n không nghĩ tới cô lại đồng ý nên cũng sững sờ.
Hinh Ý dường như chần chờ một chút, làm sao lại nhầm anh ta là anh chứ? Tay chậm rãi lui về, nhưng Dư Chân đã cầm thật chặt, không cho cô cơ hội lùi bước.
Vừa dẫn cô về phía sàn nhảy vừa nói: “Chỉ là nhảy một khúc nhạc mà thôi, không cần phải căng thẳng như vậy.”
Ôm lấy eo của cô, vịn vào vai cô khiến cho Dư Chân cảm thấy giờ khắc này có thể kéo dài vĩnh viễn thì tốt biết mấy. Nhưng Hinh Ý lại ngây người, như là không hề chú ý đến chút nào, chỉ lo đắm chìm trong hồi ức của chính mình.
Vũ Chính ở trong đám người cách đó rất xa, nhìn về phía hai người, nhìn bọn họ nhảy cùng nhau, nhìn Lưu Dư Chân ôm eo của cô, vịn vào vai của cô. Đó vốn phải là vị trí của anh, làm sao có thể như thế?
Anh chưa bao giờ hận chính mình không thể đi lại như bây giờ, anh cho rằng chỉ cần anh muốn thì sẽ không có gì không chiếm được. Nhưng mà, anh ngay cả việc cùng người mình yêu nhảy một bản nhạc đơn giản nhất cũng không thể. Thậm chí, anh căn bản không có cả cơ hội mời cô nhảy.
Tay của anh dùng sức bóp chặt cặp đùi không có chút cảm giác nào của mình, ánh mắt thâm trầm bi thống nhìn về phía hai người đang nhẹ nhàng khiêu vũ trên sàn nhảy.
Sau khi rời khỏi sảnh khách sạn, Hinh Ý đi rất nhanh, chiếc vày dài làm cho cô thoạt nhìn như một thiên sứ không cẩn thận rơi xuống nhân gian, mà Dư Chân không nghĩ sẽ để cho thiên sứ này chạy mất, anh muốn cô ở bên cạnh anh.
Dư Chân nhìn khuôn mặt hơi ửng hồng của cô, chậm rãi tới gần cô nói: “Thật ra thì em cũng có cảm giác với anh, đúng không?”
Trong lòng Hinh Ý cũng đang vạn phần thống khổ, cô không biết phải nói với anh thế nào, trong ánh mắt anh, cô đều nhìn thấy hình ảnh của một người khác, cô không thể tàn nhẫn nói cho anh biết rằng anh vẫn chỉ là thế thân của một người khác.
Bầu trời bao la đen ngòm, làm chi khí trời lạnh lùng lại tăng thêm vào phần lạnh lẽo.
Vũ Chính nằm trên giường, nhưng vì sao lại không thể ngủ được. Rõ ràng anh đã uống một viên thuốc chống co giật, những viên thuốc kia có tác dụng an thần, hẳn là sẽ làm cho anh mệt mỏi mà ngủ thiếp đi. Nhưng mà bất kể anh có mệt mỏi thế nào, mí mắt có nặng trĩu thế nào thì ý thức của anh vẫn cực kì tỉnh táo.
Anh nhìn thấy rõ ràng trước cửa ra vào của phòng nghỉ Dư Chân nắm tay Hinh Ý, rõ ràng như vậy, trong ánh mắt của cô lại đan xen một vài cảm xúc mà anh không thể hiểu được.
Giờ khắc kia, anh cảm thấy sợ hãi, đúng vậy, Giang Vũ Chính cũng có lúc lo sợ, sợ sẽ hoàn toàn mất đi cô. Anh không sợ cô hận anh, chỉ sợ cuối cùng thì vị trí của một người bị hận cô cũng không dành cho anh.
Lúc này, cửa phòng bị đẩy mạnh ra, nương theo ngọn đèn mờ nhạt đầu giường, Vũ Chính nhìn thấy Hinh Ý đang lảo đảo đi tới.
