br/>Truyện được biên tập và post tại website: WWW.77F1.XTGEM.COM (77F1.XTGEM.COM)
Trương Nhất Địch: Cậu đang “này” với ai? Nói chuyện sao vô lễ thế!
Được, lại hung dữ rồi…
Trác Yến nhắm mắt, mở ra, hít một hơi, từ từ thở ra, hai tay nắm lại, bẻ ngón tay kêu “lắc rắc”.
Tốt thôi, nếu “Trương Nhất Địch” đã muốn tìm trò vui thì cô đã quyết định sẽ vui cùng “anh”.
Một buổi chiều thôi đã khiến Trác Yến mệt đứt hơi, tế bào não không biết đã tử vong hết bao nhiêu.
“Trương Nhất Địch” trước mặt hôm nay thực sự là thiên biến vạn hóa, lúc thì hung dữ, lúc thì nũng nịu, lúc lại lải nhải lắm lời, đa dạng đến nỗi khiến người ta chỉ muốn vung đao.
Trác Yến không có bản lĩnh biến hóa, chỉ có thể “dĩ bất biến địch vạn biến”. Đối phương đã kích hoạt ý chí chiến đấu của cô, cô trở nên không khách sáo, liều mạng đấu đến cùng với “bạn Trương”.
Đối phương ban đầu rất hờ hững, đùa giỡn cô như mèo vờn chuột. Nhưng từ từ cũng bắt đầu lực bất tòng tâm – vì Trác Yến càng chiến càng dũng mãnh. Cô gõ chữ rất nhanh, từ ngữ sỉ nhục phong phú đa dạng, thao thao bất tuyệt, thế tấn công phải nói là dời non lấp bể.
Cuối cùng của cuối cùng, đối phương cuối cùng đã mệt đờ người gửi một biểu tượng cờ trắng đầu hàng.
Trương Nhất Địch: Đầu hàng! Ngừng chiến! Không chơi nữa! Mệt chết rồi!
Trác Yến: ( )!
Trương Nhất Địch: Sợ quá! Lần đầu gặp được một cô gái cãi nhau lành nghề thế này! Đúng là tiếng thơm lưu truyền một đời~
Phía trên câu này, đối phương cũng gửi đến vẻ mặt sụp xuống khóc lóc.
Trác Yến: Hừ! Ai bảo chọc tôi! Xì! Không đầu hàng thì sẽ cãi đến độ cậu phải bới đất tìm răng cho xem!
Một lúc sau, đối phương gõ một hàng chữ.
Trương Nhất Địch: Còn muốn hỏi giỏ táo kia dùng làm gì không?
Trác Yến: Phì! Tôi có hỏi cũng hỏi Trương Nhất Địch, cậu có phải cậu ấy đâu! Hỏi cậu làm gì!
Sau đó Trác Yến lại gửi đến một biểu cảm khinh bỉ.
Cô đã cảm nhận từ lâu rằng “Trương Nhất Địch” hôm nay phản ứng rất kỳ quặc. Nghĩ đi nghĩ lại thì đã hiểu ra rốt cuộc là chuyện gì – người đang nói chuyện với cô đây căn bản không phải là Trương Nhất Địch!
Trác Yến: Mau khai thật đi, cậu là người nào? Tại sao tự tiện dùng QQ của người khác để trò chuyện với bạn bè người đó?
Trác Yến gửi đến biểu cảm phun lửa và khinh bỉ.
Đối phương một lát sau mới trả lời cô.
Trương Nhất Địch: Không phải là một người.
Trác Yến ngẩn người.
Trác Yến: Hả?
Trác Yến: Là sao?
Trương Nhất Địch: Là ba người.
Trác Yến: …………………………..
Trác Yến há hốc miệng, ngồi đơ người trước màn hình máy tính.
Trác Yến: A a a a a a a!!! Tôi nói mà, con người cậu làm sao có thể tâm thần phân liệt như vậy!!! Cứ một lúc lại vừa xấu xa vừa cứng nhắc! Một lúc lại đê tiện và lải nhải! Lúc sau lại lắm lời đến mức chỉ muốn đánh cho cậu tàn phế!!! Thì ra các người là ba người!!!
