80s toys - Atari. I still have
77F1.Xtgem.Com
HOME
Thủ Thuât
Khám Phá
Đọc Truyện
Media
WAPMASTER
Thứ Tư 17/06/2026 04:37
Ngủ ngon bạn nhé 🌛
√
WAPSITE NGỪNG CẬP NHẬT DATA MỚI , MỌI THẮC MẮC LIÊN HỆ QUA
FACEBOOK
.
Trang chủ
›
Đọc Truyện
›
Ngôn Tình
›
Trước Là Tiểu Nhân, Sau Là Quân Tử
Chương 23
Theo dõi
Tránh xa Trâu Tướng Quân một chút
Đêm hôm đó, mọi người nghỉ tại khách sạn Cửu Hoa, Tô Thích lấy lý do Ngụy Nhất còn rất yếu nên nói Ngụy Trích Tiên ở chung phòng và chăm sóc cô. Ngụy Trích Tiên muốn được ở chung phòng với Trâu Tướng Quân nên chẳng thấy vui vẻ gì. Còn Ngụy Nhất vốn quen ngủ một mình, lại càng cảm thấy bất mãn. Vậy là, ai nấy đều vô cùng oán hận trước quyết định của Tô Thích.
Tô Thích tự ý sắp xếp như vậy khiến Trâu Tướng Quân cảm thấy không thoải mái, sau đó, không hiểu sao anh ta lại đồng ý, cười hì hì với Ngụy Trích Tiên:
“Cũng tốt, hai chị em em ngủ một phòng. Để tránh buổi tối có yêu râu xanh nào tới quấy rối!”, từ ngữ được sử dụng hết sức mập mờ, không biết ai quấy rối ai nữa.
Hai chị em nhà họ Ngụy ai nghĩ chuyện của người nấy, đều đỏ ửng mặt. Cô chị thì trách giận, còn cô em cúi đầu không nói. Vùng ngoại thành núi cao rừng thẳm, trời về đêm càng tĩnh mịch hơn. Nhà họ Ngụy có thói quen khi ngủ phải tắt hết điện, có lẽ đây là điểm chung duy nhất của hai chị em nhà họ.
Trong phòng, một dải đêm đen mù mịt, chỉ có thể nhờ ánh trăng vằng vặc khẽ luồn qua rèm cửa mới lờ mờ nhận ra trên hai chiếc giường, có hai giai nhân đang nằm với tư thế khác hẳn nhau.
Ngụy Nhất không quên phép lịch sự, chúc chị gái ngủ ngon. Người nhận lời chúc chỉ ậm ừ một câu nghe chẳng rõ.
Ngụy Nhất lạ giường, môi trường khác biệt cộng với tiếng kêu của những con côn trùng không rõ khiến cô có cảm giác không an toàn. Cô sợ làm phiền đến Ngụy Trích Tiên, ngay cả trở mình cũng không dám, cứ nằm yên bất động như vậy.
Một lúc sau, tiếng của Ngụy Trích Tiên lại vang lên, trong buổi đêm tĩnh mịch, giọng nói đó lại càng sắc lạnh:
“Làm người thì phải hiểu biết, tránh xa Trâu Tướng Quân một chút. Anh ấy không phải của em.”
“…Vâng.” Ngụy Nhất cũng không biện minh nhiều, từ trước đến giờ, cô luôn có thái độ nể sợ chị gái mình.
Ngụy Trích Tiên thở dài một tiếng, giọng điệu nhẹ nhàng hơn:
“Chị thích anh ấy đã mười năm nay rồi, bọn chị nhất định sẽ kết hôn. Nhất Nhất, có thể hành động của anh ấy khiến em hiểu lầm nhưng em cần hiểu rõ rằng, anh ấy chẳng qua chỉ đang tranh dành với Tô Thích mà thôi. Từ nhỏ, hai người bọn họ đã như vậy, ai thích thứ gì trước, đối phương sẽ tìm đủ mọi cách để chiếm đoạt lại. Chẳng qua anh ấy chỉ muốn Tô Thích sống không được vui vẻ mà thôi.”
