Càng ngày càng tốt đẹp Trâu Tướng Quân ôm ghì lấy Ngụy Nhất, lần này thì anh không thể kiềm chế nổi dù chỉ là nửa giây, bàn tay không biết xấu hổ cứ lướt lên lướt xuống trên người Ngụy Nhất. Ngụy Nhất cao giọng kêu lên một tiếng, bực bội vì anh tùy tiện cợt nhả với mình, dốc túi đánh ván bạc cuối cùng, cắn một miếng thật đau lên vai Trâu Tướng Quân. Trâu Tướng Quân đau quá, buông cô ra, Ngụy Nhất thừa cơ vội vàng chui ra khỏi túi ngủ, định bỏ chạy, Trâu Tướng Quân đã kịp phản ứng lại, nhào tới túm chặt lấy cổ chân cô. Cả hai cùng ngã nhào lên chiếc túi ngủ mềm mại, theo đà lăn một vòng, sợi dây buộc của lều vải không chịu nổi sức đè nặng của hai người khiến cho chiếc lều đổ sập xuống, bó gọn hai người bên trong. Nửa đêm khuya khoắt, An Dương và Hoa Dung bị kéo tới giúp dựng lại lều. Hai người bị đánh thức khi đang ngon giấc nên rất không vui, Hoa Dung làu bàu hỏi: “Tại sao không gọi Vĩ tới giúp?”. Trâu Tướng Quân nắm tay lại, thần thái tự nhiên nói: “Cậu ấy mệt rồi”. Ngụy Nhất đang được bao bọc trong chiếc áo khoác của Trâu Tướng Quân, ngồi trên một phiến đá, tinh thần rệu rã, nghe được câu nói của Trâu Tướng Quân, cô “Hừ” một tiếng đầy khinh bỉ, quay mặt không thèm nhìn anh. An Dương cười hì hì, lắc đầu: “Lều cũng bị đánh sập, tặc tặc, từ trước tới giờ chưa có trận nào cuồng nhiệt như vậy đấy!”. Ngụy Nhất càng vùi sâu khuôn mặt xuống giữa hai đầu gối, không dám ngẩng đầu lên. Nhu cầu chiếm hữu của Trâu Tướng Quân rất mạnh, thấy người khác reo rắc tư tưởng mờ ám lên người Ngụy Nhất, nét mặt anh lộ rõ vẻ không vui: “Dựng xong thì mau cút đi!”. Ầm ĩ như vậy rồi cũng chẳng còn hứng thú với những chuyện phong nguyệt nữa, Ngụy Nhất vẫn cẩn thận đề phòng, Trâu Tướng Quân chỉ lạnh lùng buông tiếng: “Ngủ thôi”, rồi sau đó không nói gì nữa. Nửa đầu của đêm khuya thoải mái lăn lộn trong chốn hồng trần, nửa cuối lại chìm vào giấc mộng bình yên. An Dương và Hoa Dung lại không thể ngủ tiếp được, còn chưa tới bốn giờ sáng đã khua kẻng ầm ũ bên ngoài lều: “Dậy thôi, dậy thôi! Đi gấp, đi gấp, tranh thủ lên đỉnh núi ngắm mặt trời mọc!”. Ngụy Nhất bị đánh thức, mơ màng mở mắt ra, thấy mình đang nằm gọn trong lòng Trâu Tướng Quân. Trâu Tướng Quân đã thức từ lâu, anh đnag nhìn Ngụy Nhất với nét mặt tươi vui, nói “Em là người con gái có bộ mặt khi ngủ xấu nhất anh từng gặp. Không nói tới chuyện nửa đêm khuya khoắt tự nguyện chui vào vòng tay của người ta, lại còn đạp chăn, rên ư ử, giống y hệt một chú heo con!”. Ngụy Nhất ban đầu còn xấu hổ, sau đó phản ứng lại, nổi giận: “Anh có nhất thiết phải khoe khoang rằng anh đã ngủ cùng với rất nhiều cô gái không hả?”. Trâu Tướng Quân làm ra vẻ không nghe thấy gì, tiếp tục cười ma mị, cắn nhẹ vào tai cô, vừa tỉnh dậy, giọng nói vẫn mơ màng: “Sau này sẽ gọi em là heo con! Đúng rồi, là Ngụy Tiểu Trưa!”