Trác Yến: Thật vô sỉ thật vô sỉ! Ba người cậu hợp lại cãi nhau, kết quả cũng không thắng được tôi, thật xấu hổ cho các cậu! Các cậu còn tự tiện dùng QQ của người khác để nói chuyện, đúng là một đám lừa đảo vô sỉ! Tôi phải mách các cậu với Trương Nhất Địch!!! Tôi sẽ bảo cậu ấy đánh các cậu!!! Đánh đánh đánh, đánh cho các cậu phải bới đất tìm răng!
Trác Yến gõ lách cách ra một đống chữ, lại gửi đến biểu cảm một con dao máu nhỏ ròng ròng.
Đối phương không trả lời ngay mà một lúc sau mới gửi đến một câu.
Trương Nhất Địch: Ừ, được, tôi sẽ đánh khiến họ phải bới đất tìm răng!
Trác Yến sững người nhìn màn hình.
Trác Yến: ╤_╤ !
Trác Yến: Đại ca! Sao còn đùa nữa!
Trác Yến: Anh hùng! Rốt cuộc bây giờ cậu là ai? Đồ lừa đảo A? Đồ lừa đảo B? Đồ lừa đảo C? Chính cậu???????????
Dưới một dòng dấu chấm hỏi rực rỡ kinh hồn của Trác Yến, đối phương thản nhiên đáp: Hiện giờ, tôi là Trương Nhất Địch.
Trác Yến cảm giác cô sắp phun một ngụm máu tươi lên màn hình máy tính rồi…
Trương Nhất Địch thay mặt ba người anh em cùng phòng, nhiệt tình mời Trác Yến đến phòng của họ.
Trác Yến cảm thấy hơi xấu hổ.
Trương Nhất Địch nói: “Có muốn biết giỏ táo đó dùng làm gì không? Còn nữa, có muốn nhìn tôi đánh ba tên lừa đảo đó thế nào không?”.
Trác Yến lập tức động lòng.
Dưới sự yểm hộ của Trương Nhất Địch, cô đã chui vào phòng ký túc nam một cách thành công.
Vừa vào trong đã nhìn thấy ba nam sinh kia đứng thành một hàng nhìn cô, người thì ngoẹo đầu nhìn, người thì nhăn mũi, kẻ lại cười hí hí.
Trác Yến thấy ba anh chàng này có hơi quen, chắc vì trước kia đã từng học chung tiết tiếng Anh.
Cô lườm ba anh chàng vẻ mặt kỳ quặc này, ra sức khiến gương mặt cô có vẻ khinh bỉ: “Một đám thủ – hạ – bại – tướng! Ba người luân phiên chiến đấu cũng không thắng nổi mình tôi, còn cười cười cười à, thật không biết xấu hổ là gì!”.
Trương Nhất Địch bên cạnh ho khẽ.
Trác Yến nghiêng đầu nhìn sang: “Mình còn tưởng cậu không biết họ dùng số QQ của cậu chứ! Kết quả bây giờ mình nghĩ chắc cậu biết rồi!”. Cô hừ mũi: “Anh đẹp trai, cho một lý do đi! Đây – là – tình – huống – gì?”.
Trương Nhất Địch đưa nắm tay lên miệng, lại ho.
Trác Yến cảm thấy trước mặt vạch đen chảy dài.
Sau khi ngừng ho, Trương Nhất Địch ngước lên, thành thật: “Họ nói, cảm thấy cậu rất ‘có ý tứ’[3], xin tôi cho một cơ hội để giao lưu”.
0 Nguyên văn là từ有意思, có ý nghĩ là thú vị, đồng thời cũng mang hàm nghĩa “có ý tứ”.
Trác Yến hơi ngờ ngợ, quay sang nhìn ba bạn ABC: “Sao các cậu biết tôi có ý tứ?”.
