br/>“Chắc cũng bận rồi ạ.” Cố Hạ cảm thấy lúc này cô quá gần gũi với Nghiêm Hướng Vĩ cũng không tốt lắm, cô cần phải ổn định lại tâm trạng của mình.
Cúp điện thoại, cô nghe thấy tiếng sếp gọi: “Cố Hạ, phòng khách có một khách hàng đang chờ, cô xuống tiếp đón đi.”
Cố Hạ xuống phòng khách, nhìn quanh một lượt thì có chút bất ngờ, cô gật đầu chào người kia, cầm tài liệu của công ty ngồi xuống trước mặt đối phương, nở một nụ cười công thức hóa, “Tổng giám đốc Trâu muốn tìm hiểu phương diện nào?”
Trâu Nhuận Thành nhướng mắt nhìn cô, “Cô biết tôi đến đây không phải để làm chuyện làm ăn mà.”
“Vậy anh tới đây làm gì?” Cố Hạ vẫn duy trì thái độ giải quyết công việc như trước.
“Đại ca uống rất nhiều rượu, say đến nỗi phải vào viện, cô đi thăm anh ấy một chút đi.”
Cố Hạ buồn cười nhìn anh ta, “Tổng giám đốc Trâu, hình như anh đã quên tôi đã không còn là nhân viên của Khải Hoành nữa. Nếu như không có việc gì thì tôi về làm việc trước đây.”
“Anh ấy bị cô chọc giận đấy.” Trâu Nhuận Thành tỏ ra bất đắc dĩ ngồi trên ghế, “Nói đến chuyện công việc, Cố Hạ, tôi muốn nói với cô một lời, lúc trước không phải đại ca muốn ép cô ra đi, để cho cô rời khỏi Khải Hoành cũng là vì lo lắng cho cô, dù sao tình huống lúc đó cô có ở lại Khải Hoành cũng không còn ý nghĩa gì, vốn đại ca tính để cô chủ động từ chức sau đó đưa cô sang bên cạnh mình, khi đó tôi đã nói cô hãy gọi điện thoại cho anh ấy, kết quả cô lại ra ngoài tìm việc làm, quyết tâm không liên lạc với anh ấy nên đại ca mới gây khó dễ cho cô ở bên ngoài, nói cho cùng còn không phải hy vọng cô sẽ quay đầu lại tìm anh ấy sao.”
“Cô hẳn là nên đứng ở vị trí của đại ca suy nghĩ một chút, kết hôn không phải là chuyện dễ dàng, quá nhiều phiều toái khiến hai người chưa chắc đã có thể sống vui vẻ với nhau. Chuyện trước kia không nói đến nữa, bây giờ muốn từ hôn chúng tôi đã phải trả giá rất nhiều nhưng lại không muốn để cho ba anh ấy biết, đại ca cũng chỉ xuất phát từ ý nghĩ muốn kết hôn với cô thôi.” Trâu Nhuận Thành nhìn cô, “Cô không thể chỉ nhìn vào sự trả giá của chính mình, đại ca cũng đã làm rất nhiều việc, ba năm qua anh ấy sống cũng không vui vẻ gì, vậy mà cô thì tiêu diêu tự tại ở bên ngoài.”
Cố Hạ đứng bên cạnh anh ta, có hơi sững sờ, ánh mắt trầm mặc không biết đang nhìn về đâu.
“Nói thật, tôi không thích cô, cô thật sự chẳng đáng yêu chút nào.” Trâu Nhuận Thành thản nhiên nói, nhún nhún vai, “Nhưng mà tôi cũng không thích cái cô Lạc tiểu thư kia, ai làm chị dâu của tôi cũng không sao cả, chỉ cần đại ca vui là được, đừng có trút giận lên anh em chúng tôi là tốt rồi.”
Anh ta đứng lên, xoa người rời đi, “Cô không tới thăm anh ấy thì thôi nhưng tốt xấu gì cũng hãy gọi điện thoại cho anh ấy, ít nhiều gì trước kia khi cô bị bệnh anh ấy cũng đã chăm sóc cho cô lâu như vậy.”
Tác giả nói: Tôi thấy mỗi lần Triển đại thiếu gia quay lại thổ lộ đều là thời kì bi thảm nhất, hình như không bị bức tới cực điểm thì chắc là không chịu nói.