Ngày lễ Noel, Ngô Hiểu Quân, Lương Tranh, Trình Triệu phú lại tụ tập, chỉ có điều lần này không phải đi đánh bi da, cũng không phải đi ăn đồ nướng, đích đến của họ là quán rượu Tứ Huệ. Lần tụ tập này do Trình Triệu phú khởi xướng, anh ta nói năm mới sắp đến rồi , phải tiễn cái cũ đi, đón cái mới đến, mọi người có thể thả lỏng bản thán, giải tỏa đôi chút cho nhẹ nhõm. Nhân viên phục vụ đưa họ lên một căn phòng trên tầng ba. Căn phòng không rộng lắm, nhưng được trang hoàng rất xa hoa, nhìn qua là biết những căn phòng thế này không chỉ có hiệu ứng âm thanh chuẩn mà còn có khả năng cách âm cực kì tốt.
Trình Triệu phú gác chân lên bàn, đón lấy cuốn menu mà phục vụ đưa cho, gọi món, sau đó nhìn Lương Tranh và Ngô Hiểu Quân nói: “Sao mặt ai nấy đều dài như cái bơm thế? Đi ra ngoài chơi phải vui vẻ mới phải chứ? Tôi đây sắp li hôn rồi, ấy thế mà còn lạc quan đối mặt với cuộc đời, hai người các cậu không thể vui vẻ lên chút sao?”
"Định li hôn thật sao?” Ngô Hiểu Quân nhìn Trình Triệu phú bán tín bán nghi.
Trình Triệu phú mang thuốc ra, lấy một điếu ngậm vào miệng: “Chỉ đợi Lưu Du Hà kí vào đơn nữa là xong. Nhưng cô ta vẫn đợi tôi hồi tâm chuyển ý.”
Ngô Hiểu Quân cũng châm một điếu thuốc: “Có c., ông già cậu còn lâu mới đồng ý!”
“Cô ta thật sự không nên có thai, càng không nên bỏ cái thai đó đi. Ông già tôi đã sớm mong có cháu nội ẵm bồng, giờ thì hay rồi, ông già giờ quay sang ghét cô ta đến thấu xương. Vì vậy tôi vừa đề nghị li hôn là ông ấy chẳng những không phản đối mà còn ủng hộ nữa. Rõ ràng ông già đã thất vọng hoàn toàn với chúng tôi rồi . Như thế cũng tốt, ai cũng được giải thoát!”
"Người nhà nhà cậu ác thật đấy...”
“Hài, đứa bé này cũng chẳng có duyên với chúng tôi. Có lúc tôi nghĩ, chuyện này mình cũng có trách nhiệm, hổ dữ không ăn thịt con, có phải tôi còn không bằng cầm thú không?”
“Đúng là không cầm cắm thú...”
Nhân viên phục vụ mang rượu đến, ba người mỗi người một cốc, nốc cạn rượu. Lương Tranh từ lúc vào đến giờ vẫn cứ ngồi im, lặng lẽ châm thuốc hút rồi ngồi dựa lưng vào ghế thở dài. Ngô Hiểu Quân và Trình Triệu phú liền đổ đồn sự chú ý sang Lương Tranh, bởi vì cả hai biết Lương Tranh đang chuẩn bị đưa ra cao kiến. Lương Tranh từ từ nhả khói, sau mới lười nhác mở lời: “Trong ba anh em ta, cậu là thằng có lòng tự trọng cao nhất; điều kiện tốt nhất, cũng thoáng nhất. Vì vậy cái gì cậu cũng phải giành lấy vị trí đầu. Lần này cũng vậy, kết hôn sớm nhất, giờ li hôn cũng sớm nhất. Cậu có định để bọn tôi sống nữa không hả?”
Trình Triệu phú cười như mếu: “Có những chuyện tôi cũng vì bất đắc dĩ mà thôi... Tôi khuyên hai cậu, sau này nếu cưới vợ nhất định phải tìm một người hợp tính cách, có chung tiếng nói, điều này là vô cùng, vô cùng quan trọng đấy!”
