ởm chởm vài sợ râu, đôi mắt cũng chằng chịt những tia máu đỏ, đâu còn giống với hình ảnh của một thanh niên đầy tự tin trước đây nữa. “Cuối cùng cậu cùng về rồi”, Cát Thừa Hựu tiến lại gần Ngụy Nhất. Ngụy Nhất có chút ngạc nhiên, hỏi: “Đã xảu ra chuyện gì vậy?”. Cát Thừa Hựu không trả lời, chỉ chăm chú nhìn cô. Ngụy Nhất lại hỏi: “Muộn thế này rồi, cậu ở đây làm gì vậy?” Cát Thừa Hựu yên lặng hồi lâu, hình như đang suy nghĩ điều gì đó, rồi nói: “Đợi cậu”. Ngụy Nhất lại càng mông lung khó hiểu: “Có chuyện gì sao?”. Hôm nay là ngày cao điểm trở về trường học của các sinh viên, mọi người ra ra vào vào đều đưa mắt nhìn hai người bọn họ. Cát Thừa Hựu đột nhiên kéo tay Ngụy Nhất: “Có thể đi đâu đó nói chuyện được không?”. Ngụy Nhất nghĩ một lát rồi bước theo sau. Vừa đi cô vừa thúc giục: “Đã xảy ra chuyện gì vậy? Cậu nói đi chứ!”. Cát Thừa Hựu kéo Ngụy Nhất tới một gốc cây, cô không nhìn rõ nét mặt biểu cảm trên khuôn mặt của cậu ấy, chỉ có thể nhìn thấy đôi mắt sáng long lanh trong đêm tối. Cậu ấy trầm ngâm hồi lâu rồi mới hỏi: “Người đàn ông đó… đúng là vị hôn phu của cậu ư?” Ngụy Nhất không ngờ cậu ấy lại hỏi về Trâu Tướng Quân, khẽ nói: “Ừm”. Thần sắc của Cát Thừa Hựu rất đau buồn: “Mấy ngày vừa rồi, mình tớ chạy ở sân vận động, rồi lại một mình tới căng tin, tớ đã nhận ra nhất nhiều điều. Nhất Nhất, cậu sẽ kết hôn với anh ta sao?” Thực ra, câu hỏi này đã được định đoạt rồi, Ngụy Nhất chưa hề chuyên tâm suy nghĩ về nó, bây giờ đột nhiên bị Cát Thừa Hựu hỏi, cô sững người lại, không biết phải trả lời thế nào. Cát Thừa Hựu nhìn thấy một tia sáng le lói, dũng cảm bước tới nắm lấy hai vai của Ngụy Nhất, hét lên đầy kích động: “Có phải là cậu có nỗi khổ tâm nào không? Người đàn ông đó, thoáng nhìn qua là đã biết ngay không phải cùng độ tuổi với bọn mình rồi”. Trâu Tướng Quân lớn hơn Cát Thừa Hựu mười tổi, mà mấy thanh niên mới lớn vẫn trong độ tuổi hai mươi khi nhìn thấy những người đàn ông ba mươi tuổi đều có thành kiến. Bỗng một ý nghĩ lóe lên trong đầu cậu, “Liệu có phải thằng cha già đó bắt ép cậu?”. Phải rất lâu sau Ngụy Nhất mới kịp phản ứng lại, nghĩ ra “thằng cha già” mà Cát Thừa Hựu nhắc tới chính là Trâu Tướng Quân, cô thành thật nói: “Anh ấy không ép tôi. Anh ấy… anh ấy cũng không già!”. Cát Thừa Hựu vừa có được một tia hy vọng, lại lập tức rơi vào vực thằm, gần như sụp đổ: “Cậu có thích anh ta không?”. Ngụy Nhất lại càng chưa từng nghĩ tới những điều này và cũng không dám nghĩ, cô vốn cho rằng trái tim mình đã thuộc về Tô Thích nhưng chưa từng nghĩ xem sau khi Tô Thích đi rồi, trái tim cô có thể thu về một cách nguyên vẹn rồi đem tặng cho người đàn ông khác hay không. Một việc như vậy, cô không thể làm được. Cát Thừa Hựu thấy Ngụy Nhất quả nhiên đang phân vân, có chút xúc động, kéo mạnh Ngụy Nhất vào lòng, luôn miệng nói: “Nhất Nhất, Nhất Nhất! Tớ thích cậu@ Tớ vẫn luôn thích cậu!”