Mà hai người đàn ông ở trong thư phòng chỉ tập trung vào bàn cờ vua.
Quân cờ đen cùng quân cờ trắng đang tung hoành trên bàn cờ, sắc mặt Lâm ba mới đầu lạnh nhạt đang chậm rãi trở nên ngưng trọng.
Mà Vũ Chính vẫn không hề lộ ra tâm tình gì, khóe miệng chỉ ngẫu nhiên nhếch lên một nụ cười lơ đãng.
Cuối cùng quân cờ trắng của Vũ Chính thành công đoạt được quân cờ vương của Lâm ba, thắng lợi của Vũ Chính chấm dứt cuộc chiến gần hai tiếng đồng hồ.
“Tên nhóc này thật đúng là chẳng biết kính lão, lúc Hinh Ý còn chưa gả đi thì còn đuổi theo mà nịnh ba. Giờ thì tốt rồi, sau khi cưới con gái nhà ba xong thì không còn kiêng nể gì nữa, ngay cả ba vợ cũng không để vào mắt.”
Lâm Đạt Bình tuy ngoài miệng nghiêm khắc, nhưng vẻ mặt lại tươi cười, nhìn không ra một chút không vui vẻ nào khi bị thua. Thật sự thì ông rất bội phục kĩ thuật đánh cờ của Vũ Chính, từ lần đầu tiên Hinh Ý dẫn về nhà thì hai người bọn họ đã bắt đầu phân định thắng thua, ông biết mình không phải là đối thủ của người trẻ tuổi này.
Vũ Chính cũng chỉ cười cười: “Giữa trận con đã bỏ qua một cơ hội trực tiếp giành chiến thắng, mà ba trong lúc tàn cuộc lại có cơ hội phòng thủ nhưng lại tính sai bị con ăn mất một quân lính, từ lúc đó con mới bắt đầu giành lợi thế.” Anh cũng không có ý định khiêm tốn.
“Người trẻ tuổi, có chí lớn là tốt, nhưng cũng phải cân nhắc được mất. Nhưng mà ba tin tưởng con đã sớm bày binh bố trận tốt, hiện tại thế giới là của các con, chúng ta đã già rồi cũng không muốn chen chân vào nữa, nhưng mà cũng đừng quá hiếu chiến, hăng quá hóa dở đấy.” Lâm Đạt Bình sâu sắc nói rồi thở dài.
“Ba, Vũ Chính, tất cả mọi người đang chờ dưới lầu.” Sau khi gõ cửa, cô trực tiếp đi đến trước mặt bọn họ. Nhìn thấy vẻ mặt của hai người đều nghiêm túc, trong lòng trầm xuống, nhưng lại không biểu hiện ra ngoài.
Hinh Ý nhìn thấy Vũ Chính trả lời mấy người kia giờ đang lộ ra một chút mệt mỏi, tuy lo lắng cho sức khỏe của anh, nhưng mà cũng không lên tiếng nói giúp. Cô là vợ của Vũ Chính, nhưng đồng thời cũng là con gái nhà họ Lâm, cô không thể chỉ quan tâm đến một mình anh.
Cuối cùng lúc đẩy anh ra khỏi phòng khách lớn của nhà họ Lâm, nhìn thấy anh dường như đã ngồi không vững nữa, lòng cô không thể nhịn được mà đau đớn.
Sau khi lên xe, lúc giúp anh đắp tấm chăn lông lên, anh nhắm mắt lại như đang ngủ. Hinh Ý ngồi sau làm chỗ dựa cho anh, để cho đầu anh tựa lên vai mình, tay ôm eo của anh, nhẹ nhàng mát xa.
Chẳng qua chỉ là một bữa tiệc gia đình bình thường lại làm cho Hinh Ý cảm thấy như kiệt sức, trong lòng có cảm giác khó chịu không nói nên lời, bốc lên đến tận ngực.
“Ba nói anh không cần quá lương thiện, để cho không bị em bắt nạt.” Anh cũng xấu xa trả lời.
“Anh mà lương thiện thì trên đời này không còn ai ác nữa rồi. Anh mà bị bắt nạt thì trên đời này không còn ai bị áp bức nữa rồi.” Tay cô hơi dùng lực nhéo anh.
“A~~~” anh bị đau la lên, “Đây không phải là đang bắt nạt anh sao?”
“Em đang bắt nạt anh đó, ai bảo hôm nay anh để em ở lại đại sảnh một mình?” Hinh Ý muốn điên đầu vì những người cô dì kia của cô, trò chuyện được vài câu thì đã đi vào “chủ đề chính”. Ai nấy đều khách sáo nói chuyện.
“Anh biết em mệt mỏi, anh thành tâm nhận sai được chưa? Vợ à, anh sai rồi, em phạt anh đi. Nhanh lên, anh đợi không được nữa.”
“Anh đừng có mà lộn xộn, ngủ đi… tay không được sờ lung tung… dám cử động nữa em sẽ sang phòng khách ngủ…”