không nói, ánh mắt khẽ quyét qua nhìn thấy khuôn mặt tươi cười nhưng cứng ngắc của Diệp Anh Chương. Liền lại bồi thêm một câu: “Chỉ cần địa vị của em ở trong lòng người nào đó ngày càng nặng là được rồi, còn anh cả ở đây, không sao cả. Anh Chương, cậu nói xem đúng không?” .
Ngược lại đến phiên Tưởng Chính Tuyền không thể nói được một lời, nhưng vẫn không tha dậm chân nói: “Anh —” .
Diệp Anh Chương chỉ là vô lực ngoéo . . . khóe miệng một cái coi như đáp lại. Hứa Liên Trăn từ lúc tiến vào đến bây giờ, ánh mắt cũng không đảo qua chỗ anh một cái, vẫn ở nơi đó.
Đồ ăn lần lượt được mang lên, vì là cuửa hàng lâu năm , cho nên khẩu vị tương đối chính thống . . . .
Wufu nổi tiếng nhất chính là món cá hấp, gừng sắt mỏng mà mượt như sợi tóc, vàng xanh đan xen rắc ở trên thân con cá, dầu nóng cùng nước sốt đặc chế rưới phía trên trông rất đẹp mắt. Khi ăn, hương vị tất nhiên cũng là rất tuyệt . . . .
Liên Trăn từ bé nếu có đồ ăn này có thể ăn hết một bát cơm lớn. Cha cô Hứa Mưu Khôn ngày thường sẽ không xuống bếp, nhưng mỗi lần sinh nhật cô, còn có lễ mừng năm mới, nhất định sẽ trổ tài ra tay nấu món này.
Mỗi lần vây quanh bên cạnh bàn ăn, cha luôn ưu tiên cho cô miếng má cá hấp ngon nhất —. Theo như lời cha cô nói, đây là nơi ngon nhất trên người con cá. . .
Đây là lần đầu tiên sau ba năm nay cô nhìn thấy món ăn này. Cách bao nhiêu ngày như vậy, cư nhiên ngay cả ý nghĩ muốn chạm vào cũng đều không còn nữa.
Bởi vì cô biết, đời này ước chừng không bao giờ có ai sẽ đem má cá cho cô nữa.
Không khí ở ghế lô an bình yên tĩnh, ngẫu nhiên chỉ là thanh âm thanh thúy của Tưởng Chính Tuyền vang lên mà thôi, ngực Liên Trăn vẫn buồn bực, ăn vài miếng liền thôi nói muốn đi toilet. Căn bản bên trong ghế lô cũng có toilet nhỏ, nhưng mà cô vẫn đẩy cửa mà đi ra, mãi cho đến khi đứng ở bên trong toilet lớn, mới có thể thở một hơi. .
Cô nhìn chính mình trong gương, hé ra khuôn mặt đời đẫn giống như mặt nạ. Tựa hồ đã có thói quen , cuộc sống không thể ra lệnh cho cô bi thảm hay là có khả năng làm cô mừng rỡ nữa . . .
Tuổi này người khác vẫn còn là thời đại học tốt đẹp, cô lại cái gì cũng đều đã trải qua, thậm chí ngay cả lao tù cũng đã nếm qua . Rất nhiều rất nhiều người trẻ tuổi có vị ngọt vui sướng, ánh nắng ấm áp, coi như đều đã rời xa cô mà đi, sẽ không còn trở lại nữa.
Nhưng hết thảy những điều này, là bởi vì ai chứ?
Khi cô đi ra liền thấy ngay Diệp Anh Chương, rõ ràng anh đang đợi cô. Sắc mặt anh u ám, nhìn cô nói: “Liên Trăn, nghe anh một câu: rời khỏi Tưởng Chính Nam đi!” .
Cô dừng bước, lạnh lùng mà cười: “Vì cái gì tôi phải rời khỏi anh ấy?” Nếu không phải vì Diệp Anh Chương, hiện tại cô sẽ thế này sao? Bởi vì dao thớt, cô là thịt bò, để cho Tưởng Chính Nam muốn làm gì thì làm . . .
Tham âm của cô mỗi chữ mỗi chữ như băng tuyết, mỗi chữ như là mưa đá mà đập vào anh: “Nếu anh ấy đối xử không tốt với tôi, cũng sẽ không bắt tôi phải ngồi tù, Diệp Anh Chương! Xin anh đừng đến dây dưa với tôi nữa, tôi với anh không có quan hệ gì.” .
Diệp Anh Chương ngẩn ngơ nói: “Liên Trăn, em hận tôi, em vẫn luôn hận tôi, đúng không?” .
Hứa Liên Trăn ngẩng đầu nhìn thẳng anh, im lặng cười lạnh: “Tôi đương nhiên hận anh. Diệp Anh Chương, không phải là cho đến bây giờ anh mới hiểu ra tôi hận anh đấy chứ! Anh biết không —-” thanh âm của cô chậm lại, thật sâu nhìn thẳng vào con ngươi của anh, một chữ lại một chữ nói: “Diệp Anh Chương, anh nghe cho rõ, nếu có thể, tôi hy vọng tôi chưa từng quen biết anh.”
Cô không liếc anh thêm một cái nào nữa, lập tức rời đi. Cô đi một đôi boos dài đế nhọn, mỗi bước đi sẽ có tiếng “cộc” rất nhỏ, một tiếng lại một tiếng truyền đến. Giờ phút này Diệp Anh Chương cảm thấy thế giới yên ắng đến vắng lặng, chỉ có một tiếng lại một tiếng “Cộc” “Cộc” “Cộc” này, tiếng động này như chuông sớm mà đánh vào tai anh. Mỗi một bước đều giống như tiếng trái tim anh bị dẫm vào vọng lại. .
Cô hận anh. Cho tới nay vẫn luôn hận anh. Cho tới bây giờ vẫn đều không chút che giấu mà hận anh.
Duy nhất chỉ khác chính là, lúc này đây, cô đem hận ý nói ra thành lời …