The Soda Pop
77F1.Xtgem.Com
HOME
Thủ Thuât
Khám Phá
Đọc Truyện
Media
WAPMASTER
Thứ Năm 18/06/2026 13:25
Buổi chiều mát mẻ 🎑
√
WAPSITE NGỪNG CẬP NHẬT DATA MỚI , MỌI THẮC MẮC LIÊN HỆ QUA
FACEBOOK
.
Trang chủ
›
Đọc Truyện
›
Ngôn Tình
›
Trước Là Tiểu Nhân, Sau Là Quân Tử
Chương 23
Theo dõi
môi chạm môi cô liền buông ra ngay, cúi gằm mặt xuống, thấy Tô Thích không phản ứng gì, trong lòng cô có chút hồi hộp, lo lắng, chỉ nhìn chằm chằm vào một chiếc cúc trên áo Tô Thích, vô cùng ân hận vì hành động táo bạo của mình.
Tô Thích ngây người, niềm vui mừng và cả sự ngạc nhiên đan xen, một cảm giác mới mẻ trào dâng trong lòng mà bản thân không thể kiềm chế nổi. Đôi mắt anh trở nên sâu thẳm, vòng tay đang ôm cô càng siết chặt, nhớ lại biểu hiện táo bạo của Ngụy Nhất khi thổ lộ tình cảm với mình khi đó, anh mỉm cười: “Cô bé, gan của em không nhỏ mà”.
“Em xin anh đừng nói nữa!”. Khuôn mặt của Ngụy Nhất đã tự nhiên hơn, cô đẩy Tô Thích ra, định chạy ra chỗ khác.
Tô Thích vẫn không buông tay, anh còn ôm cô chặt hơn nữa.
Anh dùng tay nâng chiếc cằm vẫn luôn không chịu ngước lên của cô, đôi môi đỏ hồng kiều diễm, không thể kiềm chế, anh cúi đầu, phủ đôi môi của mình lên bờ môi mọng như trái anh đào kia, cắn nhẹ, lần theo viền môi, cố gắng kìm nén sự rung động của mình bởi làm cô hoảng hốt.
Đôi môi của Tô Thích cũng ấm áp, mềm mại như những người khác, tươi đẹp như ánh mặt trời, mang theo hương vị bạc hà tươi mới, thanh mát. Nụ hôn vừa dài vừa tinh tế, rung động mà không mang tính nhục dục, bởi anh ấy là thần tượng, là thiên thần, là Tô Thích. Anh ấy đang đứng ở đây, hôn mình! Anh ấy đã hôn mình! Ngụy Nhất cảm giác trời đất đã xoay chuyển, vừa xấu hổ ngại ngùng, lại mừng vui ngoài sức tưởng tượng, nắm chặt tay áo Tô Thích, quên luôn cả việc phải hít thở.
“Ưm…”, một tiếng rên khe khẽ đã thoát ra từ khoang mũi trong lúc Ngụy Nhất không chú ý, khiến nụ hôn vốn mang tính thuần khiết ấy được tăng thêm vài phần phấn khích. Tô Thích giống như vừa nhận được lệnh xung phong, khó có thể cưỡng lại được, anh ngửa đầu cô lên chút nữa để chiếc lưỡi linh hoạt len lỏi sâu hơn vào khuôn miệng.
Trong giây phút chạm phải đầu lưỡi của Tô Thích, đầu óc Ngụy Nhất như bỗng nổ tung, cảnh tượng Trâu Tướng Quân cưỡng hôn bản thân cô lại hiện ra trước mắt cùng với sự phản cảm mà không tiện nói ra, cô đẩy mạnh Tô Thích, mở to mắt hoang mang nhìn anh.
Tô Thích có chút hoảng loạn: “Cô bé!”.
Ngụy Nhất nhỏ hơn Tô Thích những chín tuổi, trước đây, Tô Thích luôn cảm thấy cô còn quá nhỏ, sợ rằng những chuyện yêu đương đó sẽ khiến cô hoảng sợ, muốn chờ đợi thêm hai năm nữa. Ban nãy, vốn chỉ muốn hôn nhẹ lên bờ môi ấy, thấy cô không phản kháng, anh nhất thời quên bản thân đang làm gì. Giờ thấy phản ứng của Ngụy Nhất, anh càng cảm thấy đã mạo phạm đến cô, có chút bối rối và áy náy.
Khuôn mặt Ngụy Nhất ửng hồng, vừa xấu hổ vừa ân hận, rụt rè nói: “Xin lỗi…”.
Tâm trí cô rối bời, cô cũng không biết cụ thể mình đã có lỗi với anh ở điểm nào nữa. Cô đang mặc bộ đồ thể thao, ánh mắt trong sáng, khuôn mặt nhỏ xinh vẫn còn vương nét ngây thơ của lứa tuổi học sinh, điệu bộ của cô như một học sinh trung học bị thầy giáo phạt, lo lắng không yên liếc trộm về phía Tô Thích. Khuôn mặt vẫn ửng đỏ, đôi môi mọng lên bất thường. Thấy bản thân mình đã gán ép cho cô ấy một sắc thái tình dục, Tô Thích cảm thấy như vừa phạm phải một tội ác lớn vì đã khinh nhờn cô bé ngây thơ trong trắng. Anh cầm tay Ngụy Nhất, nói một cách nghiêm túc: “Là do anh đã không phải với cô bé. Là anh đã sai”.
