“Cũng không thể nói vậy, năm đó Viêm Sơn vì tai nạn xe cộ mới qua đời, đây là chuyện không ai có thể kiểm soát được.” Mai Phương thở dài, nghĩ đến chuyện của Tiêu Viêm Sơn năm đó, bà bùi ngùi không thôi.
“Không phải, nếu không vì em, anh ấy cũng sẽ không mở khí ga cùng chết với Tiểu Quý, lại càng không xảy ra tai nạn xe cộ, đều là em, đều tại em, anh ấy mới qua đời, còn thiếu chút nữa là hại chết Tiểu Quý, em không dám tưởng tượng, nếu Tiểu Quý có chuyện gì, em…em phải làm sao!” Lưu Cẩm Trúc bất lực, nghẹn ngào nói.
“Cái gì, em nói cái gì, khí ga…cùng chết…sao lại thế được…” Mai Phương không dám tin, tại sao có thể như vậy, Tiêu Viêm Sơn không phải chết vì tai nạn xe cộ ư?
“Cẩm Trúc, ý em là, năm đó Viêm Sơn vốn định…” Mai Phương không dám nói tiếp.
“Là Tiểu Quý nói với em, năm đó Viêm Sơn tâm như tro tàn, anh ấy mở khí ga định cùng chết với Tiểu Quý, sau đó không đành lòng, mới đưa Tiểu Quý tới bệnh viện, trên đường xảy ra tai nạn xe cộ…” Lưu Cẩm Trúc ôm mặt khóc, rốt cuộc không thế kiềm nén cảm xúc của mình.
“Tại sao có thể như vậy…” Mai Phương lẩm bẩm. Bà chỉ biết Tiêu Viêm Sơn chết vì tai nạn xe cộ, hoàn toàn không biết trước đó đã xảy ra chuyện như thế, may mà ông tỉnh táo lại trong nguy cấp, nếu không Tiểu Quý, đứa nhỏ đáng thương…
“Em không biết, thật sự không biết… Nếu em biết, em nhất định sẽ không bỏ đi, nhất định sẽ ở lại với con bé, vĩnh viễn ở bên nó… Đứa con gái đáng thương của em, suýt nữa đã chết trong tay bố nó…”
“May mà không có việc gì, may mà không có việc gì…” Mai Phương ôm vai Lưu Cẩm Trúc, an ủi Lưu Cẩm Trúc, cũng là an ủi chính mình. Những năm gần đây, bà đã coi Tiêu Quý là con gái mình từ lâu, hiện tại nhớ đến những gì mà cô đã trải qua, trong lòng bà đau nhói như kim đâm.
“Khi Tiểu Quý kể lại những chuyện đó với em, em thật sự cảm thấy mình không có mặt mũi nào xuất hiện trước mắt con bé, con gái của em, mấy năm nay rốt cuộc em đã làm gì… Sao em lại ích kỷ như vậy, bỏ lại nó khi nó vừa trải qua những chuyện như thế, nó nhất định rất sợ, nhất định rất khó chịu… Em thậm chí không dám tưởng tượng, nó đã sống như thế nào, khi đó nó mới 13 tuổi thôi, vẫn là một đứa nhỏ…” Chỉ cần nghĩ đến những chuyện Tiêu Quý đã trải qua, Lưu Cẩm Trúc hận không thể giết chính mình.
“Haiz, nó…đứa nhỏ đó…” Mai Phương nhớ lại dáng vẻ muốn nói lại thôi của Mễ Tu khi anh nhờ bà đến thăm Lưu Cẩm Trúc, e rằng anh đã biết chuyện. Không ngờ Tiêu Quý giấu kín chuyện này, mấy năm nay, bà hoàn toàn không biết có chuyện như vậy.
Ổn định lại cảm xúc, Mai Phương vỗ nhẹ lưng Lưu Cẩm Trúc, đau xót nói: “Năm đó em đi rồi, Tiểu Quý đã sống bừa bãi một khoảng thời gian, ngày nào cũng chơi cùng với mấy đứa thanh niên hư hỏng, trốn học, đánh nhau, không chịu cầu tiến. Khi đó chị tưởng rằng con bé không chịu nổi cái chết của bố nó, nhưng không ngờ có chuyện như vậy. Nhưng may là khoảng thời gian đó cũng không kéo dài, sau khi chị phát hiện, chị đã gọi Mễ Tu đi tìm con bé, em cũng biết, từ nhỏ Tiểu Quý đã rất nghe lời Mễ Tu, vì vậy, chị còn bảo Mễ Tu kết giao với Tiểu Quý, tuy rằng hơi hoang đường… Thế nhưng, kể từ khi ấy, Tiểu Quý liền trở về như xưa, biến thành đứa nhỏ ngoan ngoãn hiểu chuyện, hơn nữa hiện tại tình cảm của hai đứa tốt lắm, Tiểu Quý còn thi đậu đại học B, khoảng thời gian kia coi như là sự rèn luyện của nó, tương lai sau này nó nhất định có thể đối mặt với những trở ngại trong cuộc sống.”
