bộ đến quân đơn”, vạn biến không rời quân át chủ bài của cô bé này đã sớm bị đánh cho tới tả rồi. Ngụy Nhất đang lúc hứng khởi, chủ nhân chính thức quay lại rồi mà vẫn cứng đầu không chịu nhường lại vị trí. Tính nết của Tô Thích khá nhã nhặn, liền nhường cho cô chơi tiếp, còn mình ngồi cạnh bên quan sát. Trâu Tướng Quân sa sầm nét mặt nhìn Ngụy Nhất nũng nịu với người đàn ông, thầm nghĩ, cô gái ngốc nghếch kia có bao giờ dịu dàng nói chuyện với mình như thế đâu, những lời cô ấy nói với mình lúc nào cũng kèm theo tiếng khóc sự phẫn nộ, nếu không mắng mình là tiểu nhân thì cũng chửi mình là lưu manh – anh cũng không tự vấn bản thân tại sao cô lại luôn mắng chửi mình như vậy – nghĩ tới đó, Trâu Tướng Quân cảm thấy vô cùng bực bội. Mọi người một lần nữa trợn tròn mắt lên chứng kiến những quân bài rơi từ tay của anh ta ra đều bị bóp cho nhàu nhĩ, biến hình, đúng là hết chỗ nói. Nhưng từ sau khi có Tô Thích đứng bên cạnh, Ngụy Nhất không thắng được ván nào nữa. Cô khẽ giải thích bằng một khuôn mặt rầu rĩ: “Thật đấy, ban nãy khi anh chưa quay lại, em đều thắng liên tục mà! Thật đấy!”. Tô Thích yêu chiều xoa xoa đầu cô, dịu dàng mỉm cười: “Ừm, anh biết rồi”. “Bộp” một tiếng, khuôn mặt của Trâu Tướng Quân tối sầm lại, anh ta ném hết quân bài có trên tay xuống, “Không chơi nữa. Đi massage thôi”. Mọi người đều mệt rồi, nếu được ngâm mình trong làn nước suối nóng xong lại đi massage bằng tinh dầu thì sẽ thư giãn gân cốt, lưu thông mạch máu, giải tỏa áp lực, thư giãn cơ thể, vô cùng thoải mái. Vậy là ai nấy đều nhất loạt tán thưởng. Tô Thích nói không muốn đi, anh sẽ ở lại trông Ngụy Nhất. Trâu Tướng Quân không muốn để hai người họ ở lại bên nhau, khẽ hắng giọng vài tiếng, nói: “Tô Thích cùng đi đi, Ngụy Nhất cũng đi. Lát nữa bảo nhân viên làm nhẹ tay một chút là được thôi mà”. Rồi tất cả cùng đi. Bọn họ chọn một phòng massage lớn, cực kỳ sang trọng, chỉ có vách ngăn lửng giữa các giường nằm. Như vậy sẽ thuận tiện để mọi người trò chuyện. Tám nhân viên massage bước vào, bốn nam bốn nữ. Vừa đủ với số khách trong phòng. Nhân viên nam massage cho khách nữ, nhân viên nữ massage cho khách nam. Nam nữ chăm sóc nhau như thế, làm việc sẽ không cảm thấy mệt mỏi. Bọn họ không ai nói tiếng nào, đứng trước vị khách của mình, bắt đầu các thao tác. Ngụy Nhất ngồi xuống cạnh giường, liếc trộm về phía nhân viên massage cường tráng trước mặt, hít một hơi thật sâu rồi co chân lại, không biết phải làm thế nào, trái tim đập loạn xạ. Đúng lúc đó, Trâu Tướng Quân và Tô Thích gần như đồng thời nói: “Đổi nhân viên nữ cho cô ấy”. Vậy là một nữ nhân viên trung tuổi, có vóc dáng trung bình được đổi tới, dù sắc mặt không có biểu cảm nhưng còn hơn anh nhân viên nam to khỏe lực lưỡng ban nãy nhiều. Các nhân viên massage đã sớm rèn luyện cho mình một đôi tay rắn chắc, khỏe khoắn, cô nhân viên này cũng không ngoại lệ. Bàn tay thô cứng cứ trượt lên trượt xuống tấm lưng của Ngụy Nhất, lúc nhẹ lúc mạnh. Ngụy Nhất dù sao vẫn chỉ là một cô bé, da non xương yếu, làm sao chịu nổi “bàn tay thép” của cô nhân viên. Cô cảm thấy phần lưng bỏng rát, đau nhói như đang phải chịu cực hình, toàn thân như bị đè nén tới độ có thể vỡ vụn hết cả, thở ra mà không thể nào hít vào nổi. Mới bắt đầu, Ngụy Nhất còn nghiến răng cố gắng chịu đựng, chỉ khẽ thở ra một tiếng sau mỗi động tác ấn bóp của nhân viên, cuối cùng, cô đau tới nỗi phải cất tiếng rên rỉ, lo rằng liệu mình có bị thiệt mạng dưới bàn tay rắn chắc của cô nhân viên này không, rồi lại tự nhủ hôm nay có nên viết di chúc hay không. Bảy người còn lại say sưa với những câu chuyện phiếm, bỗng nghe thấy ở ô ngăn phía trong cùng phát ra những tiếng xuýt xoa của người đang cố gắng chịu đựng đau đớn: “Á…nhẹ…nhẹ một chút…á…đau…đừng…đừng”. Nếu ai đó không biết rõ rang chuyện đang xảy ra, chỉ nghe những tiếng rên rỉ như vậy, nhất định sẽ có suy nghĩ không trong sáng. Ngay sau đó, bầu không khí trong phòng có phần bối rồi, cũng không ai nói gì nữa, mấy cô gái thầm khinh rẻ, cho rằng Ngụy Nhất đang cố ý khêu gợi, còn các anh chàng thì húng hắng ho khan từng hồi. Tiếng trò chuyện lắng xuống, những âm thanh rên rỉ của Ngụy Nhất càng rõ rệt hơn. Trâu Tướng Quân nghe được những tiếng than thở rên rỉ ngắt quãng như vậy, đầu có cũng bất ngờ phát huy trí tưởng tượng, máu nóng sôi sùng sục. Lại nghĩ ở đây còn có những người đàn ông khác, anh rất không vui khi bọn họ cũng đang sục sôi máu nóng như mình, nhưng lại không tìm được lí do nào để ngăn cản, sắc mặt lúc thì tái xanh, lúc lại trắng bệch. Tô Thích khẽ ho một tiếng, ngồi dậy, nói với cô nhân viên massage: “Cô bé đang bị bệnh, không thích hợp với việc massage tinh dầu đâu, cô cứ ra ngoài đi”. Cả cô nhân viên và Ngụy Nhất đều được giải thoát, ai nấy đều vô cùng mừng rỡ. Cô nhân viên vui mừng cảm ơn rồi đi ra ngoài. Ngụy Nhất thì nằm thử ra giường mãi không buồn nhúc nhích, chỉ cảm thấy mình vừa lượn một vòng ở cửa tử rồi lại được Tô Thích cứu về. Các anh chàng có mặt ở đó đều thở phào nhẹ nhõm, cố ấy cuối cùng cũng yên lặng rồi. Nhưng hồi lâu vẫn không thấy tiếng trò chuyện, ai nấy đều đang chứa chất những suy nghĩ quái quỷ trong đầu.