Hinh Ý cảm thấy mệt chết đi được, rất buồn ngủ, hôm nay đã uống quá nhiều rượu, nhưng mà cuối cùng cô không tìm thấy Vũ Chính, cô gọi lái xe nói muốn cùng Vũ Chính về nhà.
Cuồi cùng vẫn là Tưởng Ảnh Tuệ, người bạn thời đại học của cô, thiên kim của tập đoàn Tưởng thị khuyên mãi mới đưa được cô lên xe.
Hinh Ý vừa vào cửa đã không thể chờ đợi được muốn cởi quần áo ra, nơi này sao lại nóng như vậy nhỉ?
Nghe thấy tiếng động, quản gia sợ Vũ Chính bị ngã nên chạy vào thì nhìn thấy Hinh Ý say rượu đang cố sức cởi váy ra, chỉ có thể trợn tròn mắt đứng trước cửa.
Mà Vũ Chính trông thấy quản gia như vậy thì lại dùng giọng nói trầm thấp lạnh lẽo gấp trăm lần ngày thường nói: “Đi ra ngoài.” Giọng nói trầm thấp phảng phất như từ địa ngục truyền đến.
Quản gia lập tức thức thời xoay người ra ngoài đóng cửa lại, ông chưa bao giờ nhìn thấy Giang tiên sinh lại nổi giận như vậy, sợ tới mức rùng mình một cái.
Hinh Ý thành công cởi bỏ bộ lễ phục dạ hội ra, mặc một bộ nội y tinh sảo, đá rơi đôi giày cao gót, bò lên giường của Vũ Chính, ôm chặt lấy Vũ Chính mà làm nũng: “Đêm nay sao anh lại không đợi em?”
Mùi hương trên người cô hòa lẫn với mùi rượu phả vào mặt anh, làm cho người đang rất tỉnh táo như anh cũng cảm thấy say.
Vũ Chính cau mày hỏi: “Đêm nay em đã uống bao nhiêu rượu?”
Hinh Ý lại chỉ “ưm…ưm” nở nụ cười, vẫn là dáng vẻ say rượu, “Uống một chút...chỉ... một chút…” vừa nói vừa so ngón tay cho Vũ Chính xem.
Hinh Ý lại bất chấp tất cả, cởi thẳng bộ nội y của mình ra, xốc chăn của Vũ Chính lên, cưỡi lên trên người anh. Ôm anh, hôn hít khắp mặt anh, miệng của anh, cô giật áo ngủ của anh ra, một đường hôn thẳng xuống cổ anh.
Vũ Chính cảm thấy kinh ngạc, anh chưa từng nhìn thấy Hinh Ý điên cuồng như vậy, hoàn toàn không giống với cô ngày thường. Nhưng Hinh Ý vừa hôn anh mà không hề để ý đến người ở dưới lại vừa nỉ non lẩm bẩm: “Vũ Chính… em yêu anh… Vũ Chính… Vũ Chính…” lúc này, anh mới nhớ tới Lưu Dư Chân, Dư Chân, Vũ Chính, thì nhẫm tâm thô bạo dùng sức đẩy cô ra. (tên của hai anh đồng âm ^_^)
Bị cô khơi mào ngọn lửa thiêu đốt, nhưng lòng đố kị không tên kia lại dâng trào, anh vừa thở hổn hển vừa hỏi: “Đến tột cùng thì em đang gọi tên ai?”
Hinh Ý bị đẩy ra nhưng lập tức lại dính lên người anh, hôn chiếc cổ mẫn cảm nhất của anh, vừa khóc vừa nói: “Đương nhiên là em yêu Giang Vũ Chính, trong lòng đều chỉ có Giang Vũ Chính… Tên họ Giang khốn nạn kia, tôi hận anh chết đi được…”
Cuối cùng dùng sức cắn lên vai Vũ Chính, dùng hết mọi sức lực, thân thể của cô cũng run rẩy theo.