Ba cậu chàng cười khà khà chỉ vào Trương Nhất Địch: “Cậu có thể chọc cho tảng băng ngàn năm này cười, chẳng lẽ không có ý tứ gì với cậu ta sao?”.
Trác Yến lùi ra sau một bước, vừa lùi vừa kinh ngạc kêu lên một tiếng: “Cơm có thể ăn bậy nhưng lời không thể nói bậy! ‘Có ý tứ’ và ‘có ý với ai đó’ là hai chuyện hoàn toàn khác nhau! Này các cậu phải hiểu rõ chứ!”. Lại quay sang nhìn Trương Nhất Địch: “Lúc hai chúng ta trò chuyện, cậu cứ nói cậu khó thở, ừ hừ hừ, đừng nói với tôi là cậu đang cười nhé!!
Trương Nhất Địch lại dùng nắm đấm đưa lên miệng, ho khẽ.
“Khụ khụ! Chuyện đó, không phải!”.
Ba cậu chàng ABC không hề do dự mà vạch mặt bạn mình: “Quả thực không phải đang cười! Cậu ta khó thở thật ra là vì, cậu ta nhất định phải chơi trò trầm tĩnh, sống chết gì cũng không chịu cười, kết quả – nhịn đến nỗi khó thở!!!”.
Trác Yến nhìn ABC “Vô duyên!”, lại nhìn Trương Nhất Địch, chớp chớp mắt đầy vẻ mong chờ: “Anh đẹp trai, khi nào cậu ra tay? Mau đánh bọn họ phải bới đất tìm răng đi!”.
Trương Nhất Địch bẻ bẻ ngón tay vẻ bình thản: “Hay là bây giờ đi, thế nào?”.
Trác Yến gật đầu lia lịa.
Ba cậu ABC e dè hỏi: “Lão đại! Cậu… không phải làm thật đấy chứ?! Không phù hợp với hình tượng tiên nhân và khí chất trầm tĩnh thường ngày của cậu!!!”. Nhìn thấy Trương Nhất Địch từ từ lại gần, họ bất giác nhảy ra xa, bắt đầu tránh né, miệng không ngừng kêu lên thảm thiết…
“Hu hu hu… cứu mạng! Lão đại định đánh đập anh em!!!”.
“Này này này! Cứu mạng!!! Lão đại định đánh anh em vì phụ nữ kìa!”.
“Oa oa oa!!! Cứu mạng với!!! Lão đại trúng tà rồi!!! Lão đại chịu đánh anh em vì phụ nữa rồi!!!”.
Bên này ồn ào đến trời long đất lở. Bên kia trong chớp mắt, Trác Yến đã quay sang vì xuống góc tường, không còn quan sát trận ẩu đả đó nữa, mà tỏ ra ngạc nhiên lẫn vui sướng kêu lên: “Woa~ woa~ woa!!! Dễ thương chết đi được!”.
Trận chiến trong tích tắc trở lại hòa bình.
Trương Nhất Địch bước đến, quỳ xuống cạnh Trác Yến, cùng cô nhìn về phía góc tường.
Ở đó có một chiếc giỏ, chính là chiếc giỏ của Trác Yến.
Trác Yến quay sang nhìn Trương Nhất Địch. Hai mắt cô sáng long lanh, vẻ mặt hưng phấn, chỉ vào thứ trong chiếc giỏ, kêu lên: “Làm sao đây làm sao đây? Nó đáng yêu quá đáng yêu quá! Mình rất muốn vuốt ve nó!!!”.
Trương Nhất Địch nhìn cô đang kích động, khóe môi khẽ nhướn lên.
Trong chiếc giỏ ở góc tường được lót đầy cỏ khô và lá cây. Một con nhím nhỏ tròn vo đang ngoan ngoãn nằm bên trong, ngước cái đầu nhỏ lên, mở to đôi mắt tròn xoe đen láy, sợ sệt nhìn hai người đang quỳ xuống bên cạnh.
Trác Yến hỏi Trương Nhất Địch con nhím nhỏ từ đâu ra. Bạn B thích làm nũng đã chen vào rất ư là nhiều chuyện: “Đó là quà mà cô gái lão đại yêu nhất đã tặng cho cậu ta!”. Vừa nói vừa nháy mắt, dáng vẻ rất tâm thần.