Lương Tranh ăn một miếng hoa quả, sau đó lại nói: "Không phải là tôi nói vuốt đuôi, nhưng cưới xin rồi phải chuyên tâm, không được nay con này mai con khác, muốn làm gì thì làm. Trước khi cưới chúng ta phải dùng hai con mắt để nhìn, cưới nhau rồi lại phải nhắm mắt, mở mắt. Cái tính nóng nảy của cậu cần sửa đổi, thỉnh thoảng cậu hành động rất trẻ con đấy, cậu có biết không hả? Nếu không thể tiếp tục chung sống với Lưu Du Hà, li hôn càng sớm càng tốt. Có như thế cô ấy cũng sớm tìm được người khác, cậu cũng dễ lấy người khác, đúng không nào? Tự do hôn nhân, li hôn cũng là tự do. Con người mà, vẫn phải sống vì tự do... chỉ có điều cậu phải nghĩ cho kĩ, tôi cảm thấy Lưu Du Hà là người không tồi, rất xứng đôi với cậu. Cậu nói xem, cậu ngoài chơi cổ phiếu, tán gái, khoác lác ra còn có tài cán gì? Cậu đã cống hiến gì cho cái xã hội này? Cậu có đáng tin cậy không?”
Trình Triệu phú biết Lương Tranh đang moi móc tật xấu của mình ra, nhưng những điều Lương Tranh nói cũng là thật lòng. Trình Triệu phú cười: “Lương Tranh, cậu có biết tôi khâm phục cậu nhất ở điểm gì không? Cậu ra sức đi xem mặt, đã đi cả năm trời rồi mà chẳng có kết quả, chắc sang năm lại đi xem tiếp. Sự nhẫn nại này đáng để tôi học hỏi. Còn nữa, cậu luôn ra vẻ ta đây là nhân tài hạng nhất, rõ ràng là thích chị Ngải nhà ta, ấy thế mà kiên quyết không chịu thừa nhận, suốt ngày gây gổ với người ta. Đấu khẩu cái gì chứ? Cậu có chút khả năng ăn nói đó thôi, có gì mà phô trương, cậu coi mọi người đều là khách hàng của mình hết hả? Tôi dám khẳng định cậu luôn tự cho rằng mình rất đẹp trai, đúng không? Thế nên người ta còn phải đến tán tỉnh cậu, nguyện hầu hạ cậu suốt đời. Trình Triệu phú tôi mặc dù không đáng tin nhưng tôi biết mình là ai, hơn nữa sống lại rất thực...”
Ngô Hiểu Quân ngồi bên cạnh cười hả hê, như kiểu đang ngồi xem hai hổ đánh nhau. Lương Tranh lườm Ngô Hiểu Quân một cái: “Nhìn Quân huynh đệ của chúng ta đi, bạn gái cũ sắp lấy chồng rồi mà còn cười tươi như thế. Đây mới là kiên cường thật sự, chúng ta phải học tập cậu ta mới được!”
“Hai cậu cắn nhau là được rồi, sao còn lôi tôi vào đây hả? Tôi dễ bắt nạt lắm chứ gì?”
"Thôi đi, chúng ta đến đâu đây phải để bóc mẽ nhau ra. Thôi cạn ly, vì tự đo, vì kiên cường!”, Trình Triệu phú nâng cốc: “Cạn ly, vì cuộc hôn nhân chết tiệt!”
“Cạn ly, vì tình bạn chết tiệt!”
“Cạn ly, vì cuộc đời chết tiệt!”
Ba gã đàn ông ngồi uống rượu, tán phét một hồi rồi bắt đầu hát hò. Ba người hát toàn những bài cũ rích, dường như muốn dùng cuộc tụ tập này để làm thuốc chữa lành vết thương lòng. Lúc Ngô Hiểu Quân đang có sức gào thét thì đột nhiên ba cô gái đầu đội cái mũ sừng tuần lộc 0 bước vào. Ngô Hiểu Quân tưởng là công chúa DJ của quán bar, cảm thấy vô cùng căng thẳng, đến nỗi hát lạc cả điệu, về sau còn nghẹn lời không hát nổi.