. Ngụy Nhất vô cùng kinh ngạc, gắng sức đẩy cậu ra ra, hai mắt trợn tròn, lắc đầu nguây nguẩy: “Không được… Xin lỗi…. Tớ chỉ coi cậu là bạn! Cậu đừng như vậy!”. “Tớ cũng không muốn thế! Nhất Nhất! Nhưng tớ không thể điều khiển được bản thân mình! Tớ nhớ cậu! Cứ nghĩ đến việc cậu đang ở bên anh ta, tớ lại rất đau khổ! Tớ thích cậu Nhất Nhất! Hãy ở bên tớ và rời xa anh ra, được không? Chúng ta cùng đối diện với chuyện đó. Tớ sẽ đối tốt với cậu, sẽ yêu thương cậu. Cậu muốn tớ làm cái gì cũng được!” Ngụy Nhất cứ bước lùi về phía sau, cô chưa từng nhìn thấy Cát Thừa Hựu thất thế như vậy, liền lắc đầu một cách sợ hãi và lo lắng. Cát Thừa Hựu bất chấp tất cả, tiến lên nắm lấy tay của Ngụy Nhất, chỉ muốn nói ra hết những lời đã cất giấu trong lòng từ lâu: “Thật đấy, ngay từ ngày đầu tiên tớ đã thích cậu rồi, chỉ vì tớ quá kiêu ngạo, tớ muốn đợi cậu chủ động thích tớ, làm quen với tớ! Thực ra bản thân tớ cũng không biết mình đã thích cậu nhiều như thế, cho tới khi vị hôn phu kỳ lạ đó xuất hiện…. Mấy ngày nghỉ lễ mùng một tháng năm này dường như đã dài bằng cả một năm! Không gặp cậu tớ mới biết mình đã thích cậy nhiều như thế nào. Thậm chí đó chính là tình yêu, tớ yêu cậu Nhất Nhất! Tớ lớn như thế này rồi mà vẫn chưa hề nghiêm túc trong tình yêu, vì vậy không biết quý trọng nó. Nhưng tớ tin bây giờ vẫn chưa muộn, tớ sẽ không bỏ lỡ cơ hội với cậu! Tớ thật sự rất yêu cậu, mấy ngày vừa rồi cậu không ở trường, tớ đã suy nghĩ rất kỹ, thật đấy Nhất Nhất!”. “Cậu đừng như vậy mà! Buông tớ ra đi!”, Ngụy Nhất giãy giụa. Cát Thừa Hựu không thể khống chế nổi cảm xúc, bạo gan xông tới hôn cô, Ngụy Nhất hết quay sang trái lại quay sang phải để né tránh, trong lúc cuống quýt cô giơ tay tát “bốp” một cái, âm thanh vang lên trên má của Cát Thừa Hựu. Cả hai cùng sững sờ. Ngụy Nhất như chim sợ cành cong, cứ bước lùi về phia sau, luôn miệng lẩm bẩm: “Xin lỗi… tớ… tớ không cố ý…”. Từ nhỏ tới lớn, đây là lần đầu tiên Cát Thừa Hựu bị một cái bạt tai như vậy, rất lâu sau cậu mới có thể bình tâm lại. Sau đó vẫn không cam tâm, đau khổ nói: “Nhất Nhất, cậu sẽ không lấy anh ta, đúng không?”. “Xin lỗi, bản thiếu gia đã khiến cậu khó có thể toại nguyện được”. Lúc bấy giờ một người đàn ông bước ra từ phía đối diện với bóng cây, dáng người hiên ngang, mắt sáng mày ngài, giọng nói thờ ơ lạnh nhạt. _______ ¹Tỉnh thế tuyệt cú(絕句中) nghĩa là những câu thơ răn đời