Sau khi thảo luận thì cuối cùng bản kế hoạch của Lưu Dư Chân được thông qua, bởi vì Vũ Chính cũng hiểu được anh ta đã đưa ra những số liệu rất đủ thuyết phục để chứng minh hạng mục này có tương lai tốt đẹp, dù cho hiện tại nền kinh tế toàn cầu không lí tưởng cho lắm.
Nhưng vượt qua dự kiến của tất cả mọi người chính là không ai nghĩ rằng hạng mục này lại thành công, ba tháng sau, trên dưới trong công ty đều bàn luận việc Lưu phó tổng đã bắn phát pháo đầu tiên trong Giang Lâm, vô cùng đẹp mắt.
Vì lạ chuyện quan trọng nên Giang Lâm đã cố ý vì chuyện hạng mục lần này thành công mà mở một bữa tiệc khen thưởng lớn đầu tiên.
“Aizz, gần đây nghe nói cậu ở bên kia cũng rất nổi tiếng nhỉ, chuyện xấu của phó tổng và bà Giang đều truyền khắp nơi.” Lý Tử Ngôn cười nham nhở nhìn trên màn hình vẻ mặt Vũ Chính không có biểu tình gì, người này còn có thể bình tĩnh như vậy sao?
“Bởi vì tôi thấy năng lực đào móc mấy chuyện thị phi của cậu ở Mĩ còn tốt hơn so với những phương diện khác.” Vũ Chính vẫn ra vẻ không có biểu tình gì.
Mà Lý Tử Ngôn lại kinh sợ trong lòng, dẫm lên cái đuôi của cậu ta, nếu làm không tốt thì cậu ta thật sự sẽ rút anh ra khỏi tập đoàn JL. “Tôi cũng là quan tâm đến cậu thôi mà. Tôi cũng chẳng hiểu nổi cậu, người ta rõ ràng đã trở thành tình địch của cậu, cậu còn có thể từng bước từng bước một giúp người ta trèo lên đỉnh.” Thật ra anh đối với danh tiếng lan xa trong hạng mục của Dư Chân lần này rất có ý kiến, cho rằng Vũ Chính đang quá dung túng cho Dư Chân.
“Vừa nhận chức mà không thể khai phát pháo đầu tiên, người như vậy thì tới đây để làm gì, tôi coi trọng Lưu Dư Chân là bởi vì anh ta rất có năng lực làm việc. Hơn nữa…” Vũ Chính ngừng lại một chút, nhướng lông mày nhìn Lý Tử Ngôn, khóe mắt lộ ra một vẻ vui vẻ bén nhọn, “Cậu cảm thấy anh ta có thể leo lên trên đầu tôi sao?”
Lý Tử Ngôn vô cùng quen thuộc với biểu hiện này của anh, rùng mình một cái, nhanh chóng chuyển chủ đề, “Vậy cậu sẽ cho phép cậu ta theo đuổi vợ cậu sao?”
“Bớt lo lắng những chuyện không có một chút đi, tôi thấy cậu nên chuyên tâm chuẩn bị cho tốt bản báo cáo tình hình lợi nhuận của JL ở khu vực Bắc Mĩ năm nay thì hơn đấy, cuộc họp hàng năn tháng sau của JL sẽ không đơn giản như năm ngoái nữa đâu.”
Lý Tử Ngôn nhìn ánh mắt né tránh của Vũ Chính, cậu ta đang trốn tránh chủ đề này, rất ít khi nhìn thấy cậu ta như vậy.
Vũ Chính cũng không biết tại sao mình phải trốn tránh vấn đề này như vậy, anh có thể dùng tâm trạng bình tĩnh để bàn chuyện làm ăn với Lưu Dư Chân, nhưng khi nhìn thấy Hinh Ý có thể tươi cười nói chuyện phiếm với anh ta, khi thấy cô rất bận rộn chuẩn bị canh cá cho anh ta, ngay cả anh cũng bắt đầu hoài nghi.
