Gió nhè nhẹ thổi bay tấm rèm cửa, nắng sớm xuyên qua tấm rèm mỏng manh chiếu vào trong phòng.
Hinh Ý mơ màng mở hai mắt ra, phát hiện mình đang cuộn tròn trong lòng Vũ Chính, hai tay ôm lấy thắt lưng của anh. Cô nhớ đến màn kích tình tối qua của hai người, khuôn mặt bỗng đỏ ửng, nhếch miệng mở nụ cười. Vũ Chính của cô là người đàn ông tuyệt nhất, luôn có thể khiến cho người khác đạt đến khoái cảm vô tận.
Vũ Chính cúi đầu, ghé vào bên tai cô nhẹ giọng hỏi: “Đang ngây ngô cười gì thế?”
Hinh Ý không nghĩ đến anh tỉnh dậy sớm như vậy, lúc 4h giúp anh xoay người, vẻ mặt anh còn mơ mơ màng màng, mệt đến độ không để ý đến ai.
“Em đang suy nghĩ, Giang Vũ Chính là người đàn ông tuyệt nhất.” Cô cũng ngẩng đầu lên ghé vào lỗ tai anh nhẹ nhàng nói, khuôn mặt tươi tắn.
Vũ Chính vừa hôn lên trán của cô vừa dùng giọng khàn khàn xấu xa nói: “Đó là đương nhiên, em có muốn kiểm chứng lại một lần nữa không?”
Câu hỏi này từ trong miệng anh dị thường kiên định, khiến cho thân thể của Hinh Ý vốn còn đang yếu ớt vô lực càng thêm mềm mại.
Hai tay cô đặt lên cổ của anh, hôn một cái thật mạnh trên mặt anh, nhắm mắt lại, hạ quyết tâm nói, “Xuống giường!” rồi ngồi bật dậy.
Cô gái này thế nhưng lại không bị cám dỗ, Vũ Chính đành phải ngượng ngùng nhìn cô, dùng ánh mắt như một con chó nhỏ bị vứt bỏ nhìn Hinh Ý.
“Không cần giả vờ đáng thương, em còn phải đi làm nữa!” xuống giường, lúc đang chuẩn bị tìm áo ngủ mặc vào thì phát hiện trước ngực và cổ của mình có những vết hồng hồng, Hinh Ý khẽ cắn môi. Người này tối hôm qua tiến công mãnh liệt như vậy, buổi sáng lại còn muốn nữa sao? Không có cửa đâu.
Sau khi Hinh Ý mặc quần áo vào trước tiên muốn đỡ Vũ Chính ngồi dậy, một tay của cô khoác qua nách anh, một tay ôm lấy vai anh, tay trái của Vũ Chính cũng đồng thời dùng sức.
Khi nhìn thấy vết sẹo thật to do phẫu thuật trước ngực Vũ Chính, Hinh Ý lấy tay nhè nhẹ vuốt ve thấp giọng hỏi: “Bây giờ còn đau không?” giọng nói tràn đầy vẻ đau lòng.
Vũ Chính sợ cô nhớ đến lại đau khổ tự trách mình nên bâng quơ nói: “Đã không còn đau lâu rồi.” Nhìn thấy dáng vẻ suy tư của cô, anh vội vàng chuyển đề tài, “Anh muốn đi toilet.”
Cô kéo lại suy nghĩ của mình, tìm quần áo giúp anh mặc vào, lại đỡ anh ngồi lên xe lăn, giúp anh mang đôi dép lê mềm mại vào chân, rồi đẩy anh vào phòng tắm.
Tuy rằng nửa người dưới của Vũ Chính bị liệt, không có cảm giác, nhưng bởi vì lúc còn hôn mê bệnh viện có những biện pháp trị liệu phù hợp, điều khiển hệ cơ quan tiết niệu, đúng giờ rút nước tiểu ra cho nên cũng không làm mất đi công năng của bàng quang cùng chức năng khống chế nước tiểu. Cuộc sống vẫn bình thường, chỉ cẩn uống nước đúng giờ, đúng giờ đi toilet là được.
Hinh Ý từ bên phải vươn tay đỡ lấy thắt lưng anh, tay trái của Vũ Chính cũng dùng sức chống đỡ lấy thành bồn cầu và giá đỡ để giữ thăng bằng cho cơ thể. Cô lại dùng tay phải nhẹ nhàng mát xa vị trí quanh bàng quang cho anh, giúp anh được thoải mái hơn.
Cho dù là người đàn ông bình thường thì ở giờ khắc này cũng sẽ cảm thấy thất bại, huống chi là người tự tôn, ngạo khí cao ngút trời như Giang Vũ Chính. Anh cúi đầu nói: “Vất vả cho em rồi.”