Vũ Chính cảm thấy lòng đau nhói, những giọt nước mắt kia chảy xuống cơ thể anh, chảy vào trong lòng anh.
Anh run rẩy dùng tay gạt đi những giọt nước mắt của Hinh Ý, miệng dịu dàng an ủi: “Đừng khóc, cục cưng…đừng khóc…”
Hinh Ý càng khóc càng lớn, lại không ngừng hôn lên cơ thể anh, hai tay thật nhanh cởi hết quần áo của anh, cô muốn anh, cô rất muốn anh, cô không thể không có anh.
Nhưng mà cô lại không nói ra, tất cả liền biến thành từng đợt vui sướng cùng hưng phấn.
Hinh Ý rúc vào trong ngực Vũ Chính, hai tay ôm chặt lấy eo của anh, mơ hồ nói câu gì đó rồi lại ngủ say.
Một lát sau, cô lại lẩm bẩm một câu, Vũ Chính mơ mơ màng màng cuối cùng cũng nghe rõ, “Đau thắt lưng, anh xoa cho em.”
Vũ Chính nhìn vẻ mặt say ngủ bình yên của cô, cười cười, mười ngón tay thon dài đang ôm lấy tấm lưng mảnh khảnh của cô, giúp cô xoa tới xoa lui.
Hinh Ý lại đột nhiên giật giật, cứng ngắc rồi lại buông lỏng ra, chậm rãi mở to mắt, cô không phải đang nằm mơ chứ? Cô mơ thấy mình ngủ cùng với Vũ Chính?
Khoảng cách rất gần nhìn thấy cả khuôn mặt tuấn tú, cô nhắm mắt lại, không phải thật, không phải thật.
Rồi lại đột nhiên mở to mắt ra, nhìn Vũ Chính chằm chằm, cắn răng hung hăng hỏi: “Vì sao anh lại ngủ trên giường của tôi? Ai cho phép anh vào phòng tôi, đêm qua anh vào bằng cách nào?” Trừng mắt thật lốn, dường như muốn nuốt chửng Vũ Chính.
Vẻ mặt Vũ Chính bắt đắc dĩ, thở dài nói: “Ai bò lên giường ai đây?”
Hinh Ý cứng người, cô đột nhiên ngồi dậy, chỉ vào anh lớn tiếng nói: “Anh có tin là tôi sẽ tố cáo anh không?”
Vẻ mặt anh nghẹn lời, nhìn cô thật lâu rồi mới nói: “Bây giờ là ai tố cáo ai đây?”
Lúc này Hinh Ý mới nhìn rõ cách bài trí căn phòng, không phải là của cô, chẳng lẽ hôm qua cô vào nhầm phòng? Trời ạ, đầu cô đau chết mất, tối hôm qua đến tột cùng là đã xảy ra chuyện gì?
Cô chỉ nhớ rõ sau khi cô nói lời xin lỗi với Dư Chân xong thì trở vào đại sảnh của bữa tiệc, lái xe liền nói cho cô biết anh vừa đưa Giang tiên sinh về. Sau đó cô uống rượu cùng bạn học cũ, sau đó… không nhớ rõ.
Trên mặt cô lộ ra biểu tình cứng ngắc, nhẫn nhịn một lúc lâu mới nói: “… Vậy anh có thể đuổi tôi đi hoặc gọi quản gia đưa tôi về phòng mà… anh cố ý để tôi vào nhầm, đúng không?” Cô hung dữ nói.
Hinh ý bị nụ cười của anh khiến cho càng không được tự nhiên, cầm lấy gối ném vào người anh, nhưng cũng nghe thấy tiếng hít thở vì đau của anh.
Trong lòng run lên, xốc tấm chăn của anh lên nhìn nhìn, dấu răng vẫn còn in trên vai, máu đã đông lại, nhưng mà những vết bầm vẫn còn đọng trước ngực, còn có những dấu hôn thật sâu trên cổ.