Mãi đến khi tiếng bước chân hoàn toàn biến mất, trong phòng vẫn không ai nói chuyện, chỉ có mùi hương của gạo nếp và táo đỏ quấn quanh giữa hơi thở của trầm lặng.
“Cái kia…” Đường Tam Thận dè dặt nhìn về phía Mị Mị, nhút nhát nói: “Du Phong đã đi rồi, Mị Mị em giận à, xem đôi mắt em đỏ cả rồi.”
“…” Mọi người… Rất muốn đánh gã ngốc này!
“Khụ khụ!” Tiểu Mã Ca làm ra vẻ hắng giọng, một tay ôm vai Hầu Tử, nửa đe doạ nửa vui đùa nói: “Biết lợn chết thế nào không?”
“Chết thế nào?” Đường Tam Thận nghiêm túc hỏi.
“Hầu Tử nói cho anh ta biết.” Tiểu Mã Ca liếc qua Hầu Tử, ra lệnh nói.
“Là nói quá nhiều nên bị chiên giòn!”
“…” Tam Thận.
Bởi vì Tiểu Mã Ca và Hầu Tử vây đuổi Đường Tam Thận, không khí vui vẻ hẳn lên, mọi người bắt đầu thảo luận về bánh ú, rồi bắt tay gói phần gạo nếp còn lại, đương nhiên, lần này hoàn toàn là việc của Mễ Tu và Mị Mị, những người khác chỉ ngồi một bên tấm tắc khen ngợi.
Nhưng cánh cửa lại không biết điều mà mở ra lần nữa, bọn Tiêu Quý lặng lẽ nhìn qua, trong lòng mắng một tiếng.
Sao anh ta trở về nữa?!
Vốn còn muốn khiển trách vài câu, nhưng lại thấy một thân ảnh màu hồng đi ra từ phía sau Du Phong, Tiêu Quý đứng dậy, lộ ra hai má lúm đồng tiền, chạy nhanh mấy bước, nhào tới người kia.
“Dì Mai, sao dì lại tới đây!”
Đúng vậy, người tới chính là mẹ Mễ Tu, Mai Phương.
“Dì rất nhớ con, qua đây thăm con đó.” Mai Phương vỗ đầu Tiêu Quý nói.
“Tôi ở bên ngoài gặp được dì, nên đưa dì sang đây.” Du Phong trầm tĩnh nói, liếc nhìn qua Mị Mị, rồi nói: “Tôi đi trước.”
“Đi cái gì, không được đi, dì mang bánh ú qua đây, ăn trước đi.” Mai Phương túm lấy Du Phong muốn ra ngoài, nhiệt tình nói.
Du Phong theo bản năng nhìn về phía Mị Mị, kỳ thật lâu như vậy đã không gặp nhau, anh ta cũng nhớ cô. Anh ta biết Mị Mị luôn trốn tránh anh ta, mà anh ta cũng không muốn khiến cô bối rối, cho nên vẫn phối hợp. Nhưng hôm nay nhìn thấy cô, Du Phong đột nhiên không muốn chơi trò trốn tìm này nữa, anh ta muốn quang minh chính đại yên ổn nhìn kỹ cô, cô đã nói rằng mình không vui khi ở bên anh ta, vậy hiện tại chia tay rồi, cô có vui hay không.
“Được ạ, vậy cháu nếm thử tay nghề của dì Mai một chút.” Du Phong thu tầm mắt, khẽ cười với Mai Phương.
“Đúng rồi, đến đây đến đây, đều qua đây nếm thử bánh ú dì gói nào!” Mai Phương nói xong, vung tay lên, khí phách cao ngất.
“Wow, dì Hoa Mai, dì rất đảm đang nha!” Hầu Tử nhảy qua đây, ngồi xổm xuống hành lễ với Mai Phương, giống như thái giám thời xưa.
“Đó là đương nhiên!” Mai Phương ôm Hầu Tử nói: “Dì rất nhớ con, qua đây thăm con đó!”
Tiêu Quý đầu đầy vạch đen, không phải rất nhớ cô sao, qua đây để thăm cô sao, mẹ chồng tương lai của cô không thể đổi lời thoại khác ư?
