Bộ dạng ngốc nghếch của nó khiến Trác Yến cười mãi.
Nhìn con nhím không to hơn nắm tay là bao, Trác Yến có phần cảm khái: “Không ngờ nhím lại nhỏ như vậy, trước kia mình cứ nghĩ bọn nó phải to như cái chậu rửa mặt cơ!”.
Trương Nhất Địch ho một tiếng: “Sao lại nghĩ như vậy?”.
Trác Yến ngồi thẳng lên, nói rất thành thật: “Xem phim hoạt hình lúc nhỏ ấy! Một con nhím bò qua bò lại trong rừng sâu, sau đó bên trên những cái gai trên lưng nó có cắm rất nhiều hoa quả, táo lê chuối… rất đáng yêu! Lúc nhỏ mình rất muốn nuôi một con nhím cưng!”.
Trương Nhất Địch cao giọng: “Dùng để cắm hoa quả?”.
Trác Yến kêu lên, có vẻ hứng chí: “Oa, sao cậu biết? Cậu đúng là tri kỷ của mình!”.
Trương Nhất Địch đưa tay che miệng, bắt đầu ho.
Ba bạn ABC đều cười lăn ra giường, không ngừng đập tường.
“Trác Yến, tôi thích cậu quá đi mất, sao cậu ngố đến đáng yêu thế này!”.
Nghe xong câu cuối, Trác Yến không nghĩ ngợi gì, vớ ngay quyển sách bên cạnh lên, ném vào Đại Vĩ đang cười lăn lộn.
Đại Vĩ bị ném trúng đầu, kêu ré lên.
Trác Yến hung dữ chống nạnh trừng mắt: “Đáng đời! Ai bảo cậu nói nhảm, lợi dụng tôi!”.
Bỗng bên tai vang lên tiếng gió, trước mặt bay vụt qua một thứ gì đó. Còn chưa rõ đã xảy ra chuyện gì thì cô đã nhìn thấy Đại Vĩ ôm đầu kêu thảm thiết.
“Lão đại! Đùa nghịch thì đừng ra tay ác như vậy chứ! Không phải, sao cậu cũng ném tôi chứ! Tôi có lợi dụng cậu đâu!”.
Trác Yến mới sực tỉnh, lúc nãy là Trương Nhất Địch cũng vớ lấy quyển sách ném Đại Vĩ.
Trương Nhất Địch bình thản đùa giỡn Bánh Bao Đậu Đỏ, thản nhiên nói: “Quyển sách ban nãy Trác Yến ném cậu là ‘Phi Hồ ngoại truyện’[3] tập một. Tôi nhớ tập một cậu đã đọc xong rồi, thuận tiện giúp cậu ném luôn tập hai cho cậu”.
Anh quay lại nhìn Đại Vĩ, hỏi một cách rất dịu dàng: “Thế thì bây giờ, cậu nên nói gì với tôi?”.
Đại Vĩ xoa đầu, vẻ mặt như sắp khóc: “Cảm, ơn, lão, đại!”.
Trác Yến thấy bộ dạng ấm ức của cậu ta, buồn cười đến độ đập bàn đập ghế, đập ghế xong lại vỗ vai Trương Nhất Địch.
Vừa vỗ, vừa cười, cô vừa nói: “Tại sao sách cậu ta đọc không phải là ‘Tầm Tần ký’[5] nhỉ! Bao nhiêu quyển như thế mà ném đi thì chắc chắn cậu ta sẽ biến thành nhị sư huynh Trư Bát Giới!”.
Trương Nhất Địch nhìn bàn tay nhỏ nhắn trên vai mình, lại nhìn đôi mắt cong cong vì cười của Trác Yến, bất giác cũng toét miệng ra cười theo.
Học kỳ này có một môn tên là Vẽ kỹ thuật khiến Trác Yến phát điên.
