“Cậu ấy tuyệt tình đuổi cô đi như vậy, tránh mặt cô, chỉ là không muốn cô nhìn thấy cậu ấy như thế, tình huống hôm nay của cậu ấy cô cũng thấy rồi đấy… cậu ấy là người kiêu ngạo như vậy, không có cách nào tiếp nhận chuyện bất kì kẻ nào nhìn thấy bộ dạng kia của cậu ấy…”
Cô vẫn không có ngẩng đầu nhìn anh ta, thậm chí một động tác cũng không có. Trong lòng vạn phần thê lương, anh luôn nói cô không tin anh, thật ra anh cò tin tưởng cô không? Anh che mưa chắn gió cho cô, cái gì cũng tự mình gánh vác, cho tới bây giờ cũng không tin tưởng cô có thể gánh vác cùng anh.
Trong phòng bệnh rất ấm áp, thảm rất dầy, mắt cá chân cũng có thể vùi hết vào trong, mềm mại đến nỗi làm cho người ta có cảm giác không chân thật giống như đang bay trên không trung. Đèn tường rất mờ, gian phòng chỉ bị ánh sáng nhàn nhạt bao quanh, bởi vì ngọn đèn quá sáng anh sẽ không ngủ được.
Từ căn phòng này nhìn xuống chính là một công viên, những tòa nhà xung quanh đèn sáng lóng lánh, chiếu rọi nhân gian lộng lẫy phồn hoa, nhưng mà cô chỉ muốn cầm thật chặt tay của anh.
Cô nhớ đến lúc kết hôn, ba đã tự ghi dòng chữ “Chấp tử chi thủ, dữ tử giai lão” (Nguyện nắm tay nhau, cùng đi bên nhau đến đầu bạc răng long), tay của anh, cô cầm lên, rồi lại buông xuống… nhưng bắt đầu từ giờ khắc này, cô thật sự sẽ không buông tay nữa, thật sự vĩnh viễn sẽ không buông tay.
Người nằm trên giường hàng mi khẽ nhúc nhích, mở hé hai mắt ra, nhìn lướt qua một mảnh mông lung, nhưng mà anh biết cô đang ở bên cạnh nắm tay anh thật chặt, người nhẹ nhàng vuốt ve gò má anh của là cô. Bởi vì là cô cho nên mới có thể an tâm như vậy.
Cô nhìn thấy anh mở mắt ra, bật đèn sáng hơn một chút, khẽ mỉm cười nói: “Đói bụng rồi phải không? Anh ngủ thật…”
Anh chống tay muốn ngồi dậy, nhưng không ngờ một cơn choáng váng đánh úp lại, lảo đảo gần ngã xuống, cô kịp thời đỡ lấy anh, giúp anh nằm lại xong thì nói: “Ngủ lâu như vậy đột nhiên ngồi dậy sẽ bị choáng, huyết áp quá thấp, nằm xuống trước đi…” Cô giúp anh đắp lại chăn.
Anh nhắm mắt lại đợi cho cơn chóng mặt qua đi, thật lâu sau mới nói: “Bây giờ anh muốn xuất viện.”
Không gian yên tĩnh dường như chỉ nghe thấy tiếng thở của hai người, còn có tiếng từng giọt thuốc nhỏ xuống.
“Anh có thể xuất viện, nhưng mà nhất định phải làm phẫu thuật.” Giọng nói của cô ngang ngạnh.
“Anh sẽ không làm phẫu thuật…”
“Sau đó thì sao?” Cô cắn răng hỏi tiếp, không làm phẫu thuật rồi sau đó thì thế nào?
“Tối thiểu còn có thể làm chuyện mình muốn làm.” Tối thiểu, anh vẫn còn có thể thở, anh không phải sống đời sống thực vật, không phải chỉ là một phế vật chỉ có thể suy nghĩ mà không thể tự làm gì.
“Giang Vũ Chính, sao em lại chưa bao giờ biết anh là người ích kỉ như vậy? Anh vĩnh viễn chỉ nghĩ đến cảm nhận của mình, vĩnh viễn chỉ làm theo cách của mình. Anh có từng nghĩ cho cảm nhận của người khác không hả?” Cô kích động lớn tiếng quát anh.
“Em có biết tư vị của người sống đời sống thực vật là thế nào không?” Giọng của anh yếu ớt giống như đang bay bổng trên không trung, lại làm cho người ta cảm thấy vô cùng nặng nề, vô cùng tàn nhẫn.
Từng giọt nước mắt rơi trên mặt cô, miệng há ra nhưng lại không có cách nào nói thành lời.
“Anh có thể nghe được tiếng em nói, anh có thể suy nghĩ, nhưng mà anh lại không thể nói chuyện, không thể cử động, ngay cả mở mắt ra cũng không thể, cái gì cũng không thể làm được. Quãng thời gian sống không bằng chết kia… anh không muốn nếm trải lần nữa.” Ánh mắt của anh mờ mịt mà hoảng loạn, giống như đang cầu xin cô.
Cô bổ nhào vào người anh, chôn đầu trong hõm cổ anh, nước mắt chảy dọc xuống xương quai xanh, nức nở nói: “Sẽ không đâu… phẫu thuật sẽ thành công… Giang Vũ Chính… anh nói chuyện sao có thể không lựa lời vậy… anh và ba ba… nói cả đời đều nghe theo em… cả đời đều như vậy… mà đã đòi xa em…”
“Hơn nữa…” Cô ngẩng đầu lên nhìn vào mắt anh nói: “Em có thai rồi.” Tay cô cầm lấy cánh tay mềm nhũn không còn sức của anh đặt lên bụng mình.
Đôi mắt anh trong nháy mắt co rút lại, những giọt nước tràn đầy trong hốc mắt, không thể làm gì được nên cuối cùng lại chậm rãi chảy xuống, khóe miệng hơi cong lên thành một nụ cười cay đắng, tay kia nhẹ nhàng vờn nghịch qua vệt nước mắt trên gò má cô, nói: “Vậy thì một mình em cũng sẽ không còn cô đơn nữa…”
Cô lắc đầu, hai tay nâng mặt anh lên: “Nó cần ba ba, anh cũng phải biết… anh cũng phải biết cảm giác đó mà… phải không?” Không ai có thể hiểu rõ hơn Giang Vũ Chính cảm giác đau đớn khi mất cha, cho nên anh nhất định không nỡ để cho con anh phải chịu loại đau khổ ấy.
“… Nếu như ba của nó là một người sống đời sống thực vật… loại cảm giác đó sẽ dễ chịu sao?” Anh không nhìn về phía cô, ánh mắt mờ mịt làm đau lòng người.
“Ai nói… anh sẽ sống đời sống thực vật… chúng ta cùng nhau đối mặt… không sao đâu…” Cô vừa nức nở vừa nói, lời nói không thành câu.
“Chúng ta còn có năm tháng, năm tháng có thể làm rất nhiều chuyện…” Anh cười an ủi cô, cho dù anh biết lời nói của mình vô cùng không đáng tin, năm tháng, cái gì cũng không kịp, cái gì cũng đã quá muộn.