Trước kia anh luôn không thể cho phép mình không tin tưởng vào chính mình như thế, nhưng mà Hinh Ý là người, không phải chuyện làm ăn, không phải công việc. Cô, không phải là thứ mà anh có lòng tin thì có thể lấy được.
Chỉ để lại vẻ mặt kinh ngạc của Lý Tử Ngôn trên màn hình, Giang Vũ Chính mà anh biết lại cũng có lúc yếu đuối như vậy sao. Anh luôn cho rằng Vũ Chính là người vô cùng kiên định không bao giờ lay động, bất kể là làm việc hay về phương diện tình cảm.
Cho dù năm đó Lâm Hinh Ý trốn đi, Giang thị cùng Lâm thị rơi vào nguy cơ, anh đều có thể ứng phó rất tốt. Nhưng mà lúc này đây anh lại cảm thấy cậu ta lại biểu hiện vẻ bất lực chưa từng có trước đó.
Cậu ta, vẫn không thể từ bỏ Lâm Hinh Ý, dù cho có hàng tỉ lí do đi liền với lợi ích khiến cậu ta muốn cho Lâm Hinh Ý trở về bên cạnh mình, nhưng đến cuối cùng, lí do cậu ta làm cho cô ấy trở về chỉ có một, đó chính là cậu ta vẫn còn rất yêu người phụ nữ kia.
Ba năm trước từ sau khi Giang Vũ Chính sang Pháp bị tai nạn thì không hề tham gia các hoạt động tiệc tùng làm ăn, người ngoài luôn đoán già đoán non về sức khỏe của anh cùng tình trạng hôn nhân của anh và Lâm Hinh Ý, lần này bữa tiệc chúc mừng này lại mời được Giang Vũ Chính cùng Lâm Hinh Ý đến dự, mà người ngoài cũng rất quan tâm đến vị Lưu phó tổng này.
Chẳng lẽ theo lời mọi người nói vị Lưu phó tổng này nhiệt tình theo đuổi bà Giang cũng chỉ là lời đồn đại thôi sao, Giang Vũ Chính không có lí do gì phải nâng đỡ tình địch của mình như vậy.
Hinh Ý ngắm nhìn quang cảnh lấp lánh ngoài cửa sổ xe, lại nhìn sang Vũ Chính mặt không chút biểu tình ngồi bên cạnh mình, thật sự không thể đoán ra người này.
Rõ ràng ba năm trước đây đã công bố sẽ không tham gia bất kì hoạt động công khai nào, bây giờ đột nhiên lại rầm rộ nói muốn tham gia buổi tiệc chiêu đãi của Giang Lâm, tuyệt đối không phải là vì mặt mũi của Lưu Dư Chân.
Ngược lại giống như là đang muốn chứng minh gì đó trước mặt người khác? Thân thể của anh rất tốt hay hôn nhân của anh rất tốt? Hay còn có gì khác?
Vũ Chính chỉ lẳng lặng nhắm mắt dưỡng thần, trong xe rất yên tĩnh, yên tĩnh đến mức làm cho anh dường như có thể nghe được tiếng thở của Hinh Ý, chung quanh anh đều quanh quẩn mùi hương của cô, giống như một giấc mộng, có thể cảm nhận được nhưng không có cách nào đụng vào, làm cho anh rất khó chịu.
Ngay cả chính anh cũng không biết rốt cuộc mình bị làm sao, anh rất ít khi còn việc không có mục đích như thế, nhưng mà tuần trước khi nghe thấy Lưu Dư Chân có ý với Hinh Ý thì lòng anh bắt đầu nôn nóng khó hiểu. 77F1.XTGEM.COM - Website đọc truyện số 1 !
Lâm Hinh Ý là vợ của Giang Vũ Chính, cô muốn tới, cũng chỉ có thể đi cùng anh.