Một trong số ba cô mặc quần áo đỏ ngồi xuống bên cạnh Trình Triệu phú. Anh ta vòng tay ôm nghiến lấy eo cô gái, còn thích thú hôn cô ta một cái thật kêu... Hai cô còn lại, một cô cao, một cô thấp, một gầy một béo đều mặc áo khoác màu đen, sau khi ngọt ngào “Chào anh Huy”, họ liền ngồi xuống ghế. Trình Triệu phú đứng dậy giới thiệu từng người một. Cô gái mặc áo đỏ chính là Từ Tịnh mà anh đã dẫn đến lần trước, chỉ có điều hôm nay cô ta trang điểm quá đậm nên hơi khó nhận ra. Hai cô kia là bạn học của Từ Tịnh, ba người họ đến là do Trình Triệu phú đã hẹn họ từ trước đó, đến đây cùng đón Noel.
0Một thứ đồ chơi phát sáng thường bán vào dịp Noel.
Trong phòng tiếng nhạc xập xình, ánh đèn mờ đi, mọi thứ trên bàn bị dọn hết, chỉ có thêm một chai rượu vang với sáu cái ly. Trình Triệu phú dùng thẻ cạo một lớp bột trắng trên một tờ giấy, sau đó mấy cô gái dùng một cái ống hút, thuần thục hít thứ bột trắng ấy vào mũi... Mỗi người lần lượt hít xong liền bắt đầu cởi áo khoác, đầu tiên là hất tung tóc, sau đó co giật theo tiếng nhạc. Những thân hình bốc lửa uốn éo trong tiếng nhạc xập xình và ánh đèn mờ ảo, vô cùng nóng bỏng và gợi cảm, khiến cho người ta muốn ôm siết lấy, muốn cùng lắc lư và đắm chìm vào dục vọng...
Lương Tranh biết thứ bột trắng ấy là cái gì, vì vậy anh không hít mà im lặng quan sát mọi thứ trước mắt, cảm giác hỗn loạn và bức bối. Anh uống hết ly này đến ly khác, mọi thứ trước mắt trở nên mờ dần, những dục vọng trong lòng ngày một khuếch đại, tấm trạng giống như mặt hồ đang tĩnh lặng bỗng bị ném một hòn đá vào làm gợn lên những con sóng, tràn vào từng tế bào trong cơ thể.
Trình Triệu phú lắc lư nhẹ nhàng theo tiếng nhạc, sau đó cũng chạy lên sân khấu nhảy nhót với mấy cô gái. Dần dần, mắt Lương Tranh như mờ đi, chỉ nhìn thấy một cô gái dáng người cao cao đi về phía mình, chìa bàn tay nhỏ nhắn ra trước mặt anh. Anh lảo đảo dứng đậy, sau đó ôm lấy cô gái, nhảy nhót, lắc lư, cười cười nói nói...
Đây là một đêm say sưa quên mất lối về, đây là một đêm điên khùng và cuồng dại, đây là một đêm dốc cạn nồng nàn. Ba cô gái thả sức đốt cháy tuổi xuân, ba chàng trai có sức trút hết dục vọng, cả thành phố vốn dĩ vẫn tỉnh táo mà nay cũng chìm vào cõi mê.
Tết Nguyên đán âm thầm tìm đến, đợi khi người ta còn bàng hoàng, bùi ngùi vì một năm nữa lại qua đi thì tiếng chuông mở đầu năm 2010 đã réo rắt. Những gì đã qua nay trở thành hồi ức, tương lai vẫn cần được mở ra, nhưng hôm nay ta cần cái gì? Hãy nhớ cho kĩ, kể từ năm 2010, tất cả những gì thuộc về trước đó đều đã là quá khứ...
***
Tại một khách sạn cao cấp ở Thiên Thông Uyển, Lương Tranh cố đè nén tâm trạng phức tạp của mình để tham gia hôn lễ. Khi Lương Tranh chuyển lời chúc phúc của Ngô Hiểu Quân đến Đàm Hiểu Na, mắt cô như mở đi, sau đó vội vàng chạy vào nhà vệ sinh. Lương Tranh biết, cả đời này Đàm Hiểu Na không thể nào quên anh tú tài đeo kính dó. Ngải Lựu Lựu làm phù dâu, cô mặc một chiếc váy màu trắng, tao nhã và cao quý. Trong con mắt của Lương Tranh, Ngải Lựu Lựu mới là nhân vật chính của ngày hôm nay. Từ phía xa, hai người nhìn nhau; vài phút sau, đôi bên cười khẽ rồi quay người bỏ đi.
