còn chửi người ta không giữ chữ tín, như thế chẳng phải là tự vã vào mặt mình hay sao. – Tôi vẫn rất phẫn nộ, nói:
- Nếu chuyện gì tôi cũng nói đạo lý với công bằng thì còn buôn bán cái quái gì nữa, ngoại trừ không phóng hỏa giết người, chiêu nào mang lại lợi ích kinh tế cao nhất cho tôi thì tôi làm!
Sau lần thất bại vì khinh địch, tôi vẫn luôn canh cánh trong lòng mối hận với Trần Thế Phong, cho rằng chắc chắn phương án của chúng tôi là do hắn kiếm ở Phú Áo ra rồi gửi cho Nhật Mạch, hôm nay cuối cùng cũng có cơ hội trả thù.
Chải chuốt một lượt, giờ quan trọng nhất là phải tóm chặt lấy Lôi tổng, Dương Hùng Vĩ ăn hai mang, ông chủ Vạn từng tìm hắn, đương nhiên phải cho hắn cái gì đó, yêu cầu cơ bản của tôi đối với hắn là cứ hành sự như những gì đã nói, đừng hại tôi là được. Lộ Cường có thiên vị cho tôi hơn một chút, nhưng sức mạnh của hắn có hạn, Tiểu Phương có ấn tượng khá tốt với công ty tôi và cả cá nhân tôi, vai trò của cô ta sẽ là cung cấp một số tin tức trước thềm đấu thầu, một phiếu quyết định cũng vẫn phải xem ý của lãnh đạo. Lôi tổng là quan trọng nhất, có chị ta thì có thể “nắm được thiên hạ”, nếu cái đám ruồi bọ các người không nghe lời sếp tổng thì he he, cứ chờ bị xử lý đi.
Đây là những phân tích và phán đoán của tôi sau khi đã suy nghĩ kỹ càng về tình thế hiện tại cũng như các nhân vật quan trọng ở Khoa Mỹ.
Hiện nay, xem ra con đường phía trước con trai Lôi tổng vẫn là có hiệu quả nhất, nhưng chỉ có thiện cảm thôi chưa đủ, vẫn chưa bàn vào vấn đề thực tế với Lôi tổng, nhất là sau khi chị ta trả lại cái thẻ mua hàng hai mươi nghìn, trong lòng tôi càng thấy bất an. Đây chính là điểm khó giải quyết ở đàn bà, đàn ông chỉ cần mời đi uống rượu, xông hơi, nhưng con người Lôi tổng thực sự khiến tôi nát óc, có cảm giác không biết bắt tay từ đâu, giống như tình hình mà Bành Tiền Tiến gặp phải.
Trong điện thoại, giọng điệu của Lôi tổng vẫn rất lịch sự, tôi thực sự hy vọng chị ta dạy dỗ tôi một hồi, như thế sẽ dễ xử hơn. Tôi nghiến răng, dù sao nếu mềm không được sẽ mang “bom” ra để tấn công.
Sau khi trời tối, tôi không lái xe mà gọi tắc-xi tới nhà Lôi tổng, một mình Victory ở nhà, chuyện này tôi đã hỏi thăm trước qua điện thoại. Tôi nói:
- Victory này, mấy hôm nữa cậu trở về Mỹ rồi, thời gian chơi với cậu rất vui, anh Phi cũng chẳng có quà cáp gì tặng cậu, cái máy tính Sony này hiện nay là nhỏ nhất trên thị trường, mang đi đâu cũng tiện, tặng cho cậu.
Victory lập tức từ chối:
- Anh Phi, anh khách sáo quá, em làm phiền anh bao nhiêu, cảm ơn anh còn không hết, sao em dám nhận quà của anh. – Tôi nói:
- Cậu đừng từ chối nữa, anh chẳng dám giấu cậu, anh thực sự thích chơi với những người có tố chất cao như cậu và mẹ cậu. Cậu cũng biết con người anh, công ty anh hiện nay đang gặp chút khó khăn, mà chuyện này mẹ cậu lại giúp được, anh hy vọng mẹ cậu giúp anh một chút, đương nhiên có một điều là anh tuyệt đối không khiến mẹ cậu khó xử, anh sẽ cố gắng làm tới mức có thể để mẹ cậu ăn nói được với cấp trên. Cậu hiểu ý của anh chứ?
Victory gật đầu như hiểu như không.
- Bộ quần áo này là chị Thanh Thanh của cậu mấy hôm trước đi Hồng Kông mua cho mẹ cậu, cậu phải tận tay giao cho mẹ, sau đó chuyển lời của anh cho mẹ, được không?
Victory nắm tay tôi:
- Chắc chắn em sẽ chuyển lời, quần áo chị Thanh Thanh tặng, em cũng nhận thay cho mẹ, nhưng chiếc máy tính này thì em không nhận được, anh mang về đi.