Xe vững chãi đứng trước cửa khách sạn, bởi vì chung quanh đều có bảo vệ trông coi, hơn nữa phóng viên không được phép vào cho nên trật tự rất tốt.
Lúc cô ngẩng đầu lên thì trông thấy Vũ Chính đang cúi đầu yếu ớt nhìn cô cười, mà cô lại theo ánh mắt của anh cúi đầu nhìn xuống, chết tiệt, anh ta lại còn dám nhìn chằm chằm vào ngực cô.
Cô lập tức trừng mắt liếc anh một cái, cho là anh đang hiểu lầm mình quan tâm đến anh nên lạnh lùng nói một câu: “Tôi chỉ nhìn thấy phóng viên.”
Hinh Ý kinh ngạc, trong lòng có chút ngọt ngào, nhưng không có cách nào kìm chế được nỗi chua xót trong lòng.
Trước kia vẫn luôn ra vẻ lạnh lùng, cho dù sau này cô đã trở về nhưng cũng không nhiệt tình lắm, cô lại càng không dành sắc mặt tốt cho anh. Nhưng mà, hôm nay lại có một loại cảm giác, bọn họ như đã trở về trước kia, chuyện gì cũng chưa từng xảy ra, vẫn luôn ngọt ngào như trước.
Nhưng mà, không có khả năng trở lại như trước.
Dư Chân nhìn thấy Hinh Ý giúp Vũ Chính thì nhớ tới hôm đó cô dùng bàn tay non mềm mát xa cho Vũ Chính, nhớ tới lời Hà Thư Mẫn nói với anh, chỉ có Lâm Hinh Ý mới có tư cách làm người phụ nữ đứng phía sau Giang Vũ Chính giúp anh mọi việc. Anh gắt gao nắm chặt nắm đấm của mình lại.
Tất cả mọi người đến dự tiệc dường như đều tập trung về phía cửa, Giang Vũ Chính tuy ngồi trên xe lăn nhưng vẫn rất tuấn tú đẹp trai hơn người, khí chất ung dung bình tĩnh, làm cho các thương nhân bốn phía rất thành công trên thương trường đều không thể sánh bằng. Mà Lâm Hinh Ý đứng ở bên cạnh anh cũng thật sự rất nổi bật, như là một đôi do ông trời tác hợp, nụ cười cùng hành động của hai người cũng ăn ý vô cùng.
Nhưng ở trong mắt Dư Chân thì vẻ sầu bi không thể xóa đi trong ánh mắt Hinh Ý lại bám rễ thật sâu trong lòng anh, anh sẽ vĩnh viễn không quên được Hinh Ý đã khóc với anh ở Australia, cô hận Giang Vũ Chính đến chết.
Dư Chân vẫn cho là Hinh Ý vì bất đắc dĩ mới đến Giang Lâm, nhưng mà anh lại không nhìn ra lòng của Hinh Ý đối với Vũ Chính, là một loại đau đớn không cách nào phai nhạt, cũng là một loại yêu không cách nào phai mờ.
Các nhân vật có tiếng trong giới thương nhân đều tụ tập bàn luận vài chuyện làm ăn, còn có những kẻ đến để tạo dựng quan hệ, Hinh Ý cũng không xa lạ với những việc này, tất nhiên cũng thành thục ứng phó một cách cẩn thận.
Nhìn lại Vũ Chính ở bên kia, tuy vẻ mặt có chút mệt mỏi nhưng mà cô biết rõ anh sẽ không sao, Giang Vũ Chính là ai chứ, anh mà còn cần cô phải lo lắng sao?
“May I?” Dư Chân kìm lòng không được muốn mời cô nhảy, rất phong độ vươn tay ra.
Hinh Ý rất kinh ngạc, cũng rất sầu não. Đã từng, có một người duỗi bàn tay hoàn mĩ của anh ra mời cô nhảy, thời gian ấy, dường như đã trôi đi rất xa.
Tay không tự giác đặt lên bàn tay của Dư Chân, Dư Ch