mỗi phần vai.
Chẳng phải anh đã nói, anh không chụp hình với con gái…
Chẳng phải anh đã nói, cô gái có thể chụp hình chung với anh, chỉ có thể là…
Cô đang nghĩ ngợi linh tinh thì bỗng nghe anh nói khẽ với cô: “Tôi sắp ra nước ngoài trao đổi học sinh rồi; cái này, xem như là quà kỷ niệm của chúng ta vậy!”.
Nghe anh nói thế, cô lập tức dẹp tan mọi nghi vấn trong đầu.
Nhưng tiếp đó, một nỗi buồn vô cớ bỗng dâng lên.
Anh nói anh sắp ra nước ngoài rồi…
Trác Yến cúi đầu nhìn kỹ tấm hình trong tay.
Sau lưng hai người là một cây dương cao lớn rậm rạp, xanh rì. Những cành cây thẳng tắp kiêu ngạo phô diễn sức sống mạnh mẽ, không hề có dấu hiệu sợ hãi run rẩy vì mùa thu sắp tới.
Nhiều năm về sau, khi cô lật tấm hình này ra xem lại, nhìn tán cây xanh um, sum suê sau lưng, cô bất giác bùi ngùi khôn xiết.
Nó giống với tuổi thanh xuân của họ biết nhường nào.
Đã từng tươi trẻ bừng bừng sức sống, không biết con đường phía trước gập ghềnh chông gai thế nào, không biết rằng có thể sẽ hợp tan trong vui vẻ hay đau buồn; trong quãng thời gian khó quên nhất, thoải mái dâng hiến cuộc sống, trong tuổi hoa niên đẹp nhất, yêu thật mãnh liệt, hận cũng sâu đậm, cố gắng cảm nhận tất cả, bằng trái tim chân thật nhất, viết nên quãng ký ức quý giá khó quên nhất trong cuộc đời vào những năm tháng ấy.
Trước lúc vào lớp, Trác Yến đang xem tấm ảnh thì bỗng cảm nhận có một bóng đen bao phủ.
Cô ngẩng lên, thấy Giang Sơn đang đứng cạnh chỗ cô ngồi, cúi xuống nhìn vật trong tay cô.
Thấy cô nhìn, khóe môi cậu hơi mấp máy, tỏ vẻ kỳ dị: “Ô hô, đúng là cậu làm được thật rồi!”.
Trác Yến có vẻ hoang mang: “Cái gì mà làm được?”.
Giang Sơn cười cười: “Trò cá cược của chúng ta; trước kia chẳng phải đã cược rằng, nếu cậu có thể bắt Trương Nhất Địch chụp hình chung thì tôi sẽ nhận lời cậu một việc hay sao; thật không biết đầu óc cậu ta kết cấu thế nào mà lại chịu chụp chung với cậu!”.
Trác Yến lúc này mới nhớ ra chuyện cá cược.
Giang Sơn nhìn cô, bỗng nói: “Cậu thắng rồi, sẵn sàng đánh cược chấp nhận chịu thua, tôi nợ cậu một yêu cầu, cậu có thể bắt tôi làm một việc gì đó”.
Trác Yến cười ngô nghê mấy tiếng, hai tay huơ huơ vòng vòng: “Thôi bỏ đi bỏ đi! Chuyện cũ rích rồi! Chị đây tấm lòng bao la cao cả, không tính toán với cậu đâu!”.
Giang Sơn nhìn cô toét miệng cười.
Cậu như muốn nói gì đó nhưng tiếng chuông vào học bất ngờ vang lên.
Trong tiếng chuông, cậu nhìn Trác Yến, môi mấp máy.
Như đang đợi tiếng chuông ngừng lại, nhưng cũng như đang do dự.
Cuối cùng, cậu chỉ cười cười; trong khi tiếng chuông chưa ngừng lại, cậu sải bước, đi ra phía sau.
Cô không hề biết rằng Giang Sơn ngồi phía sau, nhìn theo lưng cô, trong lòng hụt hẫng và buồn bã biết bao.