“Cảm ơn chị, Mai Phương, nếu năm đó không có chị, hiện tại Tiểu Quý…em không dám nghĩ tới…” Lưu Cẩm Trúc cầm tay bà, cảm kích nói.
“Nói gì đó, chị vốn đã coi Tiểu Quý là con gái, hơn nữa, con bé nhất định là nàng dâu tương lai của nhà chị, chị không đối tốt với nó thì với ai chứ!”
“Tiểu Quý có thể nhận được tình yêu và sự yêu chiều của Mễ Tu, còn có một người mẹ chồng như chị, em thật sự mừng cho nó.”
“Em đó, cũng đừng quá tự trách, chuyện đã xảy ra lâu rồi, em có áy náy mãi cũng vô dụng, hiện tại điều quan trọng nhất chính là em sớm ngày tranh thủ được sự tha thứ của Tiểu Quý, tuy rằng miệng nó nói không, nhưng trong lòng vẫn khát vọng một gia đình hoàn chỉnh.” Nhớ lại đêm đó nhân lúc bà ngủ say Tiêu Quý đã lên tiếng gọi mẹ, trái tim Mai Phương lại đau nhói, chẳng có đứa nhỏ nào không muốn ở cùng với mẹ mình.
“Vâng, em biết, cho dù muốn em làm gì, chỉ cần Tiểu Quý có thể chấp nhận em, thế nào em cũng bằng lòng, em…”
“Dì Mai, dì tới rồi!”
Lời nói bị cắt ngang, Mạnh Nhụy từ trên lầu đi xuống, cười tươi đi đến trước mặt Mai Phương, ngoan ngoãn gọi một tiếng: “Cháu chào dì Mai.”
“Mạnh Nhụy xuống rồi à.” Mai Phương đáp, chào hỏi xa cách.
“Dạ, hôm nay trong trường không có lớp, vừa rồi cháu ở phòng ngủ đọc sách ạ, nghe thấy dưới lầu có tiếng động nên xuống xem thử, không ngờ là dì tới.” Mạnh Nhụy ngồi vào bên kia, kề sát Mai Phương, dịu dàng nói.
“Dì tới đây thăm Cẩm Trúc, sắp đi ngay đây.” Mai Phương cười cười, tuy rằng Mạnh Nhụy ăn nói nhẹ nhàng êm dịu giống như Tiểu Quý nhà bà, nhưng bà nhìn thế nào cũng không vừa mắt, cho dù ở điểm nào cũng kém hơn con dâu tương lai của bà.
“Lập tức đi ạ, sao vậy được, thật vất vả dì mới đến một chuyến, thế nào cũng phải ở lại ăn cơm!” Mạnh Nhụy tha thiết nói.
“Không được, lần này nhân tiện đi công tác dì mới đến đây, buổi tối còn phải cùng đồng sự trở về, không thể ở lại được.” Mai Phương cười nói.
“Thế ạ, vậy lát nữa cháu đi tiễn dì.” Mạnh Nhụy cười yêu kiều, còn nói: “Anh Mễ Tu không đi tiễn dì sao?”
“Không cần, dì và đồng sự đi cùng nhau, cháu đi tiễn cũng không tiện, hơn nữa Mễ Tu cũng không đi.” Mai Phương mau chóng từ chối nói.
Từ lúc Mạnh Nhụy xuống lầu, Lưu Cẩm Trúc chẳng nói gì, mà Mạnh Nhụy cũng không có ý đáp lại bà, sau lần cãi nhau đó, Mạnh Nhụy chưa từng hoà nhã với bà, lâu ngày bà cũng chẳng thèm nhiệt tình nữa. Bà ngước mắt nhìn về phía Mạnh Nhụy, thấy dáng vẻ ngoan ngoãn của cô ta, thái độ khiêm tốn, hoàn toàn không còn vẻ vênh váo tự đắc thường ngày, Lưu Cẩm Trúc âm thầm suy đoán, xem ra cô ta vẫn còn chưa hết hy vọng đối với Mễ Tu. Lần trước Mạnh Nhụy nổi trận lôi đình nói Mễ Tu cự tuyệt cô ta, còn mắng mỏ Tiêu Quý, Lưu Cẩm Trúc cho rằng cô ta đã hết hy vọng đối với Mễ Tu, nhưng xem thái độ nói chuyện với Mai Phương, cô ta nhất định còn ý đồ với Mễ Tu.
Lưu Cẩm Trúc thở dài, tính tình kiêu căng tuỳ hứng của Mạnh Nhụy hiện tại phần lớn đều do Mạnh Học Đông chiều hư, làm cho cô ta dưỡng thành ý tưởng bất cứ thứ gì cô ta muốn cũng sẽ đạt được tới tay, nếu không thì mãi không ngừng lại.