Duck hunt
77F1.Xtgem.Com
HOME
Thủ Thuât
Khám Phá
Đọc Truyện
Media
WAPMASTER
Thứ Sáu 19/06/2026 13:05
Buổi chiều mát mẻ 🎑
√
WAPSITE NGỪNG CẬP NHẬT DATA MỚI , MỌI THẮC MẮC LIÊN HỆ QUA
FACEBOOK
.
Trang chủ
›
Đọc Truyện
›
Ngôn Tình
›
Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình
Chương 33
Theo dõi
̣ nữ quá yếu ớt rất lắm chuyện, nhìn là đã thấy phiền rồi.”
Ánh mắt Trịnh Giang Hà tập trung trên khuôn mặt Triển Thiểu Huy, mặt đầy vẻ cao thâm nói: “Đại ca, em phát hiện ra một việc.”
“Nói.”
“Người ngoài đều rất khách sáo gọi anh là Triển thiếu, Cố Hạ cũng xưng hô với anh như vậy, chẳng qua là nghe thấy cô ấy gọi nhiều lại cảm thấy nó đã thuần túy trở thành tên gọi của anh, giống như…”
Anh ta dừng lại một chút, nhìn Triển Thiểu Huy nói: “Hình như đang gọi hai chữ đầu trong tên của anh vậy.”
Triển Thiểu Huy bật cười, anh đã sớm nhận ra không giống rồi, người khác lúc gọi như vậy thì vô cùng chú ý, khách sáo lại kính cẩn; duy chỉ có Cố Hạ gọi thì lại không phải vậy, một kiểu xưng hô phong nhã lại bị cô gọi có vẻ rất thuận miệng, mang theo một chút trơn tru như đang trượt băng vậy, thiếu đi vài phần xa cách. Mấy ngày trước dưỡng bệnh trong bệnh viện, phòng bệnh yên tĩnh chợt nghe thấy tiếng gọi trong trẻo của cô, “Triển thiếu, Triển thiếu…” rơi vào trong tai lại làm cho người ta cảm nhận được một hương vị thân thuộc khó hiểu. Mặt Triển Thiểu Huy không có biểu cảm gì, “Chỉ là một cách xưng hô mà thôi, cũng không có gì không ổn, chẳng lẽ tôi còn phải so đo với cô ấy sao?”
“Cô ấy rất thú vị.” Trình Giang Hà cười cười.
Triển Thiểu Huy từ chối cho ý kiến, cùng lão Tam đi về hướng căn phòng.
Nơi này không xa nội thành lắm, bọn họ đã tính sẽ chơi cả một ngày, ăn cơm tối xong sẽ trờ về. Buổi chiều, mấy người đàn ông cầm cần câu ra sông câu cá, Cố Hạ cũng câu một lúc, nửa ngày lại không câu được con nào, cảm thấy không còn chút sức sống nào nên hỏi Triển Thiểu Huy có đồng ý đi hái quýt không. Triển Thiểu Huy ném cần câu xuống, cùng cô sang vườn trái cây bên cạnh.
Trong vườn trái cây, cành lá xanh ngắt dày đặc không thể che hết những chùm quả, ánh nắng chíu rọi vào những cây ăn quả, những trái quýt màu cam màu xanh càng được phủ thêm một ánh sáng rạng ngời. Cố Hạ cũng không trông cậy vào Triển Thiểu Huy sẽ giúp cô hái quýt, giữ vững nguyên tắc “muốn ăn phải lăn vào bếp” của mình, lấy một cái rổ trúc ra, phía trước còn buộc thêm một cái tạp dề, chuẩn bị thu hoạch lớn.
Một mình cô phụ trách hái, còn phải chịu trách nhiệm bắt lấy nên tốc độ tất nhiên rất chậm, Triển Thiểu Huy đứng nhìn một lúc, chắn hẳn cảm thấy cứ đứng một chỗ cũng không có hứng thú nên cười nhạo một tiếng, “Động tác của cô thật chậm” rồi kéo tay cô qua, tự mình ra trận, chỉ huy Cố Hạ đứng bên cạnh giúp anh hứng lấy.
