Sự kiện bạo lực Hôm nay gặp lại Nguyệt Nguyệt, thoạt nhìn, vẻ lanh lợi và trong sáng của cô đâu còn chút nào nữa. Từ khi chia tay Nguyệt Nguyệt, Vĩ vẫn chưa có buổi trò chuyện chân tình với cô ấy. Lúc đó, hai người dường như đều có linh cảm, khi chia tay đều lẳng lặng không tuyên bố với nhau. Trong lòng Vĩ cũng có chút áy náy. Thấy Nguyệt Nguyệt tiều tụy như vậy, anh đoán chắc rằng cũng có liên quan đến mình và thấy không đành lòng. Nhưng tiểu thư Uyển Như, tên gọi thì mềm mại dịu dàng như nước nhưng tính cách lại vô cùng mạnh mẽ, quyết đoán, kiên quyết không cho phép Vĩ ra ngoài một mình cùng Nguyệt Nguyệt. Vĩ khó xử, dùng ánh mắt cầu cứu Ngụy Nhất. Ngụy Nhất lúc bấy giờ vừa coi thường vừa oán hận Vĩ, dứt khoát quay mặt đi không thèm để ý tới anh ta. Nguyệt Nguyệt đã uống quá nhiều rượu, men rượu bây giờ mới ngấm, đầu óc quay cuồng choáng váng, thấy Vĩ chần chừ do dự, cô không chờ được nữa, liền tiến tới kéo anh. Cô hoa mắt chóng mặt, đứng một mình cũng không vững. Nguyệt Nguyệt bỗng nhiên bổ nhào vào người Vĩ, anh lập tức đưa tay ra đón cô theo phản xạ tự nhiên. Nguyệt Nguyệt ngã vào trong vòng tay mà mình vừa thân quen vừa khát khao mong đợi bây lâu nay, nỗi nhớ nhung trong lòng cuồn cuộn trào dâng, bật khóc nức nở, úp mặt vào lớp áo của Vĩ. Xem ra năm thê bảy thiếp, phúc phận của người khác, người bình thường không thể châp nhận được. Nghĩ tới trước đây, những vị hoàng đế xưa kia đều thoải mái thảnh thơi yêu chiều ba nghìn, thậm chí còn nhiều không kể xiết những cung tần mỹ nữ, chỉ riêng lĩnh vực này thôi, cũng đủ thấy các hoàng đế đó đều là nhân tài! Vĩ giờ đây cùng một lúc vỗ về an ủi hai người phụ nữ, vừa khe khẽ vỗ lưng Nguyệt Nguyệt vừa liếc trộm sắc mặt của vị hôn thê mà đã nhếch nhác khổ sở vô cùng rồi. Uyển Như trợn mắt há miệng nhìn chồng chưa cưới của mình ôm một cô gái đang say mềm, còn nhỏ to vỗ về an ủi cô ta nữa, trong chốc lát cô vẫn chưa thể định thần lại được, vẫn là đám bạn bè bên cạnh cô lên tiếng trước: "Này! Coi chị Uyển Như của bọn ta mù hay sao hả? Còn có chút xấu hổ nào không thế?". Uyển Như bây giờ mới kịp phản ứng lại, tự cảm thấy đây quả là một điều sỉ nhục lớn. Cô lao lên phía trước, kéo nhanh cánh tay của Nguyệt Nguyệt, lôi cô ra khỏi vòng tay của Vĩ. Uyển Như cất giọng, run rẩy mắng nhiếc: "Con đàn bà này, mày nhớ đàn ông đến phát điên rồi à? Đây là người đàn ông của tao! Nếu cần đàn ông thế thì đi mà tìm mấy thằng trai bao ấy!", cô đã bị một cú sốc lớn, lời ăn tiếng nói cũng không còn kiêng nể gì nữa. Nguyệt Nguyệt đang mơ mơ màng màng trong vòng tay của Vĩ, thực ra cô đã ngủ thiếp đi rồi. Lúc này bị lôi mạnh ra ngoài, dạ dày cô bỗng cuộn lên, mắt còn chưa kịp mở, há miệng "Ọeee" một tiéng, nôn thốc ra ngoài, đem mọi tạp chất có trong dạ dày nhất loạt trút lên bộ đổ hàng hiệu của Uyển Như. Biến cố