người đàn ông như Trâu Tướng Quân, không ai trong số họ dám đắc tội. Vậy là trong lòng khiếp sợ, cũng không dám tùy tiện đắc tội. Cô gái sơn móng tay màu đen cất giọng khắc nghiệt hỏi: "Trâu Tướng Quân có quan hệ như thế nào với mày?". Ngụy Nhất vẫn không trả lời. Nguyệt Nguyệt nhìn biểu hiện của mấy người đó, biết rằng lấy đại danh của Trâu Tướng Quân ra là có thể có được vài phần sức mạnh uy hiếp, thấy vững dạ, lập tức ưỡn thẳng lưng lên, lời nói cũng trở nên trôi chảy, chỉ vào Ngụy Nhất, lớn tiếng nói: "Cậu ấy chính là vị hôn thê của Trâu Tướng Quân!". Nguyệt Nguyệt không biết việc Ngụy Nhất và Trâu Tướng Quân đã đăng ký kết hôn, vẫn nghĩ rằng hai người còn đang hẹn hò. Nhưng đã một tháng nay, không thấy Trâu Tướng Quân tới tìm Ngụy Nhất, chỉ e anh ta cũng giống như Vĩ, có mới nới cũ. Trong lòng Nguyệt Nguyệt cũng đang thấp thỏm không yên. Nhưng ngoài miệng vẫn vô cùng uy phong, cụm từ vị hôn thê được phát âm một cách rõ ràng mạch lạc, bừng bừng hào khí. Cô gái sơn móng tay màu đen nổi cơn thịnh nộ, gào lên: "Mày cũng biết tự dát vàng vào mặt mình cơ đấy!", hét lên xong, cô ta liền nhào người tới. Cô gái có đôi khuyên tai to bản có phần bình tĩnh hơn, khẽ khàng ngăn cô bạn lại, hất hàm về phía Ngụy Nhất, hỏi: "Mày tên gì?". Ngụy Nhất bản tính lương thiện, thấy đối phương đã trở nên hiền hòa hơn, bản thân mình cũng không tiếp tục cố chấp nữa, liền nói một cách hàm hổ: "Ngụy Nhất". "Duy Nhất?", cô gái có đôi khuyên tai to bản đắn đo nhắc lại. "Ừm", Ngụy Nhất cũng không nghe rõ lời cô ta. Cô gái đeo đôi khuyên tai to bản quay sang nhìn cô bạn sơn móng tay đen, hai người mỉm cười đầy khinh miệt. Mấy năm trước, Trâu Tướng Quân đã đính hôn, việc này mọi người đều biết. Đối tượng là con gái của Ngụy Đông Cốc, là một thiên kim tiểu thư danh giá đích thực. Nhưng thấy Ngụy Nhất khí chất bình thường, ngây thơ non nớt, trông thế nào cũng không giống với con gái do nhà họ Ngụy nuôi dưỡng. Cô gái đeo đôi khuyên tai to đùng có tính cẩn thận hơn, hỏi rõ tên của cô trước, nhưng cô gái này không phải họ Ngụy, trong lòng đã rõ - Nguyệt Nguyệt rõ ràng là con bé thối tha chó cùng dứt dậu, thấy không thể không dạy cho nó một bài học, tìm hiểu, biết rõ thân thế của vài công tử con nhà thế gia mà dám lôi bừa Trâu Tướng Quân ra dọa người khác. Ngụy Nhất không rõ những toan tính trong đầu đôi phương, thấy bọn họ đã dừng tay, thầm nghĩ, mình chịu thiệt một chút cũng không sao, cô liền kéo tay Nguyệt Nguyệt định đi khỏi đó. Mấy cô gái kia đâu dễ dàng bỏ qua như vậy, cô gái đeo đôi khuyên tai to là bỉ ổi nhất, lại muốn trước là quân tử sau là tiểu nhân, làm nhục Ngụy Nhất một trận trước mặt mọi ngưòi. Cô ta hòa nhã nói với Ngụy Nhất: "Hóa ra là mợ cả tương lai của thiếu gia họ Trâu đó ư! Tặc tặc, chúng tôi có mắt mà như mù, thật sự có mắt mà không thấy Thái Sơn! Ban nãy đã mạo phạm tới chị rồi, mong chị bỏ qua cho chúng tôi, thông cảm cho chúng tôi!". Ngụy Nhất không biết đó là một mưu kế, đối phương đã khách sáo, cô lại thấy xấu hổ, xua xua tay, khiêm tốn nói: "Không sao, không sao...". "Ngoài miệng chị nói là không sao, nhưng biết đâu, tối về, nằm kề vai sát gối trên giường, chị lại thẽ thọt thêm dầu vào lửa kể cho Trâu Tướng Quân mọi chuyện, vậy thì chị em chúng tôi chẳng phải sẽ không còn đường sống hay sao?" "Không có chuyện đó đâu, không có chuyện đó đâu." Ngụy Nhất nghe thấy từ "trên giường" trong lời nói của cô ta, nhớ tới cảnh mình và Trâu Tướng Quân vài lần âu yếm, có chút xấu hố, cúi gằm mặt xuống. Cô gái đeo đôi khuyên tai to bản thấy Ngụy Nhất nhút nhát như vậy, càng khẳng định rõ những nghi ngờ của mình, nở nụ cười tươi như hoa cúc nói: "Vậy chị ơi, chị gọi cho Chủ tịch Trâu một cú điện thoại trước mặt bọn em đi, nói rằng chị vừa vui chơi uống rượu với bọn em rất vui vẻ, như thế thì bọn em mới yên tâm được chứ!". Ngụy Nhất cũng không nghĩ ngợi gì, thật thà trả lời luôn: "Tôi đã xóa số điện thoại của anh ta rồi". Cô gái đeo đôi khuyên tai to bản đưa mắt nhìn đám bạn một cái, nụ cười kỳ quái trên môi lại càng rõ hơn, cô gái sơn móng tay màu đen cười tươi bước tới, khom người lễ phép, rút điện thoại của mình ra đưa lên trước mặt Ngụy Nhất: "Không sao, em và anh ấy còn có chút tình cảm...", cô ta nhìn chằm chằm vào Ngụy Nhất, nở một nụ cười xinh đẹp mang theo ý giễu cợt, "mặc dù rất nhạt nhẽo, rất nhạt nhẽo! Tặc tặc! Đám tiểu nhân như tụi em đâu dám so bì với thân phận cao quý của chị! Chị dùng điện thoại của em để gọi cho anh ấy vậy!". Ngụy Nhất rủa thầm, tác phong của tên Trâu Tướng Quân này quả thật vô cùng lỗ mãng, chỗ nào cũng reo rắc tình cảm! Trong lòng không vui, cũng chẳng buồn nhìn vào điện thoại di động của cô gái sơn móng tay màu đen kia. Cô ta cất một tràng cười lạnh lùng, từ từ thu tay lại, sau đó không chút âm thanh, trở tay giáng một cái tát, miệng cũng không quên mắng chửi: "Đổ lẳng lơ! Đúng là không biết xấu hổ!". Toàn bộ thể diện mà cô ta đã bị mất vì Trâu Tướng Quân đều được trút hết lên người Ngụy Nhất.