[4] “Phi Hồ ngoại truyện” là một trong những tiểu thuyết võ hiệp của Kim Dung, ra mắt lần đầu tiên vào năm 1960 trên tạp chí “Võ thuật và Lịch sử”.
[5] “Tầm tần ký” là bộ truyện kiếm hiệp nhiều tập rất nổi tiếng, được chuyển thể thành phim truyền hình cùng tên của tác giả Huỳnh Dị.
Đối với chuyên ngành Tự động hóa, môn này là môn cơ bản bắt buộc, nên thời gian thi không cần xếp vào cuối học kỳ mà do chính thầy quyết định.
Hôm ấy học xong, thầy tuyên bố một câu ác mộng với đám sinh viên: “Nội dung môn này đã kết thúc, thứ hai tuần sau chúng ta thi, không có cơ hội thi lại, bạn nào thi rớt thì xin đợi năm sau học lại!”.
Mọi người lập tức kêu la khóc lóc vang trời.
Trác Yến há hốc miệng đờ ra đến năm giây.
“Không thể nào, mình chỉ bất cẩn ngủ một giấc thôi mà, sao tỉnh dậy thì sắc trời đã thay đổi nhiều thế này! Hay quá, cái gì mà thi cử chứ, tổn thương tình cảm quá! Dương Dương, làm sao đây làm sao đây, sắp thi rồi đó!”. Cô tỏ ra điệu bộ kỳ quặc bất lực, túm lấy cánh tay Lộ Dương lắc lấy lắc để.
Lộ Dương vừa lườm vừa sỉ nhục cô thậm tệ: “Cậu không biết ngượng khi chơi trò sói đội lốt thỏ hả! Tớ hỏi cậu, môn này thôi, cậu có tiết nào mà “cẩn thận” không ngủ không? Hầu như tiết nào cậu cũng ngủ cả! Sợ thi hả? Đáng đời!”.
Trác Yến xị mặt, hai tay ôm đầu, ra sức kéo tóc. Một mái tóc đẹp, chỉ trong chớp mắt đã bị cô vò thành tổ quạ.
“Phải kiếm tiền rồi phải kiếm tiền rồi! Dương Dương, môn này học lại bao nhiêu tiền?”.
Lộ Dương “phì” một tiếng, cười giễu cô: “Xem cậu hay ho chưa kìa! Chưa thi mà đã chờ học lại rồi. Thế này đi, tớ sẽ chỉ dẫn cho cậu một con đường sáng suốt. Thực ra môn này người học giỏi nhất lớp ta, không ai qua được lớp trưởng đại nhân, tớ nghĩ… cậu có thể tìm cậu ấy thỉnh giáo!”.
Trác Yến nhìn Lộ Dương, chớp mắt: “Cậu đùa đó hả!”. Cô xỉa tay vào trán Lộ Dương: “Chẳng lẽ cậu không nhìn ra là tớ đang bị lớp trưởng đại nhân tẩy chay hay sao?”.
Lộ Dương “xùy” một tiếng, cũng đưa tay xỉa lại cô: “Cậu mới đùa đó! Chẳng lẽ cậu không hiểu có một cảm giác là ‘càng không muốn cậu đi thì càng không thèm níu kéo’ à? Phía sau sự tẩy chay ấy chưa biết chắc là gì đâu! Cậu không thử thì làm sao biết cậu ta tẩy chay cậu thật?!”.
Trác Yến nghe Lộ Dương nói, cũng bắt đầu lung lay.
Chiến tranh lạnh với Giang Sơn đã khá lâu, vốn dĩ một người anh em rất hợp cạ bỗng nhiên lại trở nên lạnh lùng xa lạ, cảm giác ấy thật không dễ chịu gì. Nếu có cơ hội hàn gắn lại mối quan hệ của cả hai, cô rất muốn thử xem sao.
Cô len lén nhìn về phía Giang Sơn, Giang Sơn như cảm thấy có người đang nhìn mình nên cũng quay đầu lại, ánh mắt hai người chạm nhau.