Trước tiên bỏ bánh ú đã gói xong vào trong nồi nấu lên, sau đó lấy ra bánh ú của Mai Phương, gỡ lá rồi bỏ vào bát, mỗi người một cái, ăn ngon lành.
Ngọt ngọt, mềm mềm, dính dính.
Ăn rất ngon miệng.
“Ơ, sao trên lá gói bánh ú của dì Mai lại có đóng dấu của siêu thị nhỉ, kỳ quái thật!” Đường Tam Thận cầm một miếng lá bánh ú, hai má vẫn phồng lên.
“…” Kỳ thật bọn họ đã thấy nãy giờ, được không!
Mễ Tu và Tiêu Quý liếc nhau, không khỏi mỉm cười, Mai Phương làm sao biết gói bánh ú chứ, bọn họ chỉ là chẳng muốn lật tẩy bà thôi.
Bởi vì Đường Tam Thận không thức thời, lại trở thành đối tượng công kích của mọi người, Tiểu Mã Ca, Hầu Tử và Mai Phương liên thủ, đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi.
Ngay cả Mị Mị cũng không nhịn được mà bật cười, tiếng cười nhỏ nhẹ rõ ràng truyền vào lỗ tai Du Phong.
Du Phong nuốt xuống miếng bánh ú trong miệng, mùi thơm mềm ngọt vẫn như cũ, nhưng anh ta lại nếm ra một chút cay đắng. Cô gái ngồi đối diện anh ta, từ lúc anh ta xuất hiện đã chẳng nhìn anh ta, thậm chí tiếc rẻ một ánh mắt. Du Phong cúi đầu, trông thấy gân xanh nổi trên tay, nhớ lại cảnh tượng ngày đó anh ta vội vàng chạy đến bệnh viện.
Từ khi ở chỗ Mễ Tu biết được tin tức ba Mị Mị nằm viện, Du Phong không kịp thay quần áo mà chạy tới bệnh viện, vốn định giải thích rõ ràng với Mị Mị, sau đó đi gặp ba mẹ cô. Nhưng ở ngoài phòng bệnh liền đụng phải Mị Mị, cô kinh ngạc trông thấy anh ta, nhưng rất nhanh bình tĩnh lại, sắc mặt không gợn sóng nói với anh ta, đi theo em. Nói thật, khi đó Du Phong có dự cảm xấu, anh ta chưa bao giờ thấy Mị Mị như vậy, ở trong lòng anh, cô luôn điềm tĩnh khéo léo.
Du Phong đi theo Mị Mị đến một góc không người, cô đứng bên cửa sổ, hình dáng thoạt nhìn có chút dứt khoát.
“Miểu Miểu, em hãy nghe anh nói, ngày đó quá đột ngột, anh không suy nghĩ nhiều lắm, cũng sợ một mình anh Cách Hi không thể ứng phó, nên mới đi theo anh ấy, sau khi giải quyết xong chuyện của Doãn Cách Tử, anh lập tức cấp tốc trở về.” Du Phong nhíu mày, nhìn bóng dáng gầy yếu của Mị Mị, anh ta vội vàng giải thích.
Mị Mị xoay người, cười nhẹ với anh ta, vẫn là dáng vẻ ngoan ngoãn của trước kia, nhưng Du Phong lại chẳng thoải mái chút nào, anh ta luôn cảm thấy lúc này Mị Mị không giống như trước.
“Ừm, em biết, Doãn Cách Tử không sao chứ?” Mị Mị hỏi.
“Không có chuyện gì, anh Cách Hi ở đó chăm sóc cô ấy.” Du Phong nhẹ giọng trả lời.
“Miểu Miểu…” Du Phong đột nhiên không biết nên nói gì.
“Đúng rồi, anh về khi nào?” Mị Mị ngẩng đầu, vẫn cười nhẹ trong veo, nhưng ý cười không ở trong đôi mắt.
“Sáng nay.” Du Phong trả lời, nhìn cô gái trước mặt mà không hề chớp mắt, không bỏ qua bất cứ biểu cảm gì trên khuôn mặt cô.
“Buổi sáng à, giờ đã giữa trưa rồi.” Mị Mị lẩm bẩm, ngón tay vặn vẻo đã trắng bệch, kể cả sắc mặt, không có chút màu máu.
