bay ra. Tổng Giám đốc ban đầu muốn bảo vệ hắn, nhưng Phó tổng mở miệng ra là nói hắn tham ô tài sản của Nhà nước, lừa dối lãnh đạo, còn định gọi điện thoại cho Cục Công an, tố cáo hắn phạm tội kinh tế, bản thân Tổng Giám đốc cũng có vấn đề, sợ dây vào vụ này nên đành phải nghiến răng "hạ thủ".
Liên tưởng tới vụ bà vợ đến công ty quậy tung lên làm hắn mất mặt với đồng nghiệp, Triệu Hữu Tài nghĩ chắc ông trời đã bắt hắn đi, thế là hắn quyết định ra đi. Trước khi đi, hắn còn gọi điện thoại cho tôi, tôi cũng chẳng để bụng chuyện lúc trước, tặng hắn một câu mà tôi quên mất là của vị triết gia nào: Thượng đế đóng một cánh cửa trước mặt anh, chắc chắn sẽ mở ra một cánh cửa khác.
Triệu Hữu Tài vừa rời khỏi Cảnh Trình thì ông chủ của Nam Hưng, Vạn Bảo Thắng đã tới tìm hắn, sau một hồi trò chuyện với Triệu Hữu Tài đã tỏ ra yêu quý hắn, lập tức cho hắn cái chức Phó Tổng Giám đốc phụ trách Bán hàng. Nghe nói khi đó những người xung quanh ông chủ Vạn đều cực lực phản đối, lý do rất đầy đủ, thứ nhất là vấn đề tác phong, thứ hai là vấn đề kinh tế, cả hai điểm này đều là đại kỵ để một người đàn ông thành công trong sự nghiệp, ông chủ Vạn phản bác hết. Thứ nhất, ông là doanh nghiệp tư nhân, vấn đề tác phong là sở thích cá nhân. Với lại hắn phát triển nghiệp vụ, bán hàng mà đến cả gái cũng không tán được thì làm sao "giải quyết" nổi khách hàng? Thứ hai, vấn đề kinh tế chứng tỏ đầu óc của hắn nhanh nhạy, nhiều ý tưởng, chỉ cần kiểm soát tốt, dùng đúng chỗ chắc chắn là một nhân tài. Tóm lại, chính vì hắn có vấn đề nên ông chủ mới dùng hắn, một người quá trong sạch ông không thích.
Lời ông chủ nhất ngôn cửu đỉnh, ai dám cãi thêm câu nào.
Ông Vạn là người nhà quê, lao ra kinh doanh tư nhân từ sớm nhất, từng chuyển hàng cho Cảnh Trình, Lâm Thăng quen với ông ta. Giờ ông ta chuyển ra làm riêng, là một nhân vật rất có tiếng tăm ở Châu Hải, trong văn phòng ông ta thích đặt ảnh chụp chung với vị Bí thư thành phố nào đó. Mặc dù ông Vạn chưa tốt nghiệp tiểu học, nhưng rất thích văn chương, bức tranh thư pháp "Ninh tịnh chí viễn" treo trên tường sau bàn làm việc của ông, đơn giản nhưng thể hiện được khí phách, khiến người ta bất giác nảy sinh cảm giác ngưỡng mộ. Lâm Thăng nhắc tới ông ta, trong khẩu khí đầy sự coi thường, mặc dù con người đáng giá tiền tỷ, nhưng ngoại trừ chiếc xe BMW S320 có vẻ sang trọng ra, thuốc lá chỉ hút loại Song Hỷ mười tệ một bao, quần áo nhàu nhĩ, chưa bao giờ được ủi cẩn thận, có một lần tới Cảnh Trình đàm phán, gấu quần ông ta còn xắn lên, giày da không đi cẩn thận mà chỉ giẫm lên gót. Tôi đoán chắc Lâm Thăng không thích ông ta một phần vì gu thẩm mỹ khác nhau quá xa, cũng có thể là vì ông ta dựa vào quan hệ với cấp cao, bình thường chẳng coi Lâm Thăng ra gì.
Sự thực chứng minh là vụ mua bán này của ông chủ Vạn rất có lời, tiền lương ông ta trả cho Triệu Hữu Tài cao hơn của Cảnh Trình, ngoài mặt cho Triệu Hữu Tài đội một cái mũ rất cao, để bao nhiêu thể diện hắn đã mất ở Cảnh Trình nay đều đòi lại được, đến nỗi Triệu Hữu Tài sẵn sàng bán chất xám, bán mạng của mình để làm việc cho ông ta.