Ngụy Nhất cảm thấy trong lòng thật trống trải, lạnh lẽo, thầm nhủ, mình đâu phải là đồ vật gì mà tranh với giành, nhưng ngoài miệng thì vẫn mơ màng “vâng” một tiếng, coi như đã nhận lời. Ngụy Trích Tiên hoàn toàn hài lòng, không nói thêm gì nữa.
Nhưng những lời nói của Trích Tiên lại cứ lẩn khuất trong tâm trí Ngụy Nhất, chị ấy đã nói, Trâu Tướng Quân chẳng qua chỉ muốn Tô Thích sống không được vui vẻ , nghĩ lại những hành động của Trâu Tướng Quân đối với mình, đó không phải là hành động quấy rầy một cách ngốc nghếch của những kẻ si tình, mà chính là sự ngang ngược, cướp đoạt và lấn lướt, hình như sự thật đúng là như vậy.
Trong lòng đau khổ nhưng lại chẳng liên quan tới ái tình. Cho dù sự đối xử khác thường của Trâu Tướng Quân đối với mình là vì lý do gì, nhưng cô vẫn biết, những điều tốt đẹp mà Tô Thích giành cho cô đều xuất phát từ tận đấy lòng, như vậy là đủ rồi. Nghĩ tới sự dịu dàng của Tô Thích, khuôn mặt Ngụy Nhất ngập tràn hạnh phúc.
Khi truyền nước cô đã ngủ nhiều rồi, giờ là lúc tinh thần đang phấn chấn.
Đi một ngày đàng học một sàng khôn, hôm sau lúc chuẩn bị về thành phố, Tô Thích không chịu rời Ngụy Nhất nửa bước, không để Trâu Tướng Quân có cơ hội nẫng tay trên nữa. Khi mọi người cùng đi ra bãi đậu xe, Ngụy Trích Tiên nép sát vào lòng Trâu Tướng Quân lại rảo từng bước lớn ra chỗ để xe, cũng chẳng buồn nhìn Ngụy Nhất lấy một cái.
Vĩ thấy Trâu Tướng Quân lái chiếc xe Phaeton thì cười nói: “ Lại lái con xe này à? Nếu đám nhân viên Cửu Hoa nhìn thấy, lại tưởng rằng Chủ tịch Trâu sắp phá sản, nên mới đi loại xe Phaeton này. Ha ha ha!”.
Trâu Tướng Quân dường như không mấy hứng thú, nhướng đôi mày rậm lên: “Tôi thích thế!”, nói xong, anh chui tọt vào trong xe, đạp mạnh chân ga, đưa Ngụy Trích Tiên lao vọt đi.
Chiếc Audi A8 của Tô Thích bám sát theo sau.
Lúc bấy giờ, Ngụy Nhất mới nhìn thấy biển số chiếc xe Volkswagen Phaeton này của Trâu Tướng Quân là 00001, thật cao ngạo hệt như con người của anh ta vậy. Trong bụng thắc mắc, miệng khẽ lẩm bẩm:
“Sao biển số chiếc Volswagen của Trâu Tướng Quan lại đẹp thế nhỉ?”
Tô Thích khẽ cười thành tiếng, xoa đầu Ngụy Nhất, giải thích cho cô nghe:
“Đó là chiếc Phaeton, mặc dù là hãng Volkwagen nhưng lại thuộc dòng xe sang điển hình, đừng thấy vẻ ngoài không bắt mắt mà đánh giá nhé, xe đó chạy tốt lắm đấy, cũng chẳng phải rẻ, những hơn hai trăm vạn tệ cơ.”
Ngụy Nhất trợn tròn mắt, lại cảm thấy hổ thẹn vì sự hiểu biết kém cỏi của mình. Thầm nghĩ, Trâu Tướng Quân là người thích khoe khoang chứ không khiêm nhường gì, nhưng lại mua chiếc xe này để đi, nói thế nào cho đúng nhỉ? Khiêm nhường quá cũng chính là huênh hoang thôi.
Tiếp đó lại nghĩ, với thân phận của Tô Thích, lái một chiếc Audi A8 là kín đáo. Quả nhiên, sự huênh hoang một cách thái quá nhất lại là khiêm nhường.Trong lòng cô, điểm gì của thiên thần Tô Thích cũng đều tốt cả, còn những hành vi giống như vậy, nhưng nếu đem chúng lại lắp ghép lên người Trâu Tướng Quân thì lại chẳng ra sao. Tình yêu quả khiến con người ta trở nên mù quáng.