. Ngụy Nhất bực tức, quay mặt đi không thèm nhìn anh. “Đó là trước khi quen biết em, sau khi quen em rồi, anh quyết chí chung thủy với một mình em thôi”, đây là lần đầu tiên Trâu Tướng Quân phải nhọc tâm giải thích vì suy nghĩ của một cô gái. Ngụy Nhất vẫn không thèm đếm xỉa. Trâu Tướng Quân cũng không buồn bực, sau khi nhanh chóng mặc quần áo vào anh cũng lại giúp Ngụy Nhất. Ngụy Nhất tức giận đẩy anh ra: “Em tự mặc được!”. Trâu Tướng Quân trừng mắt lên, khẽ gằn giọng: “Còn gây chuyện nữa, anh sẽ ăn thịt em ngay bây giờ đấy!”. Cô gái họ Ngụy quả nhiên đã thấy sợ, đỏ bừng mặt, ngoan ngoãn để anh cẩn thận giúp cô mặc quần áo. Trâu Tướng Quân chẳng qua cũng chỉ dọa cô thôi, nếu thật sự cô không nghe, anh cũng chẳng còn cách nào khác, vì bây giờ, bên ngoài kia một loạt cái tai đang dỏng lên nghe ngóng để chế giễu kia kìa. Trâu Tướng Quân cầm chiếc tất nhỏ nhắn của Ngụy Nhất đặt lên lòng bàn tay so sánh một chút, khẽ cười nói: “Còn không thể làm găng tay của anh được nữa! Sao chân em nhỏ như vậy?”, sau đó lại vụng về giúp cô đi tất. Ngụy Nhất nhìn những biểu hiện tỉ mỉ, hết lòng đó của anh, ngoài miệng tuy không nói nhưng trong lòng thì rất cảm động. Ra khỏi lều, trời vẫn chưa sáng. May mà có mang theo đèn pin, mỗi người được phát một cái, tiếp tục hành quân lên núi. Nguyệt Nguyệt hai mắt ngái ngủ, ngáp dài, nói: “Trời ạ, mới bốn giờ! Mọi người điên rồi hay sao? Dậy sớm thế chỉ để ngắm mặt trời mọc, có đáng không hả?”. Hoa Dung vặn vẹo cổ tay thở dài: “Nếu anh mà có một cơ thể ngọc ngàn thơm tho trong vòng tay, anh cũng không dậy sớm như vậy đâu!”. Nguyệt Nguyệt chống hai tay vào eo, lẩm bà lẩm bẩm, luôn miệng nói rằng lâu không tập luyện, leo núi nhiều tới nỗi toàn thân đau mỏi. An Dương quay đầu lại, nở một nụ cười đầy khiêu khích: “E rằng không phải là do leo núi đâu? Nhất định là do một loại vận động quá sức nào khác…” Ngụy Nhất thầm nghĩ, hóa ra tất cả mọi người đều nghe thấy, nhưng chỉ có cô mới đích thân chạy tới nơi, cảm thấy xấu hổ, cô cúi đầu bước nhanh vài bước. Trời tối đường trơn, do không cẩn thận nên cô bị trượt chân một cái. Trâu Tướng Quân nhanh tay nhanh mắt đưa tay ra đỡ, nhưng cũng khiến Ngụy Nhất sợ tới nỗi toát mồ hôi lạnh. Trâu Tướng Quân nhân cơ hội đó nắm chặt lấy tay của Ngụy Nhất, không chịu buông ra nữa. Đường núi càng ngày càng khó đi, mấy cô gái bước đi một cách khó nhọc tới nỗi mồ hôi nhỏ thành giọt, chốc chốc lại kêu lên thất thanh. Trong rừng sâu bỗng có những ánh sáng chói mắt, lũ chim đang nghỉ trên cành cây đều đồng loạt vỗ cánh bay xa. Đám đàn ông luôn tự giác với nhiệm vụ phải chăm sóc cho phái nữ. Chiếc ba lô trên lưng chàng trai da mỏng thịt non Hoa Dung đã nhẹ bớt đi phần nào, cũng không luôn miệng kêu mệt nữa. Sau khi ngủ được một giấc, thể lực cũng