Thế nên điểm này chính là điều làm tôi lo lắng nhất khi lôi kéo Triệu Hữu Tài.
TIỆC MỜI LÔI TỔNG
Lần này Dương Hồng Năng thực sự không "chơi" tôi.
Bữa tiệc mời Lôi tổng được sắp xếp tại nhà hàng Thượng Hải thuộc khách sạn Ngân Đô, đây là nơi có đồ ăn Thượng Hải cao cấp nhất tại Châu Hải, sự việc này vô cùng quan trọng nên cả tôi và Lâm Thăng đều buộc phải tham gia, cũng là để họ được thoải mái trò chuyện với nhau bằng tiếng Thượng Hải. Trong lúc chờ Lôi tổng, tôi cầm điện thoại di động của Dương Hồng Năng ra xem, trong danh mục các cuộc gọi của hắn thực sự có những cái tên như "Lệ, Băng, Tịnh", tôi bảo:
- Anh Dương, nể tình hôm nay anh giúp tôi hẹn được Lôi tổng, tôi dạy anh một chiêu để đối phó với bà xã.
Dương Hồng Năng lập tức cao hứng lên, hai mắt mở lớn. Tôi lấy điện thoại lại gần hắn nói:
- Anh thật là, trong danh bạ điện thoại có một quả bom hẹn giờ, nhưng cái tên như "Lệ" hay "Băng" này chính là bom, anh phải đổi thanh "Lực" và "Bằng", như thế họ gọi điện thoại tới, các bà vợ có kiểm tra điện thoại cũng không phát hiện ra.
Phản ứng của Dương Hồng Năng nằm ngoài dự đoán của tôi, không những không hề có vẻ gì là vui mừng, ngược lại còn cười lạnh:
- Anh ngốc thật, anh đổi những cái tên nhạy cảm đó đi cũng không được đâu, vợ càng nghi ngờ hơn, người bình thường ai mà không có bạn khác giới, quan trọng là chỉ đổi tên một hai người là được rồi. Anh đúng là ham ăn dưa bở, chiêu này tôi dùng hai năm rồi.
Bây giờ người phải ngạc nhiên lại tới lượt tôi, đúng là trên thế giới này, mấy chiêu đối phó với vợ cũng tiến bộ cùng xã hội, ngày nào cũng có chiêu mới ra đời.
Lôi tổng vừa vào chỗ ngồi tôi đã nói:
- Chị tới Châu Hải được ba tháng rồi, chắc rất nhớ đồ ăn Thượng Hải? Mùi vị ở quán này mang đậm phong cách ẩm thực Thượng Hải.
Lôi tổng hiểu dụng ý của tôi, lạnh nhạt nói một câu:
- Cảm ơn, anh có lòng quá.
Dương Hồng Năng long trọng khen ngợi Lôi tổng một hồi, nói:
- Lôi tổng tốt nghiệp Học viện quản lý quốc tế Trung u, từng đi Mỹ học nâng cao một năm, bây giờ là giảng viên của mấy trường đại học, Chủ tịch Hà nghe chị giảng hai lần, năm lần bảy lượt tới gặp mới mời được chị về làm.
Lôi tổng cười cười:
- Quá khen rồi, lần đầu tôi tới đây, công việc còn phải nhờ các anh nhiều.
Tôi vừa rót rượu vừa nói:
- Lẽ đương nhiên mà, chỉ cần Lôi tổng để mắt đến thì tôi sẽ dốc toàn lực giúp đỡ!
Trong khoảng thời gian đó, thi thoảng Lâm Thăng chen vào một câu Thượng Hải, tôi liên tục gắp thức ăn, không khí dễ chịu, Lôi tổng rất lịch sự, thái độ không nóng không lạnh, khiến người ta khó nắm bắt.
Lúc Dương Hồng Năng đi vệ sinh, Lâm Thăng cũng giả vờ ra ngoài nghe điện thoại, tôi vội vàng móc một phong bì trong túi ra đặt trước mặt Lôi tổng, nói là Lôi tổng từ thành phố lớn xa xôi tới nơi nhỏ bé này thật không dễ dàng gì, lạ nước lạ cái, thói quen sống cũng nhiều điều khác biệt, trong này là một thẻ mua hàng ở siêu thị miễn thuế, mua mấy món đồ dùng đơn giản trong cuộc sống, xin nhận cho. Sắc mặt Lôi tổng lập tức sầm xuống, dùng ngón cái ấn lên phong bì rồi đẩy trả cho tôi:
- Anh làm thế là có ý gì?