Tôi sa sầm mặt:
- Victory, cậu nghe đây, đây là tấm lòng của người làm anh dành cho cậu, hy vọng cậu học hành cho tốt, để mẹ cậu thấy tự hào về cậu, đồng thời cũng khiến người bố đã qua đời của cậu được an ủi. Nếu cậu cảm thấy không thỏa đáng thì lần sau cậu ở Mỹ về mang theo một món quà cho anh là được, OK?
Để cho con người đã từng được nhận nền giáo dục phương Tây này không hiểu nhầm tiếng Trung của tôi, trước khi ra cửa, tôi còn nói rõ ràng một lần nữa:
- Victory, cậu phải nói nguyên văn những lời anh nói cho mẹ cậu đấy. Thứ nhất, anh sẽ không khiến mẹ cậu khó xử, có thể ăn nói với cấp trên cấp dưới, thứ hai, bộ quần áo này cậu phải giao tận tay cho mẹ cậu.
Chiêu này là một nước cờ hiểm, thường với những chuyện đã nắm chắc đến chín mươi phần trăm, tôi sẽ không làm thế, nhưng lần này tôi còn chẳng dám chắc tới năm mươi phần trăm, cũng không còn cách nào khác, thời gian cấp bách, Lôi tổng lại không chịu gặp riêng tôi. Nhưng cho dù thế nào, có một điểm tôi có thể khẳng định, chị ta sẽ không thanh cao đến độ vì danh tiếng của mình mà giao thứ này lên cho công ty, để cuộc đời tôi chấm dứt.
Thanh Thanh gọi điện thoại hỏi tôi có về nhà ăn cơm không, cô ấy đã nấu món đậu phụ cay và cá chép sốt chua ngọt mà tôi thích ăn nhất, tôi nói anh không về, tối còn phải làm thêm, bàn chuyện đấu thầu. Thanh Thanh có vẻ thất vọng, sau đó ngập ngừng điều gì đó, tôi nói có chuyện gì em cứ nói đi, cô ấy chần chừ giây lát:
- Dương Huệ nói với em, con gái của cô ấy bị máu trắng!
Tôi làm vẻ kinh ngạc:
- Vậy sao? Nghiêm trọng không? Ừm, lát nữa anh sẽ hỏi Cảnh Phú Quý xem thế nào.
Bỏ điện thoại xuống, tôi thấy đầu óc mình rối loạn, nếu Dương Huệ nói với Thanh Thanh là tôi đã sớm biết chuyện này thì làm thế nào, hoặc là Cảnh Phú Quý nhận ra tôi đã biết chuyện nhưng không hề hỏi hắn thì làm thế nào? Một lời nói dối dẫn tới một loạt việc làm thế nào đổ về phía tôi, tôi không thể nào phân biệt được thật giả nữa, quả đúng như những gì Lâm Thăng từng khuyên tôi.
ĐÒI NỢ
Hoàng Lực gọi điện thoại cho tôi, nói là tìm một nơi nào yên tĩnh để ăn cơm, tôi nói tối nay tôi đã có hẹn, hắn nói vậy anh làm thế nào thì làm, nếu như không muốn lấy tiền nữa.
Sau khi Khoa Đạt bị khởi tố, tất cả tài sản đã bị đóng băng, tiền trên tài khoản cũng bị người ta sử dụng “Càn Khôn đại na di” chuyển đi rồi, nhưng bên ngoài vẫn còn có khoảng sáu mươi triệu tiền trung chuyển, các đối tác và siêu thị bán hàng không muốn bị liên lụy, đua nhau gửi tiền về cho Khoa Đạt, nhưng không gửi trực tiếp vào tài khoản công khai, nếu không chỉ có vào mà không có ra. Khoa Đạt đã sử dụng chiêu “ủy thác thu nợ”, đổi ngày thành ngày trước khi khởi tố, chỉ đạo bên thanh toán gửi tiền vào một công ty có liên quan mà Khoa Đạt ngầm kiểm soát, nhưng rốt cuộc đó là công ty nào, ngân hàng nào mà lại tuyệt mật, không phải nhân vật quan trọng sẽ không thể có được tin tình báo này.
Hoàng Lực muốn nói cho tôi biết những thông tin này.
Hoàng Lực lúc này dung nhan tiều tụy, châm một điếu thuốc rồi nói:
- Tôi phải mất rất nhiều công sức mới thăm dò được những bí mật này, nhưng có lấy được tiền hay không còn phải xem anh thế nào, bởi vì không thể chứng minh được những khoản tiền đó là gửi cho Khoa Đạt.
Tôi nói:
- Tôi mặc kệ, cậu phải lấy tiền về cho tôi, bất chấp thủ đoạn.
Hoàng Lực uống một ngụm nước rồi nói:
- Nhưng vẫn có cách giải quyết.
- Cách gì?
- Chúng ta hãy bàn xem nên là giải quyết cái thứ đó thế nào. – Khóe miệng Hoàng Lực thoáng một nụ cười lạnh.