coi như đã được hồi phục, đi được đoạn đường, sau khi tỉnh ngủ, mọi người lại trở nên sôi động hơn. Trâu Tướng Quân vẫn giữ khuôn mặt lạnh lùng, không nói gì, dắt tay Ngụy Nhất đi lên phía trước. Khuôn mặt nghiêm nghị, giống như một vị tướng quân mặt lạnh tỉ mỉ, chú đáo. Chỉ mình Ngụy Nhất, từ việc ngón cái của anh cứ không ngừng chuyển động trong lòng bàn tay mình, cô mới cảm nhận được rằng trong lòng anh chàng này nhất định đang có ý tưởng mờ ám nào đó. Sáu giờ sáng, cả đoàn đã leo lên tới đỉnh núi, mặt trời quả nhiên còn chưa xuất hiện, chỉ có bầu trời mới snags lên một chút tạo thành một dải trằng ngần. Mọi người đều rất hứng khởi. Dùng hai tay khum lại thành loa, ai nấy đều gắng hết sức hét vang. Sau một hồi hưng phấn, Hoa Dung bỗng nhớ tới bài thơ tối qua anh đã ngâm, quay lại hỏi Vĩ: “Bài thơ tối qua tớ làm, đã chép lại cho tớ chưa hả?”. Vĩ chớp chớp mắt nói, “Mọi người đều đã ngà ngà say, còn ai nghi chép cái gì được nữa”. Hoa Dung vặn vẹo cổ tay than thở: “Đó là tỉnh thế tuyệt cú¹, cậu coi như đã làm một tội ác tày đình rồi!”. Sau đó, hai người lại đuổi đánh lẫn nhau, giống như hai đứa trẻ con vậy. Ngụy Nhất lặng lẽ đứng bên cạnh nhìn bọn họ, nheo mắt mỉm cười, gió núi thổi tới, khẽ hôn lên mái tóc, góp phần tô điểm cho hình ảnh của cô thêm sống động. Trâu Tướng Quân khẽ khàng bước tới bên cô, hỏi: “Mệt không?”. Ngụy Nhất mỉm cười thân thiện, nói không mệt. Nụ cười duyên dáng, mắt sáng răng trắng, không nhuốm bụi hồng trần, đẹp đẽ như tiên đó lại khiến Trâu Tướng Quân ngây người ra một hồi lâu. Bầu trời ngày càng sáng rõ, phía xa tận nơi chân trời kia như có một dải lụa đỏ tía xuất hiện. Vĩ nói, mặt trời sắp mọc rồi! Mọi người không nô đùa nữa, chăm chú quan sát kỳ quan đẹp nhất của tự nhiên. Lớp mây thật mỏng, lúc này màn sương mù cũng dần thưa hơn. Khi mặt trời săp mọc, những đám mấy phía chân trời đỏ rực lên một cách tráng lệ, mặt trời ban đầu mới chỉ thăm dò bằng cách ló lên một đường cong màu đỏ rực, sau đó thế như chẻ tre, càng ngày càng lên cao. Chỉ trong chớp mắt, một vòng tròn rực lửa chọc thủng tầng mây dày nhô lên. Trong khoảnh khắc đó, rang màu tỏa ra bốn phía, khu rừng hoang dã trở nên tràn đầy sức sống. Đám người trẻ tuổi đó đều rất hân hoan, nắm tay nhau xoay tròn, cảm thấy mọi mệt mỏi trong suốt quãng đường đều tan biến hết vì cảnh sắc tươi đẹp này. Ngụy Nhất cũng rất xúc động, quên luôn cả hiềm khích trước đây, lại chủ động níu lấy áo Trâu Tướng Quân, miệng cười tươi như hoa: “Đẹp quá! Trâu Tướng Quân, anh nhìn đám mây kia kìa, đẹp quá!”