xảy ra quá nhanh, ngay cả Vĩ cũng không kịp ngăn lại. Anh nhảy dựng lên hét lớn: "Ối mẹ ơi!". Mọi người đều bị cảnh tượng đó làm cho kinh ngạc, trợn mắt cứng lưỡi đứng nhìn, mãi lâu sau vẫn không ai kịp phản ứng. Mười mấy cặp mắt đều đổ dồn vào lớp tạp chất nhày nhụa trên người Uyển Như, không biết phải phản ứng như thế nào. Riêng Nguyệt Nguyệt, kẻ vừa đề xướng làm hình nhân tuẫn táng, sau khi nôn xong lại ra vẻ như không có chuyện gì, mơ màng kéo vạt váy của Uyển Như lên lau miệng, dường như đã dễ chịu hơn nhiều, chẹp chẹp miệng, đổ vật người ra, lại dựa vào người Vĩ tiếp tục chìm vào giấc ngủ. Chỉ thấy toàn thân Uyển Như run lên cầm cập hai hàm răng nghiến chặt, tức đến nỗi mây ngón tay ngọc ngà thon thả cũng lẩy bẩy run lên, cô chỉ vào Nguyệt Nguyệt không nói được lời nào. Vĩ thấy sự việc đã trở nên tồi tệ, tự biết không thể tiếp tục ở đây được nữa, anh vội gọi Ngụy Nhất lại, luôn miệng gọi chị, lại gật đầu ra hiệu nhờ cô lựa lời khuyên bảo, nhờ Ngụy Nhất chăm sóc Nguyệt Nguyệt, sau đó anh đó thấy cô gái Uyển Như đang gào khóc không chịu yên kia về nhà thay quần áo. Ngụy Nhất thấy mỹ nữ Uyển Như đang điên cuồng tức giận, đành chấp nhận đứng ra giúp đỡ. Mấy người đàn ông trong đội Phòng cháy chữa cháy chỉ đứng cạnh lạnh lùng quan sát, họ biết rõ rằng chuyện riêng của người khác, chỉ có thể coi là trò cười, người ngoài không nên nhúng tay vào. Vậy là họ tỏ vẻ như không biết, đợi chủ nhân của vụ xô xát đi rồi, tiếng cười đùa, rót rượu lại vang lên như thường. Ngụy Nhất thấy Nguyệt Nguyệt đã thật sự say, cô đỡ bạn dậy định ra khỏi đó. Nguyệt Nguyệt mượn cớ chơi trò say rượu, luôn miệng nói phải đuổi theo kẻ bội bạc có tên Vĩ kia. Sức lực của người say rượu rất lớn, Nguyệt Nguyệt nói năng om sòm, lôi lôi kéo kéo, khiến Ngụy Nhât không thế chống đõ nổi. Đám đàn ông ngổi trên ghế sô pha đã sóm quen với cảnh phụ nữ điêncuồng vì yêu như Nguyệt Nguyệt rồi, nhưng họ vẫn thấy hứng thú, chăm chú nhìn không chớp mắt. Nguyệt Nguyệt khua tay múa chân loạn xạ, miệng liên tục gọi tên Vĩ, thổn thức câu được câu mất vừa khóc vừa kể lể, lúc đầu Vĩ đã dùng lời lẽ ngon ngọt để theo đuổi cô như thế nào, nói đến lúc cao hứng còn lôi cả những trò vui chôn phòng the ra kể lể nữa. Ngụy Nhất nghe mà cảm thấy đỏ mặt tía tai vì xấu hổ, vô cùng lúng túng. Mấy cô bạn của Uyển Như còn chưa đi khỏi đó, bọn họ vốn đã cảm thấy bất bình, lúc này lại nghe hồ li tinh Nguyệt Nguyệt đứng đó nói năng lung tung, đều đồng loạt đứng dậy, nắm tay tiến sát về phía Nguyệt Nguyệt. Mấy người đó dần dần thít chặt vòng vây. "Đồ thối tha lẳng lơ kia! Cẩn thận cái mồm mày một chút! Cái gì mà Vĩ của nhà mày hả?", cô gái đeo đôi hoa tai còn to hơn cả vòng tay lên tiếng chửi mắng trước. "Ban nãy, mày nôn ra đầy người chị Như Như của bọn tao! Món nợ đó, bọn tao nể mặt Vĩ và Đội trưởng