Sau khi vẩn vơ suy nghĩ một hồi, Ngụy Nhất quay sang ngắm nhìn Tô Thích đang thành thục lái xe với khuôn mặt rạng rỡ.
Một đêm không ngủ, ngồi xe êm ru, bản thân được an toàn, tâm trạng thoải mái, Ngụy Nhất vừa ngoẹo đầu một cái đã ngủ thiếp đi rồi.
Khi cô tỉnh dậy thì xe cũng đã dừng lại. Ngụy Nhất mắt nhắm mắt mở, thấy mình đang khoác áo thể thao, xe dừng ở một khu chung cư, còn chàng trai bên cạnh đang dịu dàng ngắm nhìn mình bằng đôi mắt lá răm tuyệt đẹp. Ngụy Nhất vội vàng ngồi thẳng dậy, trả lại áo khoác cho Tô Thích, rồi nhanh chóng sờ tay lên miệng, chắc chắn rằng khi ngủ không bị chảy nước miếng thì mới thở phào một tiếng, hỏi: “Đây là đâu vậy?”.
“Về nhà ăn cơm trước đã rồi đến trường, được không?”. Tô Thích hỏi.
Hóa ra đã về tới khu chung cư Xuân Thành.
Ngụy Nhất gật đầu, theo Tô Thích xuống xe. Nỗi xúc động trào dâng trong lồng ngực khi nghĩ lại hai từ “về nhà” mà anh vừa thốt ra.
Nhà của cô và anh.
Tô Thích không ngờ mình chỉ tiện miệng nói một câu nhưng lại khiến Ngụy Nhất vui mừng tới nỗi rưng rưng nước mắt như vậy, anh sững người lại vì xúc động.
Sau khi bước vào nhà, Ngụy Nhất liền chui tọt vào bếp, lục tìm đồ trong tủ lạnh. Tô Thích thấy bồn chồn, liền đi theo, hỏi cô tìm gì vậy.
“Tìm gạo mà. Trong nhà chẳng còn có gì cả, làm sao mà nấu cơm được?” Ngụy Nhất rầu rĩ, hai tay xòe ra.
“Anh cũng không biết nấu cơm, đồ trong bếp chỉ dùng để trưng bày thôi, lẽ nào em còn biết nấu cơm ư?”, Tô Thích cười nói.
Tô Thích nghĩ rằng, những việc mà ngay cả bản thân mình cũng thể làm nổi thì thiên kim tiểu thư Ngụy Nhất mười ngón tay còn chưa phải nhúng nước lạnh, đương nhiên là cũng không biết làm.
Ngụy Nhất suy nghĩ hồi lâu, gật gật đầu một cách rất thận trọng: “Nói chung là em biết nấu. Những món ăn thường ngày đơn giản em đều có thể nấu được, đặc biệt là mấy món Tứ Xuyên”.
“Em học lỏm à?”, Tô Thích vẫn chưa chịu nhận sai, định coi bản lĩnh của thiên kim tiểu thư này chỉ là thứ để phụ họa, hòng muốn cứu vớt chút thể diện để có thể rút lui một cách trọn vẹn.
Ngụy Nhất đứng ngây ra, hình như đang nghĩ tới chuyện gì đó, thần sắc ảm đạm hẳn đi.
Tô Thích thầm nghĩ, cô ấy không hề được bố mẹ yêu thương chiều chuộng như Ngụy Trích Tiên, cứ cho là ngày rộng tháng dài, cơm ngon áo ấm, nhưng chắc rằng cuộc sống trong một gia đình danh giá cũng có những nỗi u sầu mà người bình thường không có. Thứ dễ thiếu thốn nhất của con cái các gia đình khá giả chính là tình thương, mà Ngụy Nhất chính là đứa trẻ bị hai bậc trưởng bối nhà họ Ngụy xem thường bấy lâu.
Tô Thích không nỡ nhìn khuôn mặt thông minh nhỏ xinh kia vương nét u buồn, bèn chuyển sang chủ đề khác:
“Sau này anh sẽ đến học cùng em để khi em lười biếng, anh sẽ nấu ăn cho em, khi em muốn nấu ăn, anh sẽ đứng bên cạnh giúp em một tay, còn khi nào em chán kiểu như thế thì chúng ta sẽ thuê người giúp việc. Được không?”