“Anh…” Dường như Du Phong nhận ra gì đó, anh ta hé miệng, lại chỉ có thể nói ra một chữ này, hiện tại anh ta nói gì cũng chẳng có ý nghĩa.
“Du Phong, không bằng chúng ta chia tay đi.”
Du Phong nắm chặt quả đấm, toàn thân đều cứng ngắc, màu mắt sẫm lại, hiện ra vẻ hoang mang trong phút chốc.
“Anh thấy đó, từ khi Doãn Cách Tử đi rồi, anh luôn rầu rĩ không vui, cho dù em lấy lòng anh thế nào, chọc anh cười, anh cũng cười có lệ, chưa từng thật lòng vui vẻ. Kỳ thật em có nghĩ tới việc cho anh thời gian, dù sao anh thích Doãn Cách Tử lâu như vậy, không ai không có quá khứ. Nhưng mà Du Phong, hiện tại em không muốn đợi nữa, anh biết cô ta xảy ra chuyện nên đi thăm, em không trách anh, nhưng anh không nên không nói lời nào mà bỏ đi, cho dù là một cú điện thoại, một tin nhắn, em cũng sẽ không ngăn cản anh. Anh đi lâu như thế, không có một chút tin tức, chưa từng gọi điện cho em, anh có biết lúc ba em gặp chuyện không may, em muốn anh ở bên cạnh em biết bao, lúc đó anh ở đâu, tại đất nước Mỹ xa xôi, ở bên cạnh một người con gái khác. Em không phải là người giỏi xử lý, có thể đối phó với các loại sự cố đột nhiên xảy ra, nếu không có Tiêu Quý và các bạn, nếu không có Mễ Tu, em thật sự không biết nên làm gì, lúc đó anh đã ở đâu, giúp Doãn Cách Tử giải quyết ổn thoả, xử lý chuyện của cô ta. Mặc dù anh đã trở về, anh cũng không báo cho em biết trước, nếu không vì Mễ Tu thì chừng nào anh mới nhớ tới còn có một người là em. Ở trong bệnh viện, em thấy Mễ Tu ân cần chăm sóc Tiểu Quý, em hâm mộ, thậm chí ghen tị, bởi vì anh chưa bao giờ đối với em như thế, em không thích bản thân mình như vậy, ham muốn thứ của người khác. Em đã từng hỏi anh, vì sao ở bên em, lúc ấy anh nói, bởi vì em thích hợp với anh, vậy còn anh, anh thích hợp với em sao? Thứ em cần, em muốn, anh có cho được không? Du Phong, thừa lúc tình cảm của chúng ta còn chưa sâu nặng, em vẫn có thể buông anh ra, chúng ta chia tay đi, em cũng muốn tìm một người có thể đặt em ở trong lòng.”
Mai Phương nhân cơ hội đến thành phố B công tác mà tới thăm Mễ Tu và Tiêu Quý, bởi vì là công tác nên hôm sau bà phải rời khỏi. Trước khi đi, Mễ Tu nói với bà, mấy ngày trước Lưu Cẩm Trúc có đến tìm Tiêu Quý, hai người nói chuyện không thoải mái lắm, anh hy vọng Mai Phương đi xem bà, dù sao bà cũng là mẹ của Tiêu Quý, anh cũng không muốn bà có chuyện gì. Tuy rằng bây giờ Tiêu Quý vẫn chưa tiếp nhận Lưu Cẩm Trúc, nhưng dù thế nào, Mễ Tu vẫn mong muốn Tiêu Quý và bà có thể hoà thuận như lúc ban đầu, bởi vì chỉ có vậy, cô mới có thể quên đi đoạn hồi ức tối tăm kia.
Vì thế sau khi rời khỏi nhà trọ của Mễ Tu, Mai Phương đến thẳng chỗ của Lưu Cẩm Trúc, may mà hồi tết Lưu Cẩm Trúc đến thăm Tiêu Quý có để lại địa chỉ, nếu không Mai Phương cũng không biết phải làm sao tìm được bà.