Cứ đến những dịp lễ tết là mọi người lại thấy nhớ quê hương, bạn bè, người thân. Có thể chính vì vậy mà cứ đến các dịp lễ tết người ta lại muốn được tụ tập bạn bè, vừa là để quên đi nỗi nhớ nhung quê nhà, vừa là để xua đi sự cô độc trong cái thành phố xa lạ này. Hàng năm, cứ đến những ngày này là những người ở Hồ Bắc đang làm việc và sinh sống ở Bắc Kinh lại tổ chức một cuộc vui chơi, giao lưu tình cảm với nhau, hay còn gọi đây là buổi họp mặt đồng hương. Lương Tranh là người Hồ Bắc, nhưng anh đến Bắc Kinh đã mấy năm rồi mà chưa từng tham gia cuộc họp mặt này bao giờ. Lần họp mặt năm nay, anh không chỉ tham gia mà còn lôi cả Ngô Hiểu Quân tham gia cùng. Tại sao?
Đầu tiên là để quen biết thêm nhiều bạn bè đồng hương, mở rộng mối quan hệ, Lương Tranh cảm thấy điều này có lợi cho sự phát triển của mình sau này ở Bắc Kinh. Trước đây anh không nghĩ dến chuyện mở rộng các mối quan hệ, nhưng giờ thì khác rồi. Hơn nữa người yêu của Ngô Hiểu Quân đã đi lấy chồng, mà chú rể không phải là Ngô Hiểu Quân. Lương Tranh không muốn bỏ rơi Ngô Hiểu Quân, lại sợ Ngô Hiểu Quân sẽ tự dằn vặt bản thân nên chi bằng cứ lôi anh ta đi cùng, để cho anh ta cảm nhận sự chân thiện mỹ, phân tán sức chú ý, giải tỏa tâm lí. Cuối cùng, cũng là lí do quan trọng nhất, tâm trạng của Lương Tranh cũng chẳng dễ chịu gì cho cam. Hay nói cách khác, anh coi buổi họp mặt đồng hương này là nơi giải tỏa tâm trạng, như thế còn tốt hơn so với việc ngồi ủ rũ ở trong nhà, nghĩ ngợi linh tinh.
Tại một khách sạn cao cấp ở bên tòa lầu Hồ Bắc, mọi người phải nộp lệ phí hai trăm tệ coi như vé vào cửa. Những người đồng hương vào trong đại sảnh là bắt đầu hoạt động tự do, mọi người trao đổi danh thiếp cho nhau, hàn huyên hồi lâu. Lương Tranh và Ngô Hiểu Quân ngồi trong góc, ngẩng cao đầu, mắt đảo như rang lạc, quan sát mọi thứ ở dây. Bọn họ chẳng hề có ý định đi bắt chuyện với mọi người, thỉnh thoảng có vải người nhiệt tình chạy đến chào hỏi và đưa danh thiếp cho họ. Hai người họ chẳng khác gì những nhân viên phục vụ đứng ở bên ngoài, bữa tiệc có náo nhiệt đến đâu, họ cũng chỉ là những khán giả.
Những người đồng hương nói chuyện rất vui vẻ, ai cũng rất hào hứng. Hai người lần đầu tiên tham gia buổi họp mặt như thế này nên cảm thấy không quen, cứ thấy nóng ruột, bất an. Lương Tranh quyết định lấy điện thoại ra, miệng ngậm thuốc lá, ung dung đọc tiểu thuyết. Ngô Hiểu Quân nhìn đông nhìn tây, thấy trước mặt có đồ ăn liền lay Lương Tranh: “Đồ ngốc, chúng ta mất bốn trăm tệ vào đây chỉ là để nhìn