- Bình thường chẳng phải hay đùa lắm sao, hôm nay làm sao mà yên lặng thế?
Tôi giật mình sực tỉnh, suy nghĩ quay về với căn phòng.
- Hây a, cũng bó tay, số khổ mà, ai bảo làm cái nghề mệt nhất, khổ nhất là ông chủ này, đến ngủ cũng ngủ không ngon. – Trong lời nói của tôi có sự bất lực nhưng dường như lại có đôi chút tự hào, bây giờ ai mà không bận, không bận cũng phải giả vờ là bận, chỉ sợ người khác biết mình không bận, bận mới chứng minh được rằng mình kiếm được tiền, bận mới chứng tỏ sự nghiệp thành công, bận đến mức không ngủ được cũng là một chuyện đáng để khoe khoang.
- Ồ, thế em hỏi anh một câu, nhân viên của anh ngủ ngon không?
- Họ à, họ không muốn ngủ quá ngon đâu, để đi làm còn lên QQ nói chuyện, tan làm còn đi tán gái, gặp gỡ bạn bè, cuộc sống phong phú lắm.
- Ồ, thế em thảo luận với anh một chút, anh nghe kể về câu chuyện giữa người ngư dân Mê-hi-cô và một thương nhân người Mỹ chưa?
Tôi lắc đầu, Lâm Thăng giành nói trước:
- Chuyện này anh biết, khi học MBA anh có nghe nói đến.
Đạo lý rất đơn giản, người thương nhân tưởng rằng mình thành công nhưng không biết thứ mà cả đời ông ta nỗ lực theo đuổi chính là cuộc sống đơn giản của người ngư dân, cũng giống người ngư dân mà tôi nhìn thấy trên cảng Hồng Hải.
- Cảnh giới ban đầu của người làm ông chủ là nhân viên ngủ được, mình không ngủ được, cảnh giới thứ hai là ông chủ và nhân viên đều không ngủ được, cảnh giới cao nhất là nhân viên không ngủ được, mình ngủ được, - Trịnh Tư Tư từng được sống ở nước ngoài, tầm nhìn rộng mở, với lại cuộc sống giàu có khiến quan sát, cảm nhận của cô ấy đều rất tinh tế, thế giới quan và nhân sinh quan của cô ấy hoàn toàn khác với kẻ trọc phú như tôi. Sau khi nghe cô ấy phân tích, tôi gật đầu ra vẻ thấu hiểu, dường như đã ngộ ra điều gì đó.
Song tôi lại nhân tiện nói sang chuyện khác:
- Anh vất vả một chút cũng không sao, chỉ cần Lâm tổng của chúng ta tự tại là được rồi, hợp tác với nhau phải luôn có người hy sinh mà! – Chiêu này thật là khéo léo, không chút sơ hở, Trịnh Tư Tư nghe vậy chắc chắn sẽ nhận ra và khâm phục cái hào khí “Ta không vào địa ngục thì ai vào” của tôi, đương nhiên Lâm Thăng thì không, hắn đã quá quen thuộc với cái chiêu này của tôi.
Trịnh Tư Tư làm việc trong một tập đoàn điện tử lớn của châu u, nằm trong top 50 doanh nghiệp mạnh nhất thế giới, chuyến đi lần này tới Đại lục của cô ấy có một nhiệm vụ quan trọng: Tìm một đơn vị sản xuất điều khiển, cung cấp sản phẩm cho nhà xưởng của họ tại Thái Lan, tổng mức mua hàng một năm là ba mươi triệu đô-la Mỹ. Hơn nữa Trịnh Tư Tư còn tiết lộ, nếu hợp tác tốt sẽ có khả năng đóng cửa nhà xưởng ở Thái Lan, chuyển giao toàn bộ công nghệ sang Đại Lục.
Đây chính là nghề cũ của tôi với Lâm Thăng, ngày trước bị thua lỗ, nhưng đã rút ra bài học, có một câu tục ngữ rằng “Ngã xuống ở đâu thì đứng lên ở đó”, đúng là ông trời giúp tôi, tài vận đến không ai ngăn được, tôi dường như đã ngửi thấy mùi vị của đô-la Mỹ.
Đi ra khỏi Ngũ Nguyệt Hoa, tôi vỗ vai Lâm Thăng:
- Người anh em, cơ hội phát tài tới rồi, thời điểm để chúng ta ngẩng cao đầu tới rồi, tới lúc đó mua một căn biệt thự ở số 1 Tân Giang, mời anh với cả nhà bạn gái cũ của anh tới đó làm khách, xem cô ấy có hối hận tới mức lao ra ban công nhảy xuống sông Hoàng Phố hay không!
Cũng qua lần gặp mặt Trịnh Tư Tư mà cuối cùng tôi đã hiểu nguyên nhân khiến Lâm Thăng rời khỏi Thượng Hải để đến cái thành phố nhỏ bé này. Bạn gái thời đại học của Lâm Thăng là bạn cùng lớp với Trịnh Tư Tư, cũng là người Thượng Hải, yêu nhau hai năm, đến khi tốt nghiệp thì chia tay, nguyên nhân rất đơn giản, nhà gái không đồng ý, bố mẹ Lâm Thăng đều là công nhân đã thất nghiệp, nhà ở phố Dương Thụ của Thượng Hải, thuộc vào “Khu ổ chuột”, lời nói và cách sống của họ hoàn toàn khác với nhà gái. Trong lúc giận dữ, Lâm Thăng đã chạy tới Châu Hải, quyết tâm sống thật thành công để cho người ta thấy.
Lâm Thăng vò chiếc áo trong tay:
- Tôi không làm chuyện ngu ngốc đó đâu, anh tưởng cô ta là con ngốc chắc, không đâu, cô ta về sẽ bốc phét rằng: “Ôi, tôi có một người bạn sống ở số 1 Tân Giang, tôi còn tới nhà anh ta ăn cơm rồi cơ”.