Cậu hy vọng cô sẽ tìm ra việc gì đó bắt cậu làm; cậu hy vọng mình còn có thể làm gì đó cho cô.
Ngày ngày lên lớp, ăn cơm, tự học, đi ngủ. Ngày tháng cứ lặp đi lặp lại như vậy, đơn điệu nhưng trôi qua rất nhanh.
Chớp mắt đã quá nửa học kỳ.
Cuối tuần đó là sinh nhật của Trương Nhất Địch. Trác Yến và mấy cậu bạn cùng phòng anh đã hẹn nhau ra ngoài ăn mừng.
Học hết hai tiết buổi chiều thức Sáu, Trác Yến lập tức về phòng.
Mở máy tính, nhìn thấy Trương Nhất Địch đang online.
Cô kéo chuột, bấm vào avatar sáng lấp lánh đó:
Helle, anh Nhất Địch~
Đối phương rất nhanh đáp lại:
Hello.
Hai người cứ thế chat chit qua lại.
Cứ chuyện trò thế, Trác Yến dần dần phát hiện ra có gì đó không ổn.
Giọng điệu đối phương cứ biến hóa khôn lường, lúc thì nũng nịu, lúc thì ngang ngược, lúc lại đặc biệt lắm lời, rõ ràng là ba tên yêu quái kia dùng QQ của Trương Nhất Địch để trêu chọc cô rồi.
Trác Yến tức tối quát họ:
Này! Ba cậu làm ơn đàng hoàng xem nào! Đừng đùa giỡn nữa! Lần nào cũng chơi trò tâm thần phân liệt, các cậu có chán không hả? Mau nói chuyện chính đi, bảo tôi biết tối nay tụ tập ở đâu (╰_╯)!
Đối phương khựng lại một lúc.
Một lúc sau, bên kia nhảy ra bốn chữ:
Tôi rất thích cậu!
Trác Yến cảm thấy như phát điên.
Ba cậu đủ chưa! Lúc nào cũng chơi trò này, có biết điểm dừng không hả? Các cậu phải uống thuốc rồi đó! Được rồi, được rồi, tôi biết rồi, các cậu đều thích tôi, được chưa? Mau nói tôi biết tối nay ta tụ tập ở đâu đi! Không được đùa nữa! Bà cô đây sẽ giận đấy!
Đối phương lại khựng lại, sau đó gõ một hàng chữ:
Ở quán mà chúng ta thường đến đi!
Trác Yến gõ một biểu tượng gật đầu “ừ ừ”:
Biết rồi! Sẽ xuất hiện đúng giờ không gặp không về, chị đây phải đi học từ vựng rồi, không điên với các cậu nữa. Tôi sẽ đợi sau khi thi qua cấp sẽ cười to nhìn các cậu khóc thảm nhé!
Cô chỉnh QQ sang trạng thaí “busy”, ôm quyển sách tiếng Anh bắt đầu học từ vựng.
Trong list bạn thân trên màn hình máy tính, có một avatar ở đó, im lìm, trông có vẻ rất cô độc.
Buổi tối, Trác Yến đến điểm hẹn rất đúng giờ.
Cô đã mua bánh sinh nhật cho Trương Nhất Địch.
Thấy cô đến, Trương Nhất Địch dường như rất vui.
Anh đón lấy bánh kem rồi nói: “Hay là ăn cái này trước”.
Trác Yến ngạc nhiên, cười phá lên: “Hả? Làm gì lại có chuyện ăn bánh kem trước? Hình như đều để dành đến cuối cùng mà…”. Cô đá mắt với Trương Nhất Địch: “Này có phải cậu… đói rồi không?”.
Bộ dạng gian xảo của cô khiến Trương Nhất Địch phì cười.
“Ừ, coi là vậy đi! Nào, giúp tôi cắm nến, chúng ta ăn bánh trước!”.
