y mà đầu óc trống rỗng, tay run run, mắt nhìn các chỉ số, hoàn toàn không thể tập trung tinh thần để đọc.
Ninh Khiêm Nhã nói: “Em nên đi làm xét nghiệm thường quý dành cho bà bầu”
Nghe đến hai chữ “bà bầu”, Nhan Tiếu chỉ có cảm giác mọi lỗ chân lông đều bít chặt lại, miệng run run nói: “không…không..em..”
Vừa nhìn thấy dáng vẻ đó của Nhan Tiếu, Ninh Khiêm Nhã đã đoán ra phần nào, anh mím chặt môi nói: “Chuyện tình 1 đêm àh?”
Nhan Tiếu sững người, sau đó gật đầu.
Nét mặt Ninh Khiêm Nhã rất trầm ngâm, lúc này đây anh càng không biết giải quyết thế nào với thân phận của mình: “Đối phương là…”
Nghe thấy vậy, Nhan Tiếu càng run hơn. Cô biết Ninh Khiêm Nhã có ý tốt, với vai trò là sếp và 1 người anh, anh có suy nghĩ chính chắn hơn 1 cô gái vắt mũi chưa sạch như cô trên mọi phương diện. Nếu như tìm được đối phương để bàn cách giải quyết thì đó là biện pháp hiệu quả nhất. Bạn đang đọc truyện tại: WWW. 77F1.XTGEM.COM .Com
Nhưng… Nhan Tiếu nhắm mắt lại, trong đầu hiện ra gian phòng trống trải buổi sáng hôm đó. Phòng ốc bừa bộn, dường như trong không khí vẫn còn toát lên dự mờ ám và ngông cuồng của đêm hôm trước, bầu không khí đó dã khiến Văn Dịch sợ quá bỏ chạy ư? Đến hôm nay, cậu ta cũng không biết phải đối mặt với cô như thế nào, chính vì thế ngay cả tin nhắn đơn giản nhất cũng không có.
Ninh Khiêm Nhã nghiến răng: “Nếu em đã quyết tâm thì anh có 1 người bạn làm ở khoa sản, hay là…”
Nhan Tiếu đột nhiên nhếch mép, cười vô cùng thảm hại: “Cảm ơn anh Khiêm Nhã, em muốn…nghỉ mấy ngày về nhà giải quyết 1 số việc trước đã”
“Được, để anh đưa em”
Ký ức buồn đau
Tháng bảy là thời điểm nóng nực nhất, Nhan Tiếu nói với mẹ rằng công ty cho nghỉ, cô về lấy một số tài liệu rồi nghỉ vài ngày, thái hậu cũng không nghi ngờ gì. Nhan Tiếu suy nghĩ hai ngày, cuối cùng cũng hạ quyết tâm. Thực ra từ lúc biết mình có bầu, cô đã đưa ra quyết định, chính vì thế mới về nhà.
Hơn 1 tháng qua, đã vô số lần Nhan Tiếu cầm điện thoại định gọi cho Văn Dịch, sau đó laị vô số lần bỏ xuống, thầm nghĩ trường hắn chắc cũng nghỉ rồi,..có thể hắn đã về thành phố B, lúc này đang nằm trong nhà ở khu tứ hợp viện mà nghĩ ngợi như cô.
Chính vì thế mà Nhan Tiếu đã quay về, cô vẫn muốn nói chuyện với Văn Dịch. Chắc chắn đứa bé này không thể giữ lại, nhưng dù sao nó cũng là một sinh mệnh, bất luận thế nào, với vai trò là đương sự, Văn Dịch có đủ tư cách để biết, hoặc cũng có thể là, tự đáy lòng sâu thẳm của Nhan Tiếu, vẫn còn nhen nhóm tia hy vọng nhờ đứa trẻ này mà cô có chút dính dáng gì đó với hắn, ngoài sự dính dáng là bạn bè thanh mai trúc mã của nhau.
Kể từ khi từ nhà nghỉ trở về, mỗi khi màn đêm buông xuống, chỉ cần nhắm mắt lại, dường như Nhan Tiếu và Văn Dịch lại quay về căn phòng đó, cùngvới đó là vô vàn kỷ niệm thời còn nhỏ.
Năm Năm tuổi, yêu nghiệt bị cô ném đồ chơi chảy máu đầu, ngóac cái miệng còn đang thiếu răng khóc: “Cậu có biết tớ bị sẽo sẽ không đẹp trai nữa không, cậu có biết như thế này sẽ không còn bạn gái nào chơi với tớ nữa không, cậu có biết…”
“Khóc cái quái gì, cùng lắm là sau này lớn lên tớ sẽ lấy cậu là được chứ gì”
Năm muời tuổi, hai đứa cùng xem tivi, yêu nghiệt nhìn Nhan Tiếu bằng đôi mắt đen lay láy, thì thầm giọng rất gian giảo: “Hôm qua tớ nhìn thấy be mẹ tớ thơm nhau”
Nhan Tiếu nghiêng đầu: “Ba mẹ cậu thật chẳng biết giữ gìn vệ sinh gì cả, mẹ tớ nói thơm là mất vệ sinh nhất trần gian”
“Chắc chắn là cậu bị mẹ cậu lừa rồi đó, cậu xem người ta cũng thơm nhau trên tivi đó thôi”
Nhan Tiếu chợt hiểu ra vấn đề: “Hình như…có lúc tớ cũng nhìn thấy ba mẹ tớ thơm lén nhau…”
Yêu nghiệt tỏ vẻ sành sỏi: “Xem đi, nhưng cậu bảo thịt chạm vào thịt có gì hay chứ? Thơm nhau thích lắm àh?”