Bầu không khí bỗng chốc trở nên vô cùng bối rối, hai người phải rất lâu sau mới trò chuyện thoải mái lại được. Sau đó, họ cùng nhau đi ăn cơm.
Buổi tối, đưa Ngụy Nhất về trường, dưới sân ký túc, khi thấy bộ dạng hồn nhiên nhí nhảnh quay người nói tạm biệt của Ngụy Nhất, anh muốn ôm cô vào lòng, nhưng vừa đưa tay ra, hình như anh nghĩ tới điều gì đó, lại vội vàng thu tay về và cất tiếng gọi: “Cô bé”.
Ngụy Nhất quay lại: “Dạ?”.
Tô Thích nghiêm nét mặt nói: “Tránh xa Trâu Tướng Quân một chút!”.
Trong hai ngày, có hai người nói với mình một câu giống hệt nhau! Ngụy Nhất không rõ anh biết được bao nhiêu phần trong chuyện giữa cô và Trâu Tướng Quân, cảm thấy chột dạ, chăm chú nhìn vào bóng mình in trên nền sân nói: “Em biết rồi”.
Tô Thích thấy Ngụy Nhất ngoan ngoãn, không nỡ để cô về vội, liền nắm tay cô đi dạo trong vườn trường thêm lát nữa. Tô Thích là một người nổi tiếng như vậy, nắm tay bạn gái đi dạo trong vườn trường là một việc kinh thiên động địa. Đi được hai vòng anh mới lưu luyến đưa Ngụy Nhất quay về kí túc xá. Trước khi ra về, Tô Thích dặn dò:
“Ngày mai anh có một phiên tòa, tối nay phải chuẩn bị chút tài liệu, nếu muộn rồi thì không cần đợi điện thoại của anh, ngủ sớm đi nhé!”.
“Vâng.”
“Lần sau nếu có cơ hội thì đến nhà anh chơi nhé!”
Ngụy Nhất biết, ngôi nhà mà anh vừa nói không phải là nhà ở khu chung cư Xuân Thần, mà đó là nơi có bố mẹ anh đang ở. Trong lòng cứ hồi hộp, không kịp nghĩ nhiều, cũng không trả lời nhiều, liền thoăn thoắt lẩn trốn như một chú thỏ.
Tô Thích cứ nhìn theo bóng vàng nhạt hoạt bát đó, cho tới khi không nhìn thấy gì nữa mới quay người rời đi.
Sau khi Tô Thích đi rồi, đằng sau một gốc cây to trước khu ký túc xá nữ có một bóng người cao lớn bước ra. Trâu Tướng Quân mặt mày tối xầm, hai bàn tay nắm chặt, đôi môi mỏng mím lại, hai mắt nheo nheo, lộ rõ vẻ lạnh lùng. Trâu Tướng Quân cảm thấy mình như sắp phát điên, đợi suốt một đêm là để nhìn thấy cô và anh chàng đó tình tứ nắm tay nhau, bịn rịn lưu luyến không nỡ rời xa hay sao?
Khi Trâu Tướng Quân đi rồi, chú quản lý ký túc xá mới yên tâm – anh chàng bí hiểm này đã đứng ở trước cổng khu ký túc xá nữ này năm, sáu giờ đồng hồ rồi, khuôn mặt lạnh lùng, hành tung khác thường, đe dọa nghiêm trọng tới sự an tòa của các sinh viên nữ và cả trái tim của mình nữa. Nếu anh ta còn chưa đi, có khi chú quản lý đã phải gọi cảnh sát tới rồi.
Hai giờ sáng hôm sau, Tô Thích mới sắp xếp xong tài liệu, lúc này, Ngụy Nhất chắc chắn đã ngủ say rồi. Tô Thích nhớ lại khuôn mặt ngây thơ của cô khi ngủ trong xe, cảm giác vô cùng ấm áp.
Nhưng anh vẫn gửi một tin nhắn cho Ngụy Nhất: “Cô bé, chúc ngủ ngon!”
“Anh, chúc ngủ ngon!”, tin nhắn được trả lời được gửi tới gần như ngay lập tức.
“Ngủ ngay đi nhé!”, nghĩ tới việc cô ấy vẫn đợi mình nhắn tin tới giờ này, Tô Thích vừa mừng vừa thương.
“Anh, tuân lệnh.”
Tô Thích nở nụ cười hạnh phúc.
«
1
2
Mời bạn đọc :
Chương 24
Trở lại :
Chương 22
Danh sách chương [ 108 ]
•
Chương 109
•
Chương 108
•
Chương 107
•
Chương 106
•
Chương 105
•
Chương 104
•
Chương 103
•
Chương 102
•
Chương 101
•
Chương 99
1
2
›
→
Cùng chuyên mục
•
Ốc Đảo Nơi Khô Cằn
•
Muôn Trùng Nghìn Dặm
•
Không Thể Không Yêu
•
Tình Này Đành Hẹn Với Gió Đông
•
Nằm Vùng Quân Hôn
Bạn đã xem chưa?
•
Hát Tình Ca Cho Em
•
Em Mãi Là Nỗi Đau Trong Anh
•
Viết Cho Những Điều Đã Qua
•
Quân Môn Sủng Hôn
•
Đệ Nhất Ma Mãnh Vương Phi
Thống kê
Trong ngày: 2
Tổng: 3