Tôi nói là không có ý gì, chỉ là chút quà gặp mặt mà thôi.
Lôi tổng nhìn thẳng vào mắt tôi:
- Lý tổng, xin hãy mang nó về. - Giọng điệu rất cương quyết, nhưng tôi vẫn cố gắng:
- Lôi tổng, chị yên tâm, việc này ở Quảng Đông rất bình thường, chị không cần cảm thấy có bất cứ áp lực gì.
Tôi lại đẩy cái phong bì tới trước mặt chị ta, sắc mặt Lôi tổng càng nặng nề hơn:
- Tôi không có ơn với anh, lại vừa quen biết, không có lý do gì để nhận quà của anh, nếu anh không cất nó đi, tôi sẽ về ngay bây giờ.
Tôi đảo mắt, nghĩ bụng xem ra chị ta nói thật, đành rụt rè cất phong bì, sắc mặt tỏ ra mất tự nhiên, lập tức tìm một chủ đề nào đó để phá vỡ không khí gượng gạo này:
- Thế thì cung kính không bằng tòng mệnh, nghe nói Lôi tổng thích nghe nhạc cổ điển, vài hôm nữa ở Macao tổ chức một đêm nhạc quốc tế, tới khi đó tôi gửi chị vài tấm vé được không?
Sau đó tiệc tan, tôi gọi người tới thanh toán, nhân viên phục vụ nói đã thanh toán rồi, tôi ngạc nhiên nhìn Dương Hồng Năng và Lâm Thăng, hai người họ cũng ngơ ngác nhìn tôi, Lôi tổng chỉ cười nhạt:
- Vừa nãy tôi bảo tài xế thanh toán rồi.
Tôi lắp bắp:
- Lôi tổng, như thế… như thế không hay lắm, chị chịu ra mặt thế này đã là tốt lắm rồi, sao lại dám để chị thanh toán! - Tôi nói lắp liên tục.
- Không cần khách sáo, anh đưa tôi đi ăn một món Thượng Hải đặc biệt như vậy, lại còn được uống rượu vang hảo hạng, với lại các anh cũng luôn ủng hộ Khoa Mỹ, bữa cơm này coi như là để cảm ơn, hy vọng các anh tiếp tục ủng hộ công việc của chúng tôi, được không? - Lôi tổng vỗ nhẹ tay lên bàn, đứng lên, giọng nói quả quyết.
Sau khi Lôi tổng lên xe về, Dương Hồng Năng hỏi tôi thế nào, tôi vẫn chưa thực sự thoát khỏi sự kinh ngạc ban nãy, hai mắt nhìn trân trối theo chiếc xe đã đi xa, thẫn thờ nói không tồi, ừm, rất tốt. Dương Hồng Năng nói:
- Những gì cần làm tôi làm rồi, không những hẹn chị ta ra mà còn cho các anh thời gian riêng. - Ý của hắn không cần nói cũng rõ, tôi quay đầu nhìn hắn:
- Yên tâm, có ơn tất báo là phẩm chất cao quý nhất của Lý mỗ.
Hôm sau đi làm, tôi kể cho Cảnh Phú Quý nghe, Cảnh Phú Quý trầm tư suy nghĩ:
- Là một người nghiêm túc tới mức đấy sao? Thế chị ta có được xem là người tốt không?
Tôi hơi phẫn nộ, ánh mắt hung hăng:
- Người tốt? Trên thế giới này làm gì có người tốt? Cho dù có mà người tốt không ủng hộ tôi cũng là người xấu, người xấu mà ủng hộ tôi sẽ là người tốt, hừ, giả bộ, chiêu cũ, tôi vẫn tin câu nửa miệng của cậu, chẳng con mèo nào không ăn tanh!
Cảnh Phú Quý nhìn tôi:
- Nhưng chị ta là đàn bà, tình hình đặc biệt hơn một chút.
- Đàn bà thì sao? Đàn bà không phải người?
- Có phải chị ta không hiểu rõ mục đích của cậu nên không dám hành sự lỗ mãng, có khả năng chị ta còn suy nghĩ sâu xa hơn, muốn ăn dày hơn? - Cảnh Phú Quý phán đoán.
Tôi hằn học buông ra một câu:
- Hừ! Không sợ ăn dày hơn, chỉ sợ không muốn ăn, cùng lắm ông đây dùng tiền đập chết chị ta!