. Tâm trạng hứng khởi của cô cũng lây sang cả Trâu Tướng Quân. Anh lại nắm chặt lấy bàn tay cô, bật cười thành tiếng. Đại loại là ngay cả bản thân Ngụy Nhất cũng không phát hiện ra rằng nỗi xúc động khi nhìn thấy kỳ quan thiên nhiên, người đầu tiên mà cô muốn chia sẻ lại chính là tên oan gia Trâu Tướng Quân. Còn cả mùi hương bạc hà thanh khiết trên cơ thể anh nữa, càng ngày càng trở nên dễ chịu. Trên đỉnh núi có một vài ngôi biệt thự được xây dựng làm nhà nghỉ, mọi người ở lại đó chơi vài hôm, cách xa sự ồn ào nơi đô thị, mọi người cảm thấy thật thoải mái. Sự hưng phấn vừa qua, mọi người bắt đầu thấy buồn phiền vì sắp phải quay lại với chốn hồng trần. Đặc biệt là Nguyệt Nguyệt, trên đường xuống núi cô luôn nắm chặt tay Vĩ bởi vì sợ rằng chỉ cần đặt chân về thành phố, anh sẽ không phải là anh nữa, dù cô vẫn là cô. Nhưng anh là công tử con nhà quyền quý, cô chỉ là một nữ sinh bình thường, sẽ không còn cơ hội gặp gỡ nhau nữa. Như Như khe khẽ hỏi Nguyệt Nguyệt: “Cậu cho anh ta rồi ư?”. Nguyệt Nguyệt vô cùng xấu hổ nhưng vẫn gật đầu không chút do dự. Như Như đau lòng: “Anh ta cưỡng ép cậu?”. Nguyệt Nguyệt đáp: “Là tớ tự nguyện”. Như Như kinh ngạc: “Cậu ngốc thật đấy! Đã biết rõ anh ta và bọn mình không thể đi chung một con đường, vậy mà…!”. Nguyệt Nguyệt đứng lặng, quay đầu nhìn lại ngọn núi hùng vĩ ấy một lần cuối, đó là nơi cất giữ sự trong trắng của cô suốt hai mươi năm qua. Cô mỉm cười, nét đẹp thê lương, quả thực không giống với dáng vẻ mà một cô gái hai mươi mấy tuổi cần có: “Tớ quyết không hối hận”. Ba chiếc siêu xe cũng không còn bắt mắt như ban đầu nữa, đang mệt mỏi chờ đợi chủ nhân của nó. Lao vào thành phố, tựa như đã cách một đời. Những thứ xông thẳng vào mặt lại là khói bụi, tiếng huyên náo, hỗn loạn, dục vọng, thủ đoạn, còn cả cả nỗi niềm bất đắc dĩ và sự tuyệt vọng Sau kỳ nghỉ lễ mùng một tháng năm, các sinh viên lại quay trở về với giảng đường. Ngụy Nhất đã thân mật với Trâu Tướng Quân hơn một chút. Trâu Tướng Quân rất vui mừng, dẫn cô đi ăn tối xong rồi lái xe đưa cô về trường. Ngụy Nhất chê chiếc Posche của Trâu Tướng Quân quá nhức mắt, nhất định không chịu để anh lái xe vào trong trường, đến đoạn đường còn cách cổng trường tới năm mươi mét, cô đã đòi xuống xe, nở một nụ cười rạng rõ vẫy tay chào tạm biệt. Trâu Tướng Quân bịn rịn không nỡ rời xa cô, cũng xuống xe chạy theo, nói: “Ngụy Tiểu Trư lại đây, hôn anh một cái nào!”. Ngụy Nhất oán trách một tiếng “Lưu manh”. Cô chạy đi với vẻ e thẹn đong đầy trong ánh mắt. Trâu Tướng Quân dặn với theo: “Về thẳng kí túc xá trước! Đừng có đi lung tung đấy!”, sau đó anh cứ nhìn theo bóng dáng nhỏ bé đó mãi, rất lâu, mãi tới khi còi xe của những chiếc xe phía sau kêu lên inh ỏi. Ngụy Nhất cắm đầu chạy một mạch về ký túc xá, quay đầu nhìn lại, thấy tên lưu manh đó không đuổi theo, cô đắc ý khẽ ngẩng đầu, chậm rãi bước lên lầu. Một cơ thể cao lớn đứng chắn ngay trước mặt cô, Ngụy Nhất giật nảy mình, định thần nhìn kĩ lại, người đó chính là Cát Thừa Hựu. Năm ngày không gặp, cậu ấy gầy đi nhiều. Cằm l