Trương Nhất Địch đánh cậu ta một cái để bắt im mồm lại, đừng nói lung tung.
Trác Yến thầm nghĩ, tám phần là bạn gái Trương Nhất Địch tặng cho anh, cô ấy đang ở nước ngoài, tặng thứ đáng yêu này cho anh để làm kỉ niệm,
Cô đưa ngón tay ra, dè dặt chọc vào con nhím để chơi với nó. Con nhím không sợ người lạ, uốn éo theo ngón tay cô, đáng yêu như một em bé. Trác Yến cười không khép miệng lại được, yêu thích nó từ tận đáy lòng.
“Đáng yêu quá, đáng yêu quá!”. Trác Yến vừa chọc con nhím vừa cười lại vừa kêu lên: “Nó tên gì? Nó có tên không?”.
Cậu A tên Đại Vĩ nói chuyện hung dữ đã trả lời cô: “Cậu còn có tên, sao nó không có?”.
Trác Yến quay lại lườm cậu ta: “Tôi thấy cậu là anh của nó đó!”.
Đại Vĩ có phần băn khoăn: “Tại sao?”.
“Vì lúc cậu nói chuyện lúc nào cũng châm chích người khác!”.
Lời Trác Yến khiến mọi người đều cười.
Đại Vĩ cũng cười: “Vậy cậu làm chị dâu nó nhé!”.
Trác Yến xùy cậu ta: “Phì! Biến đi! Dám lợi dụng tôi à! Tôi không mù quáng thế đâu!”. Cô quay sang hỏi Trương Nhất Địch: “Con nhím này tên gì thế?”.
Trương Nhất Địch nghĩ ngợi, nhìn cô nói: “Nếu bây giờ cho cậu đặt tên nó, cậu gọi nó là gì?”.
Trương Nhất Địch ho sụ, ba tên kia cười nghiêng ngả.
Bạn C có khí chất Đường Tăng – A Viên – vừa bò lăn ra giường vừa kêu thảm thiết: “Trời ơi trời ơi! Trác Yến, cậu và lão đại của bọn này đúng là hợp nhau quá! Hai người đều có tâm hồn ăn uống! Cậu gọi nó là Vắt Mì, còn lão đại đặt tên cho nó là Bánh Bao Đậu Đỏ! Ôi trời ơi cười chết tôi mất thôi, ôi đau bụng quá đi!!!”.
Nhìn ba cậu ABC đã cười chảy cả nước mắt, Trác Yến cô sắp bị đám vạch đen choáng váng chôn vùi…
Trác Yến và Đại Vĩ, Cát Huy, A Viên nhanh chóng làm bạn.
Ba cậu ABC đó đều thấy tính cách cô cực kỳ tốt, tính khí càng khỏi phải nói, tuy là nữ sinh nhưng cho dù đùa giỡn với cô thế nào, cô cũng đều cười híp mắt mà không hờn giận, không hề xị mặt ra giận dỗi, hơn nữa lúc nói chuyện hài hước, làm họ buồn cười đến chảy cả nước mắt.
Ngoài những lúc bình thường lên QQ đùa giỡn với nhau, mỗi cuối tuần họ đều kéo Trác Yến đến chơi, có thể nhận ra họ rất thích cô.
Quãng thời gian gần nhất, cứ đến cuối tuần là Trác Yến lại lén vào ký túc xá nam sinh để thăm Bánh Bao Đậu Đỏ.
“Tên nhóc này mới nhìn đã biết là một tên khảnh ăn, bao lâu rồi mà hình như nó cũng chẳng to hơn là bao!”.
Trác Yến đặt con nhím nhỏ lên bàn, chống cằm nhìn nó. Con nhím có vẻ nhút nhát, nhích sang bên trái một tí, cảm thấy không an toàn, lại bò lại; rồi lại nhích sang bên phải; vẫn không an toàn, thế là lại