“Không biết. có lẽ miệng người khác ngọt chăng? Tự mình không cảm nhận được của mình”
“Có muốn thử không?” Đôi mắt yêu nghiệt lấp lánh, hắn nghiêng đầu, miệng chưa kịp ghé vào đã bị đấm 1 cú ngã dúi. Hắn ôm hàm răng cửa bị khuyết, óa khóc: “Cậu..cậu…lại đánh người…” (Chứ anh đáng bị wóanh lắm mà)
Nhan Tiếu hậm hực: “Cậu đừng tưởng tớ là người dễ bắt nạt nhé, người khác đòi thơm mình tức là muốn giở trò lưu manh! Hứ! Đồ lưu manh!”
Năm mười bốn tuổi, Nhan Tiếu giận yêu nghiệt 1 tuần liền vì hắn có bạn gái, trọng sắc khinh bạn, không chịu về nhà cùng cô. Sau khi biết hai người đó chia tay, cô cười rất thích thú.
Năm mừời sáu tuổi, cô bắt đầu tận hưởng ngày Valentine, tất cả socola mà con gái tặng yêu nghiệt đều chui vào túi cô. Sau đó, socola nhiều ăn không xuể, hai đứa bèn đem ra quảng trường bán.
Những lúc không có việc gì làm thì đá bóng cùng hắn, cùng đi xem phim, an ủi đối phương khi bị người khác từ chối hoặc bị người khác đá, cuối cùng uống rượu chuyện trò, thậm chí còn cùng trao đổi truyện tranh sex…Bao nhiêu năm tháng, bao nhiêu chuyện cùng nhau, có lẽ đúng như bạn bè đã nói, tình yêu đã đến chỉ có điều họ không phát hiện ra mà thôi. Chính vì đến hôm đó mới dâng hiến cho nhau tự nhiên như vậy, thậm chí lúc yêu nghiệt đưa vào, Nhan Tiếu đau tái người, rồi cô ngoạm một miếng rất sâu, rất to trên tay hắn.
Mỗi lần nghĩ đến những chuyện này, Nhan Tiếu đều cười. Cô đã bỏ ra 1 tháng, lấy đứa con làm mồi lửa, cuối cùng đã thuyết phục mình nhượng bộ trước để đi tìm Văn Dịch. Biết đâu có thể bắt đầu lại từ đầu? Tuy nhiên, cô đã đặt ra nhiều giả thuyết ngại ngùng, không ngờ lại như vậy.
Hôm đó, trời nắng rất gắt. Ngày thứ 3 sau khi về nhà, Nhan Tiếu lấy cớ mang sủi cảo mà thái hậu làm đến nhà giáo sư Văn gõ cửa, lên tiếng, vào nhà nhìn cảnh tượng bên trong, Nhan Tiếusững người.
Quả nhiên là yêu nghiệt ở nhà, và trong nhà ngoài giáo sư Văn tươi cười khà khà còn có 1 cô gái xinh đẹp khác. Giáo sư Văn giới thiệu cô bé này tên Tiên Tiên, năm nay vừa tốt nghiệp cấp 3, ba mẹ cô gái có quan hệ từ lâu với nhà, rỗi rãi không có việc gì làm nên cô bé đến chơi với Văn Dịch, hai đứa đang bàn nhau đi shopping vì 3 ngày nữa hai đứa đều đi sang Mỹ du học.
Chuyện Văn Dịch đi du học, Nhan Tiếu đã biết từ lâu, dù gì thì ba mẹ hắn cũng ở nước ngoài, một là mong cậu con trai ở gần mình, hai là mong cậu hưởng 1 nền giáo dục tiên tiến hơn. Chính vì thế ngay từ khi Văn Dịch hơn 10 tuổi, họ đã bàn với giáo sư Văn, đợi đến khi Văn Dịch tốt nghiệp đại học sẽ sang đó, sau này định cư tại Mỹ hay Trung Quốc sẽ do con trẻ quyết định.
Nhan Tiếu đã có sự chuẩn bị từ lâu, nhưng cô không thể ngờ rằng chuyện này lại xảy ra bất ngờ như vậy, hai người mới học năm thứ 3 đại học, có nghĩa là ngay cả bằng đại học trong nước Văn Dịch cũng không muốn lấy nữa ư? Liệu chuyện này có phải liên quan đến chuyện đêm hôm đó? Hay là vì muốn tránh sự ngại ngùng do suốt ngày chạm mặt cô mà…
Nhan Tiếu ngẩng đầu lên nhìn Văn Dịch, đối phương né ánh mắt của cô và nói chuyện với bé Tiên Tiên xinh xắn, vui vẻ như công chúa. Trong giây phút đó, Nhan Tiếu tự cười nhạo mình, có nói được gì, nghĩ được gì nữa chứ? Cố gắng không để nước mắt chảy xuống, cô nói vài câu tầm phào với giáo sư rồi cáo từ.