Dựa theo địa chỉ đi vào tiểu khu cao cấp này, Mai Phương âm thầm cảm thán, xem ra mấy năm nay Lưu Cẩm Trúc sống không tệ, căn hộ thế này không phải người thường là vào ở được.
Nhấn chuông cửa, là Lưu Cẩm Trúc ra mở cửa, nhìn thấy Mai Phương, bà hơi sửng sốt.
“Mai Phương, sao chị lại tới đây?” Lưu Cẩm Trúc kinh ngạc nói, thật sự không ngờ sẽ gặp Mai Phương ở nơi này.
“Chị đến thành phố B công tác, nên sang đây thăm em.” Mai Phương nói xong, đáy mắt lướt qua một tia thương xót. Còn nhớ lần trước gặp mặt, Lưu Cẩm Trúc vẫn hồng hào dáng người đẫy đà, nhưng mới mấy tháng không gặp, cả người đã gầy xuống, khí sắc không còn tốt như trước. Xem ra nhất định đã xảy ra chuyện, nếu không Mễ Tu cũng sẽ không dặn bà sang đây thăm hỏi Lưu Cẩm Trúc.
“Vậy à, tốt quá, chị mau vào ngồi đi.” Lưu Cẩm Trúc nhiệt tình đón Mai Phương tiến vào.
“Em ở nhà một mình sao?” Sau khi tiến vào, Mai Phương nhìn xung quanh, thuận miệng hỏi.
“Mạnh Nhụy ở trong phòng nó, Học Đông đến tối mới về.” Lưu Cẩm Trúc bưng một ly cà phê tới, nói.
“À, Mạnh Học Đông bình thường bận rộn nhiều việc nhỉ.” Mai Phương uống một ngụm cà phê, nói.
“Đúng vậy, hiện tại kinh doanh càng lớn, mỗi ngày không ngừng xã giao, cuối tuần hiếm khi nghỉ ngơi.” Lưu Cẩm Trúc cụp mắt, ôn hoà nói. Tuy rằng giọng điệu bình thản, nhưng khó nén được một phần phiền muộn nào đó.
Mai Phương đặt xuống ly cà phê, vẻ mất mát vừa rồi trong mắt Lưu Cẩm Trúc bà thấy được, bà qua ngồi cạnh Lưu Cẩm Trúc, nhẹ nhàng cầm tay Lưu Cẩm Trúc: “Sao một thời gian không gặp, em lại gầy thành thế này, có phải không chăm sóc tốt cho mình không?” Mai Phương vốn muốn hỏi có phải vì Mạnh Học Đông bận rộn quá mà lơ là Lưu Cẩm Trúc không, cho nên mới không chăm sóc chính mình.
“Không có…” Lưu Cẩm Trúc miễn cưỡng tươi cười, cúi đầu lau khoé mắt. Từ khi bà biết nguyên nhân cái chết của Tiêu Viêm Sơn, đêm nào bà cũng mơ thấy ác mộng, mơ thấy Tiêu Viêm Sơn, mơ thấy Tiêu Quý, mơ thấy bọn họ chết vì khí ga trong nhà, sau đó bà bừng tỉnh, rồi lặp lại lần nữa, quả thực cả đêm không ngủ, con người tự nhiên cũng gầy xuống nhiều.
“À, Mễ Tu có nói với chị, mấy hôm trước em đi tìm Tiểu Quý, có phải con bé nói gì với em không. Nhưng em cũng đừng để trong lòng, Tiểu Quý chỉ là đứa nhỏ mạnh miệng mềm lòng, bây giờ nó chưa thể chấp nhận em, điều này cũng là lẽ thường, nhưng chị tin, thời gian qua lâu, Tiểu Quý sẽ lượng thứ cho em, em cũng đừng vì việc này mà quá tự trách mình để đau lòng.” Mai Phương an ủi, bà rõ ràng chuyện năm đó, Tiêu Quý sẽ mềm lòng, lúc này không thể tha thứ Lưu Cẩm Trúc cũng là lẽ thường.
“Không, em không trách con bé, em không trách nó đâu, nếu không phải vì em thì bố nó đã không chết…” Lưu Cẩm Trúc rốt cuộc không nhịn được nữa, trong phút chốc nước mắt rơi đầy hai má, những lời ngày đó Tiêu Quý đ