Tô Thích nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của Ngụy Nhất lên, miêu tả phong phú và tốt đẹp về cuộc sống tương lai, Ngụy Nhất chăm chú lắng nghe về viễn cảnh tươi đẹp đó mà cổ họng nghẹn lại, nước mắt đã tuôn rơi.
“Sao thế cô bé?”, Tô Thích cuống quýt giúp cô lau nước mắt.
“Anh đối với em tốt quá, ngoài mẹ em ra, chưa ai đối với em tốt như vậy … Cảm ơn anh, anh Tô, em thật sự sợ rằng một ngày nào đó, anh sẽ không cần em nữa, nhưng dù sao em vẫn cảm ơn anh … Bởi vì bây giờ anh đối với em rất tốt …”, Ngụy nhất xúc động đến nỗi nói không theo trình tự gì nữa.
Tô thích cũng rất xúc động, ôm chặt cô trong vòng tay, dùng cằm mình cọ cọ lên mái tóc của cô. Trước đây, chỉ cảm thấy cô không có cai gọi là ưu việt của con cái gia đình quyền quý khác, giờ lại càng cảm khái vì sự lương thiện và trong sáng nơi cô. Ban nãy, tất cả những lời anh nói ra đều thật sự xuất phát từ đáy lòng, một bức tranh vô cùng bình dị, chỉ là chuyện tương dầu củi lửa mà mỗi một gia đình đều phải trải qua, anh chưa làm điều gì, chưa thề non hẹn biển, cũng chẳng thề thốt biển cạn núi mòn, vậy mà đã khiến cô muôn phần cảm kích.
Tô Thích hôn lên mái tóc cô, thì thầm trong cổ họng: “Cô bé ngốc nghếch!”.
Thấy khuôn mặt tội nghiệp đáng thương của Ngụy Nhất, anh lại có chút rung cảm, cúi người xuống dùng môi lau khô những giọt nước mắt đang lăn trên đôi má nhỏ xinh.
Đôi môi của Tô Thích nóng bỏng mà mềm mại, nhẹ nhàng lướt trên khuôn mặt Ngụy Nhất, mùi thơm như mùi của nắng chỉ có riêng trên cơ thể anh, như mạch nước chảy dần dần bao quanh lấy cô, cả hai tràn ngập trong bầu không khí thăng hoa. Ngụy Nhất kinh ngạc tới nỗi quên cả khóc, cô không dám tin lại có chút cảm giác kinh sợ vì được yêu chiều quá, cứ mở to mắt nhìn Tô Thích. Biểu hiện như vừa nhận được thiên ân của cô khiến Tô Thích có phần bối rối, giọng anh hơi chùng xuống:
“ Cô bé ngốc nghếch, em nhìn gì thế?”
Sau đó, Ngụy Nhất đã làm một động tác mà dù có nằm mơ, Tô Thích cũng không thể nghĩ tới. Một cô gái sống khép kín, nhút nhát như Ngụy Nhất lại cố gắng kiễng chân lên, áp đôi môi của mình lên đôi môi anh. Ngụy Nhất thực sự không biết hôn, khi
1
2
»
Mời bạn đọc :
Chương 24
Trở lại :
Chương 22
Danh sách chương [ 108 ]
•
Chương 109
•
Chương 108
•
Chương 107
•
Chương 106
•
Chương 105
•
Chương 104
•
Chương 103
•
Chương 102
•
Chương 101
•
Chương 99
1
2
›
→
Cùng chuyên mục
•
Ốc Đảo Nơi Khô Cằn
•
Muôn Trùng Nghìn Dặm
•
Không Thể Không Yêu
•
Tình Này Đành Hẹn Với Gió Đông
•
Nằm Vùng Quân Hôn
Bạn đã xem chưa?
•
Độc Chiếm Hoa Khôi
•
Một câu đùa
•
Tối Nay Muốn Bên Em
•
Phút chiêm nghiệm cuộc đời
•
Giọt mưa thôi rơi
Thống kê
Trong ngày: 1
Tổng: 1