Chỉ có điều cô không ngờ rằng, Văn Dịch lại đuổi theo cô. Trên con đường rợp bóng mát mà hai đứa đã đi hai mươi năm đó, hai đứa đã đi rất chậm, nhích từng bước nhỏ, rất mất nhiều thời gian mà kô ai nói câu nào. Cuối cùng, Nhan Tiếu không chịu được bầu không khí im lặng này, bèn dừng lại hỏi: “Đừng ngại gì nữa, không phải tụi mình sẽ vẫn như trước đó sao?”
Văn Dịch bặm môi không nói gì.
Sau khi nói câu: “Chúc cậu lên đường bình an” dưới bóng cây ngân hạnh, Nhan Tiếu hạ quyết tâm sẽ ra về.
Văn Dịch đứng sau dường như boăn khoăn về điều gì đó, bèn nói lớn: “Tớ đi tớ sẽ không về nữa đâu. Mãi Mãi”
Nghe thấy câu này, nước mắt Nhan Tiếu lăn dài xuống gò má. Một cơn gió nhẹ thổi tới, cây ngân hạnh phát ra những tiếng kêu xào xạc, chiều hè đẹp biết bao, thực sự là…rất thích hợp để nói lời chia tay. Phật nói cuộc đời con người có 7 nỗi khổ: sinh khổ, lão khổ, bịnh khổ, tử khổ, oán hận sẽ khổ, yêu biệt ly khổ, cầu không được khổ.
Vậy giữa cô và Văn Dịch được coi là nỗi khổ nào? Trên tình bạn, dưới tình yêu. Ly biệt khổ, cầu không được khổ. Chỉ tiếc rằng, cảm giác chỉ mãi mãi là thóang qua, chưa từng vượt qua. Kể cả buồn rầu rơi nước mắt, kể cả quay lưng về phía Văn Dịch, Nhan Tiếu vẫn giữ được phong độ cần phải có, cười nói: “Thế cũng rất tốt, môi trường học tập và chất lượng cuộc sống bên đó đều tốt hơn bên mình”
Nói xong, cô bước đi về phía trước mà không ngoái đầu nhìn lại. Dường như Văn Dịch đứng sau chưa thể chấp nhận lời chúc này mà vẫn vói theo: “chuyến bay lúc 10 giờ sáng ngày kia. Nếu…Tiếu Tiếu đến được, tớ…”
Nhan Tiếu không còn nghe thấy Văn Dịch nói gì nữa, cô cúi đầu gọi điện thoại cho Ninh Khiêm Nhã: “Anh Khiêm Nhã, em quyết định rồi…”
Năm đó, không có ngày nào là tốt đẹp. Oán hận sẽ khổ, yêu biệt ly sẽ khổ, cầu không được khổ. Và đối với Nhan Tiếu, nỗi khổ lớn nhất là phải 1 mình đối mặt với lời phán quyết cướp đi sinh mạng của 1 sinh linh bé nhỏ, nhưng dường như đứa trẻ này cũng giốngnhư người mẹ non nớt của nó, tính nết ngang ngạnh, khó bảo. trước khi Ninh Khiêm Nhã hẹn với anh bạn làm phẩu thuật, Nhan Tiếu đã bị sẩy thai.
Có thể là do quá căng thẳng, cũng có thể là do quá ức chế, tóm lại là 3 ngày sau khi Văn Dịch đáp máy bay sang Mỹ, vì quá đau bụng mà Nhan Tiếu bị thái hậu cuốn cuồng đưa vào bệnh viện.
Sau khi sự việc xong xuôi, may là thái hậu không hề trách móc, chỉ giúp con gái lau khô nước mắt trong trạng thái hoàn toàn tỉnh táo, nhẹ nhàng hỏi: “Mẹ không hỏi con người đó là ai, mà chỉ hỏi nó có biết không?”
Nhan Tiếu lắc đầu nói với vẻ châm biếm: “một người trong chuyện tình một đêm thôi mẹ ạh, trông anh ta thế nào con còn không nhớ, làm sao biết được”
Thái hậu thông minh cả đời, tưởng rằng cô con gái mình nuôi dạy vừa biết nghe lời vừa hiểu biết, không ngờ lại gây ra chuyện động trời này. Nghe nói tên kia chỉ là người của chuyện tình 1 đêm không hề quen biết, bà cảm thấy vô cùng chán nản. Bà ngồi bên Nhan Tiếu lau nước mắt: “Con à, sau này con sẽ hối hận đấy…”
Hối hận? Nhan Tiếu cười gằn, đúng vậy, thực sự là hối hận.
Tại sao trong đêm đó mới biết mình thích hắn ta. Vừa thích đã chia tay, vừa thích đã bị từ chối không 1 lời. nếu ngay từ đầu, không có tứ hợp viện thí tốt biết bao.