Hinh Ý phát giác ra vẻ mất tự nhiên của anh, tay trái nhẹ nhàng vuốt ve thắt lưng của anh, cho anh một nụ cười thật tươi như ánh mặt trời, “Anh không biết gần đây khí sắc của em tốt hơn rất nhiều sao? Đó là bởi vì chăm sóc cho anh đó. Có thể chăm sóc cho người mình yêu chính là người hạnh phúc nhất trên đời này.”
Vũ Chính dùng môi chặn lại lời cô đang muốn tiếp tục nói, hai người liền quên đây là chỗ nào.
Hôn Hinh Ý đến khi cảm thấy não sắp hết dưỡng khí, tay trái đặt tại phần eo của anh đã không còn sức, anh mới lưu luyến mà buông ra.
Hinh Ý há miệng thở, nhìn anh sẵng giọng: “Anh còn chưa chịu an phận hả?”
Nắng sớm đầu xuân luôn làm cho người ta cảm thấy vô cùng thoải mái. Vũ Chính đang ngồi bên ô cửa sổ đầy nắng xem báo Wall Street, đôi khi ánh mắt lại lơ đãng nhìn sang Hinh Ý ngồi ở đối diện xem tạp chí thời trang.
“Không phải nói hôm nay phải đến công ty sao?” Anh hỏi thật cẩn thận, thật ra thì chuyện công việc trong lúc hai người ở bên nhau không ai nhắc tới, nhưng nó vẫn là một rào cản chắn ngang giữa hai người.
Lúc trước bởi vì Lâm thị trợ giúp Giang thị trong hạng mục hợp tác với JL mà tài chính bị thâm hụt nghiêm trọng, hiện tại tuy rằng quyền hành của Giang thị gần như đã nằm trong tay Vũ Chính, nhưng trong mắt người ngoài thì Vũ Chính không có quan hệ gì với JL thì làm sao có khả năng cứu nguy được? Huống chi trong lòng Vũ Chính thật ra còn có một kế hoạch khác, anh muốn làm cho Lâm thị và Giang thị đều thoát ra khỏi hình thức kinh doanh lạc hậu này, nhưng mà hiện tại xác thực là không biết phải mở miệng thế nào với Hinh Ý.
Bởi vì quan tâm đến cô, cho nên anh luôn hy vọng dùng phương cách hoàn mĩ nhất để bảo vệ cô.
Hinh Ý cũng cố gắng lảng tránh vấn đề này, “Lát nữa chuyên gia vật lí trị liệu của bệnh viện sẽ đến, em muốn cùng anh làm xong trị liệu, ăn cơm trưa xong rồi mới đi. Huống chi, hôm nay là thứ bảy, anh muốn vợ anh mệt chết hả?” Cô cười nhìn anh.
“Thật ra thì anh…” Vũ Chính muốn giải thích.
“Em tin tưởng anh.” Cô cắt ngang lời nói của anh, thẳng tắp nhìn vào ánh mắt anh, không mang theo một ý nghĩ xấu nào khác. Cô chỉ đơn thuần tin tưởng người đàn ôn của mình, không có việc gì đơn giản hơn việc này.
Cô cười cười, đến bên cạnh anh sửa sang lại tấm chăn trên chân nói: “Không nên xem báo nữa, hôm nay trời nắng đẹp như vậy, chúng ta cùng tản bộ đi. Không phải bác sĩ đã nói sao? Phải thường xuyên phơi nắng mới tăng cường khả năng hấp thụ…” rồi đi đến phía sau anh, kéo phanh xe lăn, vừa nói vừa đẩy anh ra ngoài vườn hoa.
Bữa tiệc gia đình
“Con biết rồi.” Trong sảnh lớn chỉ có Hinh Ý đang thấp giọng trả lời điện thoại.
“Sức khỏe của Vũ Chính đã khá hơn chưa? Gần đây xảy ra nhiều chuyện như vậy con cũng đừng để mình quá mệt mỏi.” Lâm mẹ đầu dây bên kia dặn dò.
“Con biết ạ.”
“Đúng rồi, nếu sức khỏe của Vũ Chính đã khôi phục tốt rồi, không bằng sắp xếp thời gian mời luôn nhà bên kia cùng đến dùng một bữa cơm đi. Dì dượng và những người trong nhà rất quan tâm đến tình trạng của Vũ Chính, thậm chí còn muốn tìm dịp nào đó đến thăm nó.” Lâm mẹ cẩn thận nói.