Mã, vốn đã không thèm so đo với mày rồi, mày còn muốn thể hiện bản lĩnh ư? Mày còn ở lì đây lải nhải mãi không thôi sao?", cô gái sơn móng tay đen sì như trúng độc lên tiếng phụ họa. "Rốt cuộc hôm nay mày muốn thế nào? Hả?", cô gái có gót giày cao tói mười lăm phân có tính cách nóng nảy, thô bạo nhất, lao lên hạ thủ, hằn học cốc vào trán Nguyệt Nguyệt, nghiến răng nói: "Xem ra không dạy cho mày một bài học, mày sẽ không nhớ được đâu!". "Động đến mày e sẽ bẩn tay! Thôi các cậu, ngày mai đến trường của nó, đòi chút học phí, cũng đáng giá đấy!", cô gái có khe ngực sâu tới mức không thể tưởng tượng nổi làm bộ xoa vuốt nắm đấm. "Trường học? Hừ! Đồ thối tha này mà cũng là sinh viên sao?", cô gái đeo đôi khuyên tai to đùng châm chọc. "Chẳng phải thế sao? Ban nãy nghe Đội trưởng Mã giới thiệu, nó là sinh viên chính quy của Đại học S đây! Lý lịch khiến người ta sợ chết khiếp! Cũng chẳng biết là thật hay giả nữa, bây giờ lũ gà ra ngoài bán mình, đứa nào chẳng nói mình là sinh viên. Thì ra, chuyên ngành chính trong trường học lại chỉ là chữ bán!". Sau một loạt câu nói đó, mấy đại mỹ nữ cùng bật cười nghiêng ngả, đồ trang sức trên người họ phát ra những tiếng kêu leng keng. Cười xong, mấy cô gái lại hằn học nhìn Nguyệt Nguyệt, ánh mắt hằn lên những tia nhìn dữ dằn. Ngụy Nhất sống tới ngần này tuổi, luôn là một học sinh ngoan ngoãn, từ trước tới giờ chưa từng trải qua mặt đen tôi này của xã hội. Cô biết đám người này muốn động thủ, liền ôm chặt Nguyệt Nguyệt, trong lòng hoang mang, run rẩy nói: "Các người, các người muốn làm gì vậy?". Cô gái có đôi khuyên tai to đùng liếc nhìn Ngụy Nhất một cái, không thèm để ý, nói: "Cô em tránh ra, không liên quan gì tới cô! Bọn này không muốn gây thương vong cho kẻ vô tội. Nếu không tránh ra, ngay cả cô cũng sẽ bị dạy bảo đấy. Yên tâm, bọn này không đánh nhau đâu!", nói rồi quay sang Ngụy Nhất, khoe mấy chiếc răng trắng tinh, “Mà là đánh người!” Ngụy Nhất vô cùng sợ hãi, nhưng dù họ nói thế nào cô cũng không chịu buông Nguyệt Nguyệt ra. Người bạn đang nằm trong vòng tay cô bây giờ đã say tới mức chẳng còn biết gì nữa rồi, Ngụy Nhất thấy bơ vơ, quay người nhìn người đồng hương họ Mã cầu cứu. Mấy đại lão gia đang hào hứng xem màn kịch hay, thầm nghĩ đàn bà đánh nhau luôn nói dông dài, cứ xông thẳng vào mà đánh đi chứ. Đội trưởng Mã sao có thể vì nể mặt một nữ sinh mới gặp lần đầu mà đắc tội với các chị em trẻ trang xinh đẹp có quyền thế này chứ. Ông bèn chậm rãi ấp úng nói với Ngụy Nhất: "Em tránh ra đi mà! Cần gì phải để tâm tới cô ấy!". Ngụy Nhất hoàn toàn thất vọng, biết không thể nhờ người đồng hương này được. "Cút ra!", cô gái có khe ngực sâu sa sầm nét mặt, hét lón. Ngụy Nhất kiên quyết lắc đầu, lại càng ôm chặt lấy Nguyệt Nguyệt, bước lùi từng bước về phía sau. Cô gái đi đôi giày cao gót không muốn nhiều