Trác Yến giật mình cụp mắt lại, rụt cổ về, như đang làm chuyện gì xấu không dám gặp ai, chỉ mong giấu quách bản thân cho xong.
Nhưng cô nghĩ lại thì thấy mình thực ra chưa làm gì cả, hà tất phải lúng túng như vậy? Thế là thầm đếm một hai ba, rồi lại ngẩng lên nhìn.
Kết quả lại thấy đôi mắt đầy ắp vẻ giễu cợt của Giang Sơn.
Cậu nhếch mép như nửa cười nửa không, cơ hồ đang nói: Là cậu bảo tôi nên giữ khoảng cách với cậu, bây giờ lại nhìn lén tôi, là ý gì đây?
Trác Yến rùng mình, vội vàng cụp mắt lại.
Cô khoát tay nói với Lộ Dương: “Thôi thôi, tớ thấy Giang Sơn, thực sự là… đường này không thông! Hừ, cậu cũng thấy đó, nhìn vẻ mặt cậu ta lúc nãy thật là mỉa mai tớ biết bao! Dương Dương, cậu giúp tớ nghĩ đến người khác xem còn ai học giỏi nữa không?”.
Lộ Dương mấp máy môi, muốn nói gì đó nhưng lại im lặng.
Cô rất muốn hỏi Trác Yến, “mỉa mai” mà Trác Yến nói là phán đoán dựa vào cái gì?
Từ góc độ kẻ bàng quan như cô mà nói, vẻ mặt Giang Sơn lúc nãy rõ ràng là cố gắng làm ra vẻ lạnh lùng và thầm mong chờ, căn bản không dính dáng gì đến “mỉa mai” gì cả.
Nghĩ lại thì giữa hai người này thực ra còn có một Ngô Song. Trong ba người thì cho dù xếp bất kỳ hai người nào lại với nhau, cô nghĩ mình cũng có thể hiểu được là chuyện gì. Chỉ là ba người này xuất hiện cùng lúc thì cô không thể hiểu được quan hệ của từng người với nhau.
Chuyện mà ngay cả người trong cuộc còn không hiểu nổi thì một người đứng ngoài như cô làm sao hiểu được? Nói nhiều rồi, có lẽ chuyện sẽ trở nên phức tạp hơn.
Thở dài, nuốt câu nói xuống bụng, Lộ Dương vỗ vai Trác Yến, không tiếc sức sỉ nhục bạn: “Em Văn Tĩnh, tớ vô cùng khâm phục IQ của cậu, có phải chúng mọc trong dạ dày cậu, bị cậu bài tiết sạch rồi không? Xem bộ dạng ngốc nghếch của cậu kìa! Tớ hỏi nhé, Trương Nhất Địch học chuyên ngành gì?”.
Trác Yến nghĩ ngợi, bỗng dưng vỡ lẽ. Cô vỗ đùi, kích động kêu lên: “Đúng rồi! Sao tớ lại quên cậu ấy! Ngành cậu ấy học là thiết kế cái này cái kia, môn này đối với cậu ấy đúng là chuyện nhỏ! Ha ha ha! Chính là cậu ấy! Dương Dương đáng yêu, cậu thật thông minh, đến đây chị thơm cái nào!”. Vừa nói vừa túm lấy Lộ Dương, mặc bạn giãy giụa, cứ đòi hôn một cái cho bằng được.
Lúc sắp hôn được thì Trác Yến bỗng nhớ ra một việc.
Thế là cô lập tức từ hôn chuyển sang phun, gần như áp vào mặt Lộ Dương “phun” phì phì: “IQ của cậu mới mọc trong dạ dày ấy! Tớ chúc cho cậu ngày ngày đau bụng, bài tiết IQ của cậu với tốc độ cực nhanh!”.