Hinh Ý nhíu mày, “Hiện tại anh ấy vẫn không thể quá vất vả, chỉ sợ có quá nhiều người đến anh ấy sẽ mệt mỏi.” Lại là người trong nhà muốn mẹ làm thuyết khách.
“Nói gì vậy hả? Người lớn đến thăm con cháu vốn là thể hiện sự quan tâm, con nói như vậy trước mặt người khác, người ta sẽ nói con không được dạy dỗ, hiểu không?” Lâm mẹ vô cùng coi trọng lễ nghi truyền thống, hơn nữa tuyệt đối giữ gìn lợi ích của gia tộc.
“Con biết rồi, vâng, gần đây bệnh tim của ba có tái phát không? Mẹ hãy nói ba chú ý đến sức khỏe, chuyện của công ty đừng để cho ba bận tâm, cũng đừng để cho những tin tức kia lọt vào tai ba.” Thật sự thì Hinh Ý thân thiết với ba mình hơn, ngược lại có chút xa cách với mẹ mình. Hoặc cũng bởi vì sinh ra trong một gia tộc giàu có nên mẹ quá rụt rè, ngược lại cô cảm thấy phải tạo dựng được sự nghiệp cho bản thân mình nên chỉ có ba mới có thể hiểu những tâm sự của mình, cô cũng càng muốn chia xẻ cùng ba mình.
“Ông ấy rất khỏe. Con đừng có đánh trống lảng, mẹ đã hỏi thư kí của con, tuần sau con không có hội nghị hay bận bịu gì. Con hãy bàn bạc với nhà thông gia bên kia, xem xem…”
Hinh Ý cắt ngang lời của bà: “Mẹ, chỉ có chúng con đến ăn cơm thôi không được sao, con sợ động đến mẹ chồng cùng người nhà bên kia, báo chí mà biết được lại viết lung tung nữa.”
Lâm mẹ trầm ngâm một lát, suy nghĩ, Vũ Chính cũng không đứng cùng phía với nhà bên kia, hiện tại Giang Vũ Minh lại gây họa, vậy thì trước tiên không nên động đến bên kia, hiểu rõ Vũ Chính nghĩ gì là quan trọng nhất.
“Nếu cảm thấy hai nhà gặp mặt quá phiền toái vậy thì chỉ có nhà chúng ta thôi! Nhưng mà Vũ Chính nhất định phải đến, tất cả mọi người rất quan tâm đến nó. Tối chủ nhật, tại nhà họ Lâm nha.”
“Vâng, con biết rồi.” Hinh Ý không thể không đồng ý.
“Cứ như vậy đi.”
“Tạm biệt mẹ.”
Sau khi cúp máy, Hinh Ý như bị rút hết sức lực ngồi xuống ghế sofa, cô chưa bao giờ cảm thấy nói chuyện điện thoại với người nhà lại mệt mỏi, phí sức như thế.
Vũ Chính ở trong thư phòng, mắt nhìn về phía khung cửa sổ thủy tinh. Bên ngoài cửa sổ thủy tinh là vườn hoa đang mờ mịt trong cơn mưa cùng phong cảnh phía xa xa. Anh dường như không phải đang ngắm nhìn những hạt mưa ngoài cửa sổ mà phảng phất như đang suy nghĩ gì đó, lại như không hề suy nghĩ gì, chỉ đơn thuần là đang sững sờ.
Bước chân của Hinh Ý nhẹ nhàng, đi đến phía sau anh, cúi người, hai tay lướt qua bờ vai anh rồi đi đến trước ngực vòng tay ôm anh, tựa đầu lên vai của anh hỏi: “Nghĩ cái gì mà nhập tâm như vậy?”
“Anh đang nghĩ, mùa xuân mà cũng mưa lớn như mùa hè vậy, không phải nói mưa xuân như tơ sao?”
“Không bằng em gọi nói với mẹ hôm nay chúng ta không sang nữa, thời tiết xấu như vậy.” Mấy ngày nay đều mưa dầm, cô phát hiện buổi tối Vũ Chính ngủ không được ngon, lúc đang ngủ thường xuyên cau mày. Vừa nói cô vừa đặt tay lên vai anh mát xa.
“Anh không có yếu ớt như vậy, mới một cơn mưa đã không thể ra ngoài được nha? Hơn nữa người lớn bên kia cũng đã chờ nửa ngày, sao có thể gọi một cú điện thoại qua từ chối được?” anh đè lại bàn tay nóng bỏng của cô bên vai trái, ý bảo cô không cần căng thẳng.
“Tay sao lại lạnh như vậy hả?” cô vội vàng đi lấy túi chườm nóng ra đặt trên lòng bàn tay anh, khuôn mặt không thể giấu được vẻ lo lắng.