THA THỨ CHO LƯU HN
Tôi không đồng ý với việc lập tức sa thải Lưu Hân, tôi nói:
- Các người không nghĩ xem, tài vụ từ trước tới nay là do Lưu Hân phụ trách, mấy cái hóa đơn giá trị gia tăng đều là khai khống, nếu ép cô ấy quá, một đống những giấy tờ đen bị đưa tới Cục thuế thì làm thế nào? Các người đừng nóng nảy, hãy bình tĩnh và suy nghĩ được không?
Lâm Thăng hừ một tiếng:
- Cô ta chỉ là một đứa con gái, làm gì có cái gan đó, có thể tìm người giải quyết cô ta mà, bình thường chẳng phải anh không sợ trời, không sợ đất?
Cảnh Phú Quý đứng cạnh cũng mở miệng:
- Chắc chắn cô ta là người gọi điện thoại cho vợ cậu, con đàn bà này khiến cả tôi lẫn Lâm tổng đều bị nghi oan.
Tôi không trả lời, thực ra không cần trả lời, đáp án đã rõ ràng lắm rồi, chỉ có điều họ không biết quá trình, mà thực ra quá trình đó cũng không cần biết, biết ai làm như thế là đủ rồi.
Lỗi do mình gây ra nên quả đắng cũng phải tự mình nuốt, cho dù nó có khó nuốt đến đâu. Xảy ra chuyện này, Lưu Hân không thể quay về công ty được nữa, nhưng tôi vẫn phải nói những lời níu kéo. Công ty và cá nhân tôi không nợ Lưu Hân điều gì, cô ta làm việc xấu với công ty, gây phiền phức cho tôi, chúng tôi không báo cảnh sát, không tố cáo, không truy cứu trách nhiệm hình sự đối với cô ta đã là rất nhân đạo. Song tôi không biết là mình có nên hận cô ta không, trong mắt người ngoài, cô ta có phải ngồi tù cũng không hết tội, nhưng tôi chưa bao giờ có ý nghĩ đó, nếu cô ta thực sự tham lam, xấu xa thì cô ta có thể hoàn toàn ôm hết tiền của công ty bỏ chạy, sau đó bốc hơi khỏi thế giới này. Nhưng tôi không thể nói với họ những lời như thế, nếu không chắc chắn họ sẽ tưởng tôi đã bị điên vì ăn phải bùa ngải của Lưu Hân.
Lúc ra tới cửa, Lâm Thăng còn ném lại một câu:
- Cho dù thế nào, nếu không vào được Khoa Mỹ, không giải quyết được bên Trịnh Tư Tư thì tôi sẽ lập tức rút cổ phần.
Lần thứ hai tôi vào bệnh viện, bác sĩ nói ngày mai Lưu Hân có thể ra viện, tôi đưa thông tin cổ phiếu cho Lưu Hân xem, cô quay đầu đi, không muốn nhìn. Tôi nói:
- Nhìn đi, bán hết cổ phiếu rồi, không những không thiếu tiền vốn mà còn kiếm được hai mươi nghìn nữa, tôi với Lâm tổng bàn với nhau rồi, việc của cô dù tính chất có nghiêm trọng, tuy nhiên cũng không gây tổn thất gì cho công ty, ngược lại còn kiếm được tiền, đương nhiên số tiền này không thể trả cho cô, dùng để bổ sung vào quỹ coi như lấy công chuộc tội.
Lưu Hân vẫn không quay đầu lại, nhưng tôi nhận ra chiếc khăn đắp trên người cô khẽ run rẩy.
- Lý tổng, cậu là người tốt, tôi trách nhầm cậu rồi, đều là lỗi của Lưu Hân nhà tôi.
Tôi quay người đi, định nói với Lưu Hân vài câu nhưng rồi lại thôi, mẹ Lưu Hân nhận ra, bèn nói:
- Hai người nói chuyện đi, tôi ra ngoài mua ít hoa quả. – Bà vừa ra khỏi phòng bệnh, tôi đã ngồi xuống bên mép giường.
- Vì sao? – Lưu Hân vẫn không quay đầu nhìn tôi.
- Cái gì vì sao? – Tôi hỏi khẽ.
Lưu Hân chầm chậm quay đầu lại, khóe mắt long lanh nước:
- Vì sao lại đối với em tốt thế?
Tôi lặng lẽ đưa tay ra, lau nhẹ vệt nước mắt của cô, nhìn cô chăm chú, khóe miệng thoáng chuyển động:
- Không biết, anh cũng không biết…
Tôi cúi thấp đầu đi ra khỏi bệnh viện, ánh mặt trời xuyên qua những tán lá, nhảy nhót trên đường, tạo thành những vệt sáng tối loang lổ. Tôi nheo mắt nhìn lên bầu trời, ánh mặt trời chói mắt nhưng ấm áp, tôi nhớ lại tôi ngày trước, nhớ lại hồi đại học, để viết một bài thơ phải vắt óc suốt ba ngày ba đêm, nhớ lại tôi với Cảnh Phú Quý người không một xu dính túi, đứng trên con đường Tình nhân ngắm cảnh và tưởng tượng về tương lai của chúng tôi, nhớ lại sự ấu trĩ, sự điên cuồng của tôi… Tất cả đều thật ấm áp, đều đáng để trân trọng. Nhưng bây giờ thì sao, thế giới thật điên cuồng, những con người xung quanh thật điên cuồng, vì sao lại như vậy, đồng tiền có thực sự là tất cả? Nó có đáng để tất cả mọi người đều lao vào nó như thiêu thân lao vào lửa không?