lời, cũng chăng kiêng nể gì nữa, bước lên phía trước "bốp" một tiếng áanh gọn, một cái tát rơi xuổng má Ngụy Nhât. Ngụy Nhất bị tát đến nỗi mặt lệch sang một bên, hoa mắt chóng mặt, đau rát, nhưng vẫn cố ôm chặt Nguyệt Nguyệt. Ngụy Nhất hạ quyết tâm, cùng lắm thì chịu một trận đánh, bọn họ chắc cũng không thể đánh cô đến chết được. Nhưng tuyệt đối không thể để Nguyệt Nguyệt bị thương. Cái tát đó khiến mọi sự phẫn nộ và dũng khí của Ngụy Nhất được bột phát ra ngoài, cô hằn học nhìn bọn họ, cao giọng mắng mỏ: "Các người là đồ kẻ cướp! Là nữ thổ phỉ!". Nào ngờ sức uy hiếp của Ngụy Nhất quá yếu ớt, một câu mắng mỏ không những không tỏ được uy thế hung dữ mà còn trờ thành trò cười. Mấy cô gái kia sống gần nửa cuộc đòi nhưng vẫn chưa được ai ca ngợi như vậy, ai nấy đều cười nghiêng ngả, luôn miệng khen con bé thối tha kia thật đáng yêu. Mặc dù đáng yêu nhưng cũng không thể thoát được một cú đạp chân như trời giáng, cú đạp rơi trúng vào bắp chân của Ngụy Nhất, gót giày cao nhọn đạp thẳng vào chân cô. Ngụy Nhất đau tới nỗi toát mồ hôi lạnh, suýt nữa thì khuỵu xuống. Đôi tay đang ôm Nguyệt Nguyệt của cô buông lỏng ra một chút. Nguyệt Nguyệt bị mất đà, bỗng trơ nên tỉnh táo hơn, biết hiện giờ đang xảy ra cuộc chiến, cô dùng chút ý chí còn lại nói với Ngụy Nhất: "Nhất Nhất, mau, mau gọi điện cho Trâu Tướng Quân!". Trâu Tướng Quân và Ngụy Nhất chiến tranh lạnh hơn một tháng rồi, Ngụy Nhất rất bướng bỉnh trong chuyện này,Trâu Tướng Quân chưa gọi điện tới thì cô tuyệt đối không chủ động làm lành. Vậy là, dù đau đớn vô cùng nhưng cô vẫn kiên quyết lắc đẩu: "Không gọi". Mấy cô gái kia lại nghe được rất rõ cuộc đối thoại của họ, cô gái đeo đôi khuyên tai to bản nghi hoặc, hỏi: "Trâu Tướng Quân nào?". Bản tính bướng bỉnh của Ngụy Nhất nổi lên, quay đầu không thèm trả lời. Lúc bây giờ, Nguyệt Nguyệt đã nắm rất rõ về thân thế của Trâu Tướng Quân, gắng gượng ngẩng đầu lên, khinh miệt nói: "Đương nhiên là Trâu Tướng Quân, con trai độc nhất của Bộ trưởng Trâu, chủ tịch Tập đoàn La Thái Tông đó!". Đại danh của Trâu Tướng Quân vang dội khắp làng chơi, hơn nữa, anh có tác phong cứng rắn, một anh tài phong lưu phóng khoáng, các thiên kim tiểu thư chưa kết hôn đều đã từng nghe qua đại danh này, đó cũng chính là người đàn ông mà họ muốn được sở hữu. Nếu quả đúng là bạn của Trâu Tướng Quân thì thật sự không thể đắc tội được. Mấy người đó thầm tính toán, chần chừ đôi chút, mọi động tác cũng đều dừng lại. Trong số bọn họ, cô gái sơn móng tay màu đen trước đây từng theo đuổi Trâu Tướng Quân nhưng không thành công ngược lại còn bị anh coi thường khinh bỉ, bao năm nay vẫn vừa yêu vừa hận, nỗi nhớ nhung đã chất chứa quá lâu, giờ đây khi thấy hai người trước mặt nhắc tới tên của Trâu Tướng Quân, cô bị chạm vào điểm yếu, bất giác mím môi nghiến răng nghiến lợi. Nhưng,