r/> “Em không đi anh sẽ bị các anh em cười cho chết, nói anh suốt ngày giấu em đi, em xem anh suốt ngày bận rộn đến sức đầu mẻ trán, em cũng không thể để cho anh gặp thêm phiền toái chứ.” Triển Thiểu Huy vừa nói đạo lí cho cô nghe vừa thực hiện chính sách ngu dân, thân mật ôm chầm lấy cô, “Tiệc tùng thật ra rất đơn giản, có anh ở đây, em còn lo lắng cái gì? Còn nữa, không cần phải lần nào cũng thấy mình quá chênh lệch với người khác, đến lúc đó em sẽ biết như thế nào gọi là mĩ nữ.”
Cố Hạ không hề nghi ngờ anh, chiều thứ ba Triển Thiểu Huy rời khỏi công ty sớm, dẫn Cố Hạ đến một club tư nhân, giao cô cho một chuyên gia trang điểm, chuyên gia trang điểm loay hoay nửa tiếng trên mặt cô, khi Triển Thiểu Huy trở lại vừa vặn đã trang điểm xong, anh đưa cho cô một bộ lễ phục, thúc giục cô đi thay. Đến khi cô thay xong đi ra, Triển Thiểu Huy thỏa mãn kéo cô đứng trước gương, “Nhìn xem, có phải rất đẹp không?”
Cố Hạ lập tức bí hiểm nhìn anh, Triển Thiểu Huy cũng từng tặng cô những thứ khác, nhưng đều là những món đồ chơi nho nhỏ, cô chậm rãi nói: “Không có gì tự nhiên lại tốt như vậy…” Nửa câu sau cô chưa nói, ánh mắt tĩnh lặng nhìn anh, đang tự hỏi xem người đàn ông này đang âm mưu gì.
Triển Thiểu Huy bị ánh mắt này của cô làm cho mất tự nhiên, vốn muốn nịnh nọt cô một chút, không nghĩ tới lại khiến cho Cố Hạ càng thêm cảnh giác, bất đắc dĩ nói: “Thôi, không thích thì gỡ xuống.” Quà tặng là gì không quan trọng, quan trọng là phải ăn sạch cô.
Nhưng mang theo cô đến bữa tiệc khó tránh khỏi phải làm cho người ngoài nghĩ anh không coi trọng Cố Hạ cho nên một lát sau gọi người mang một sợi dây chuyền khác tới, vỗ ngực nói đó là hàng bình thường, tuyệt đối không phải hàng cao cấp, nhìn thấy ánh mắt nửa tin nửa ngờ của Cố Hạ, mặt không đổi sắc nói: “Giá cả rất vừa phải, chỉ cần hai ba tháng lương của em là có thể mua được, không phải do người giám định chuyên nghiệp công nhận, rất nhiều nữ diễn viên bình thường đều thích loại này, em hay xem TV nhìn thấy những người kia mỗi lần dự họp báo đều dùng những món trang sức khác nhau, cứ thay năm đổi ba như vậy, em nghĩ đó là thật sao? Bọn họ có rất nhiề khoản chi tiêu, đóng phim thì kiếm được bao nhiêu tiền nên chỉ đeo loại này, cho nên em cũng đừng để bụng.”
Cố Hạ tin anh, cầm lấy chiếc điện thoại giá trên trời của Triển Thiểu Huy chụp hình, còn nhờ chuyên gia trang điểm bên cạnh chụp giúp bọn họ, chụp vô cùng vui vẻ, Triển Thiểu Huy cũng rất phối hợp, chẳng qua suy nghĩ đã bay lên chín tầng mây, tự hỏi phải làm thế nào để có thể khiến cho mình thỏa mãn đồng thời cũng phải làm cho Cố Hạ thỏa mãn, còn có ngày mai tỉnh dậy có nên đổ trách nhiệm cho Cố Hạ không, nếu là như vậy thì biểu hiện của Cố Hạ nhất định sẽ rất tốt.