Kẽ răng của hắn đã đen hết vì thuốc lá, một mùi hôi từ miệng hắn phả lại khiến tôi gần như tắt thở, tôi thấy buồn nôn, cúi xuống ho vài tiếng, nước mắt đã sắp trào ra, một lúc sau, tôi ngẩng đầu nhìn Hoàng Lực trân trối, con chó này đã bắt đầu chơi tôi.
Theo manh mối mà Hoàng Lực cung cấp, mười giờ sáng hôm sau, tại Ngân hàng Nông nghiệp ở thị trấn Trung Sơn, tôi với Cảnh Phú Quý từ đó đi ra, đuổi theo một người phụ nữ khoảng ba mươi tuổi:
- Người đẹp, chờ chút.
- Có chuyện gì? – Cô ta nghi ngờ quay người lại.
- Không có chuyện gì, anh gọi điện cho ông chủ Trần của em, phiền em nói chuyện với ông ấy.
Cô gái cảm thấy chúng tôi không có thiện ý, định chạy nhưng đã bị Cảnh Phú Quý giữ lại, cô ta chưa kịp kêu lên tôi đã gọi điện thoại:
- Trần tổng, tôi là Lý Tiểu Phi, nghe nói các ông lại thu về năm triệu, mà chúng tôi lại gặp thủ quỹ của các ông ở ngân hàng, hay là ông nói với cô ấy vài câu?
Tôi đưa điện thoại cho “người đẹp” không hề đẹp này, cô ta hơi do dự, không hiểu rốt cuộc chúng tôi đang chơi trò gì, cầm điện thoại lên “A lô” một tiếng khe khẽ, sau đó gương mặt lập tức lộ vẻ căng thẳng, nói năng lắp bắp:
- Tôi không… không quen họ, tôi từ ngân hàng đi ra thì bị họ giữ lại.
- Ông chủ Trần, tôi không có ý gì cả, chỉ muốn đòi về một triệu kia thôi, những việc khác tôi không quan tâm.
Đầu bên kia điện thoại im lặng:
- Cậu chờ một chút, nửa tiếng sau tôi qua.
- Không vấn đề gì, nhưng tôi vẫn phải nhắc nhở ông một chút, nếu ông không phối hợp, tôi nghĩ chưa đầy một tiếng nữa, mười mấy nhà cung ứng của ông đang nợ tiền họ sẽ biết được số tài khoản ngân hàng của ông, chắc là năm triệu đó không giữ được đâu, ông không muốn tôi mời cả cảnh sát tới chứ. – Khóe miệng tôi tạo thành một nụ cười tàn khốc, trước đó tôi từng là thịt cá để mặc cho người ta chém giết, nhưng giờ tôi đang nắm trong tay mình một con dao, hơn nữa nó còn chém sắt như chém bùn, huơ lên một cái sẽ cũng khá nhiều người chết.
Khoa Đạt tự tưởng rằng thuật “ Càn Khôn đại na di” của họ thần không biết, quỷ không hay, không ngờ lại bị tôi bắt được ở tại cổng một ngân hàng nhỏ nằm trong một thị trấn heo hút ngay gần Châu Hải, chỉ chưa đầy hai mươi phút sau, chiếc BMW của ông chủ Trần đã tới, ông ta giận điên người:
- Tôi có thể trả tiền cho cậu, nhưng cậu làm thế nào để bảo đảm cho nhà cung ứng khác sẽ không biết?
Tôi đoán chắc dọc đường ông ta chỉ nghĩ đến vấn đề này, không biết là kẻ nào đã bán đứng ông ta.
- Trần tổng, chắc ông hiểu rõ, ông với tôi đều là người làm ăn, chỉ cần tiền, tiền của tôi thì tôi cầm, tôi việc gì phải hại ông? Huống hồ ông còn sử dụng cái tài khoản này nữa không? – Tôi châm một điếu thuôc.
- Vậy cậu viết giấy bảo đảm cho tôi.
- Nực cười! Vay nợ phải trả là việc đương nhiên, tôi không đòi lãi của ông mà ông còn đòi viết giấy bảo đảm sao! – Trực giác mách bảo tôi rằng cái gã này nếu không phải quá ấu trĩ chắc cũng tưởng tôi là trẻ con.
- Thế thì được, tôi tin cậu một lần, nhưng nếu cậu không giữ chữ tín cũng đừng trách tôi không khách sáo!
Tôi thực sự muốn nhổ vào mặt hắn, một con người nợ nần khắp nơi mà còn xứng nói tới chữ tín! Con người chỉ trong tình cảnh bó tay mới dùng đạo đức để bó buộc, nếu tôi không thể nắm được điểm này của hắn thì đến điện thoại hắn cũng chẳng buồn nghe chứ đừng nói là gặp mặt tôi, lấy đâu ra chữ tín, đúng là chuyện nực cười nhất thế gian.