Động tác hái quýt của Triển Thiểu Huy rất nhanh, rốt cuộc Cố Hạ cũng nắm được cơ hôi chê bai anh, “Anh xem anh hái này, trái nào cũng nhỏ như vậy, nhất định là không ngọt.”
Triển Thiểu Huy hừ một cái từ mũi, gọi người mang đến một cái thang, leo lên chỗ cao hơn hái quýt, Cố Hạ ỏ dưới chỉ huy anh, “Bên trái có rất nhiều…nhỏ quá không thích đâu…”
Ngày hôm đó Triển Thiểu Huy cũng tỏ ra hiền lành hiếm thấy, lúc đưa quýt cho Cố Hạ khóe miệng còn ẩn chứ ý cười, nói chuyện với cô vài câu. Anh chưa từng hái quýt bao giờ, cảm thấy như vậy thư giãn cũng không tệ, trời rất cao rất xanh, trong vắt lại quang đãng, từng đám mây trắng nhỏ vụn dừng lại trên bầu trời trong xanh, như một đóa hoa đang mỉm cười.
Hái được không ít, anh bò từ thang xuống, lại nhìn nhìn cái cây, “Đi, chúng ta đổi cây khác.”
Cố Hạ ôm giỏ trúc đi bên cạnh anh, cô cũng vươn tay hái vài trái dưới thấp, nhìn thấy trên cành cao có không ít trái to, dùng sức nhướng người kéo cành cây xuống nhưng lại dùng quá nhiều sức nên “rắc” một tiếng, cành cây bị gãy, đột nhiên đổ xuống đánh ngay vào mặt cô, Cố Hạ khẽ la lên.
Triển Thiểu Huy vội vàng trượt xuống khỏi thang, nhìn thấy cô đang che mắt dịu dịu, bối rối hỏi: “Có bị thương không?”
“Bị đập vào mặt, mắt bị lá cây quét vào.” Miệng Cố Hạ phát ra tiếng nói không rõ.
Cô cau mày, trán hiện lên một vệt đỏ bừng, hẳn là vừa rồi bị thân cây quẹt vào, Triển Thiểu Huy kéo cô lại gần vài bước, chụp tay cô lại vuốt trán cho cô, “Đừng dịu mắt, nếu có vấn đề gì chúng ta cùng đến bệnh viện.”
“Không sao, không sao đâu.” Cố Hạ hơi trợn mắt, hốc mắt hồng hồng, mắt hơi ươn ướt, tầm mắt mơ hồ nhìn thấy cằm của Triển Thiểu Huy đang tựa vào đỉnh đầu mình, chiếc cằm cong cong, lồng ngực của anh cách cô gần như vậy, trên trán truyền đến một cảm giác khác thường, một bàn tay to lớn đang đặt lên, bàn tay ấm áp, động tác dịu dàng. Cố Hạ bỗng thấy hoảng hốt, cảm thấy cành cây vừa rồi rơi xuống không chỉ nện vào cô mà hình như còn nện vào đầu Triển thiếu làm cho anh ta choáng váng.
Cô còn chưa kịp nghĩ gì thì đột nhiên bị đẩy ra, một tiếng súng phá vỡ sự yên tĩnh của vườn trái cây.
«
1
2
Mời bạn đọc :
Chương 34
Trở lại :
Chương 32
Danh sách chương [ 110 ]
•
Phiên Ngoại 04
•
Phiên Ngoại 03
•
Phiên Ngoại 02
•
Phiên Ngoại 01
•
Chương Cuối
•
Chương 105
•
Chương 104
•
Chương 103
•
Chương 102
•
Chương 101
1
2
›
→
Cùng chuyên mục
•
Ốc Đảo Nơi Khô Cằn
•
Muôn Trùng Nghìn Dặm
•
Không Thể Không Yêu
•
Tình Này Đành Hẹn Với Gió Đông
•
Nằm Vùng Quân Hôn
Bạn đã xem chưa?
•
Có phải là tình yêu ?
•
Cướp Bạn Gái
•
Chị và em
•
10 Điều Về Thế Giới
•
Sủng Thê Đại Trượng Phu
Thống kê
Trong ngày: 1
Tổng: 13