Trác Yến cười hí hí đón lấy cây nến màu sắc: “Cậu là chủ bữa tiệc, cậu lớn nhất, được thôi, nghe theo cậu; cậu nói ăn bánh trước thì ăn bánh trước!”.
Ba tên yêu quái kia chỉ đứng mím môi cười, không nói gì, hai con mắt gian xảo nhìn Trác Yến, khiến Trác Yến nổi cả da gà.
Cắm nến xong, Trác Yến đập bàn chất vấn ba tên yêu quái: “Ba tên kia! Nói mau, cười gian cái gì? Không nói thì tôi bảo lão đại đánh các cậu!”.
Ba người nhìn nhau, cuối cùng bạn Cát Huy hay làm nũng đã đứng ra làm người phát ngôn.
Cậu ta nheo mắt nhíu mày phát ra giọng kỳ quái: “Em Văn Tĩnh – cậu có biết – lão đại của bọn này – tại sao lại – ăn – bánh – kem – trước – không? Không không không không?”.
Trác Yến lườm cậu ta: “Đừng có nghĩ bậy bạ lung tung! Có gì nào, mau nói đi! Đừng lải nhải lắm lời, cậu không sợ kéo dài giọng quá, không hơi nổi sẽ bị tắt thở chết à?”.
Cát Huy phớt lờ câu ác mồm của cô, vẫn cố tình nheo mắt nhíu mày kéo dài giọng: “Đó là vì ấy – lão đại của chúng tôi ấy – lúc nào cũng đặt – thứ – quan – trọng – nhất lên đầu – tiên…”.
Cậu ta vẫn đang cố sức kéo dài giọng, bỗng dưng giọng nói lại trở nên nghèn nghẹn – giống như chiếc loa đang phát thanh bị ai đó dùng khăn bông nhét vào vậy.
Trác Yến ở bên cạnh cười lăn lộn.
Thì ra là Trương Nhất Địch cắt một miếng bánh không nhỏ tí nào, rất hung hăng, rất bạo lực nhét nó vào miệng Cát Huy.
“Ai bảo cái miệng cậu chỉ biết nói bậy nói bạ! Bịt kín nó, xem cậu còn tác quái thế nào!”. Trác Yến không tiếc sức sỉ nhục Cát Huy.
Cát Huy bỏ mặc tất cả, ra sức nuốt miếng bánh kem đầy ắp ở miệng xuống, vừa nuốt vừa gườm gườm nhìn, bộ dạng thê thảm không tả nổi.
Hai tên yêu quái kia ôm nhau tỏ ra sợ hãi, run giọng dặn dò đối phương bằng vẻ run rẩy giả vờ: “Nhớ đó, tối nay đừng bao giờ nói thật với lão đại và Văn Tĩnh, chúng ta sẽ bị chết no!”.
Hát bài chúc mừng sinh nhật và ước nguyện xong, mọi người nhanh chóng xử lý hết chiếc bánh kem.
Trương Nhất Địch lặng lẽ gói lại đống nến đã cắm xuống và vừa rút ra.
Trác Yến nhìn thấy, không kìm được hỏi: “Sao còn giữ lại? Cháy còn một đoạn ngắn rồi!”.
Trương Nhất Địch mỉm cười: “Đây là kỷ niệm hai mươi tuổi, đồng thời đã chứa đựng mơ ước của tôi, không thể bỏ đi được”.
Trác Yến ù ù cạc cạc gật đầu: “Ờ!”. Đến khi Trương Nhất Địch dọn xong nến thì vỗ mạnh vai anh: “Bạn à, hôm nay là ngày vui của bạn, hay là – chúng ta không say không về nhé!”. Cô cười hi hi, chớp chớp mắt với anh: “Chúng ta uống rượu đi! Thế nào?”.
Trương Nhất Địch nhìn đôi mắt sáng rực của cô, hồi lâu không rời mắt.
Đến khi Trác Yến đẩy anh, anh mới cười và gật đầu: “Được, tối nay, không say không về!”.