Lộ Dương nhắm mắt, cố gắng vận khí. Sau đó quay sang bóp cổ Trác Yến, gầm to: “Trác Văn Tĩnh, con ỉn này! Tớ tốt bụng giúp cậu nghĩ ra chuyện tìm Trương Nhất Địch, cậu đối xử với tớ thế hả!”.
Giọng cô vang dội, những bạn chưa ra khỏi lớp học đều không hẹn mà cùng nhìn về phía họ.
Trác Yến bị mọi người nhìn đến nỗi sắp khóc.
“Lộ Dương, đồ mồm to! Tớ đánh cậu! Toi rồi, cái miệng cậu thế ngày mai chưa biết chừng lại lan truyền scandal rồi! Họ chắc sẽ nói, Trác Yến khoa Tự động hóa mặt dày, đến giờ vẫn chưa bỏ cuộc, muốn nghĩ mọi cách dụ dỗ “hoa vương” Trương Nhất Địch! Huhuhu, sự trong sáng của tớ, cả đời này bị hủy diệt trong miệng cậu rồi!”.
Lộ Dương nói “đáng đời” rồi quay đi dọn dẹp sách vở, chuẩn bị ra về.
Nhưng vừa ra khỏi lớp, cô đã bị người đằng sau gọi lại.
“Lộ Dương, cậu đợi đã!”.
Lộ Dương quay lại, nhìn thấy người gọi cô là Giang Sơn.
“Lộ Dương, cậu và mấy bạn nữ ở lại, giúp thầy Trình dọn dẹp lớp học. Đây là tiết cuối cùng, chúng ta không thể để lớp học bẩn thỉu cho thầy rồi bỏ về được!”. Ngừng lại, cậu dặn Lộ Dương: “Tôi phải đi họp, ở đây giao cho cậu phụ trách, nhớ đấy, dọn dẹp sạch sẽ, không sạch thì cậu phải chịu trách nhiệm làm lại”.
Lộ Dương trừng mắt nhìn cậu trong hai giây. Trong lòng cô có một cảm giác rất lạ. Nghĩ ngợi, cô chỉ Trác Yến, hỏi Giang Sơn: “Nó, có cần ở lại không?”.
Giang Sơn nhìn Trác Yến, lạnh lùng nói: “Nếu cậu không chê bạn ấy càng giúp càng bận thì bảo bạn ấy ở lại!”. Nói xong quay người bỏ đi.
Trác Yến thè lưỡi sau lưng cậu: “Ngay cả chiến tranh lạnh cũng không quên xem thường tớ! Đúng là đồ nhỏ mọn hẹp hòi!”.
Lộ Dương liếc mắt nhìn cô: “Thôi đi cô! Tớ chỉ mong cậu ta xem thường tớ, cũng hẹp hòi với tớ đây này! Trác Văn Tĩnh cậu đúng là đồ yêu tinh gây họa! Vì cậu mà suýt nữa tớ cũng chẳng biết vì sao mình chết nữa! Vô duyên vô cớ bị trúng đạn! Dọn – dẹp – dẹp – vệ – sinh! Tớ có phải tổ trưởng tổ vệ sinh đâu, tại sao tớ phải phụ trách! Đúng là lấy việc công báo thù tư mà!”.
Trác Yến nghĩ ngợi, bỗng nhiên xuýt xoa một tiếng.
Hình như cô hơi hiểu ra Lộ Dương vì sao trúng đạn rồi. Nhưng nghĩ kĩ lại thì thực ra vẫn thấy mơ hồ.
Và cứ mơ mơ hồ hồ như vậy, tư duy vốn dĩ đã hơi sáng ra, cuối cùng càng nghĩ càng hỗn loạn và mơ hồ.
Cô nhớ đến một ca khúc, gọi là “Tâm tư con gái anh đừng đoán”, vì anh đoán đi đoán lại cũng đoán không ra.
Cô nghĩ bài hát ấy thực ra thích hợp với Giang Sơn hơn.
Tâm tư của cậu còn khó đoán, kỳ cục hơn cả con gái nữa.