Lương Tranh chẳng buồn ngẩng đầu: “Cái cần chính là thứ không khí này, nếu không làm sao giải tỏa được nỗi uất hận và cô độc trong lòng cậu?”
“Hơ, còn biết nghĩ cho tôi cơ đấy! Nếu cậu mà có hẹn, cậu đã biến mất từ lâu rồi, đừng có nói như thể bản thân mình vĩ đại lắm đi ! Tôi đi lấy chút hoa quả ăn, nếu không thì lỗ to!”
Ngô Hiểu Quân đứng chọn mấy loại hoa quả, bày đầy vào hai đĩa, đang định bê đi thì bị ai đó vỗ vai. Ngô Hiểu Quân giật nảy mình, cái đĩa trong tay suýt rơi xuống đất. Định thần lại nhìn, hóa ra là Ngải Lựu Lựu và một cô gái ăn mặc rất thời trang. Ngô Hiểu Quân tò mò hỏi: "Em cũng là người vùng Hồ Bắc à?”
Ngải Lưu Lựu cười nói: “Tôi là người phía nam, sinh ra ở Nhạc Dương, lớn lên ở Nhạc Dương .
Ngô Hiểu Quân: “Sống ở Bắc Kinh nữa... Nhưng em đến đây đế góp vui à? Không đi dự hôn lễ của Đàm Hiểu Na sao?”
“Anh là người Tứ Xuyên còn đến được, tại sao tôi là người Hồ Nam lại không thể đến? Hôn lễ đã cử hành xong rồi, chúng tôi đâu thể ở lì đấy, không định cho cô dâu chú rể động phòng à?”
Cô gái đi bên cạnh Ngải Lựu Lựu cười thành tiếng, Ngô Hiểu Quân phát hiện cả hai cô gái đang nhìn mình chằm chằm, mặt đỏ bừng lên, vội vàng chuyển chủ đề, gọi cô sang chỗ mình ngồi. Ngải Lựu Lựu đang buồn vì không gặp người quen nên liền đi theo Ngô Hiểu Quân. Cô gái đi bên cạnh Ngải Lựu Lựu không phải ai khác mà chính là Trâu Huệ. Trâu Huệ cũng là người Hồ Bắc, sau khi tham gia hôn lễ của Đàm Hiểu Na, bọn họ liền bắt xe qua đây luôn.
Ngải Lựu Lựu đi theo Ngô Hiểu Quân được nửa đường thì thấy hối hận, cô phát hiện Lương Tranh đang ngồi nghịch điện thoại ở trong góc, dáng vẻ bất cần, nhìn mà thấy ghét. Sao đến đâu cũng đụng mặt anh ta thế nhỉ? Đúng là oan gia ngõ hẹp! Lương Tranh cảm thấy kì lạ liền ngẩng đầu nhìn và kinh ngạc vô cùng. Hai mắt anh đổ dồn lên Ngải Lựu Lựu, giống như muốn nhìn xuyên thấu cô vậy.
Trâu Huệ mỉm cười và vui vẻ ngồi xuống, thấy Ngải Lựu Lựu vẫn đứng ngây ra, bộ dạng như đang nghĩ ngợi gì, Trâu Huệ liền kéo vạt áo Ngải Lựu Lựu: “Ngồi đi chị, nhân tiện giới thiệu cho em biết hai anh chàng đẹp trai này là ai luôn!”
Ngải Lựu Lựu lườm Lương Tranh một cái rồi ngồi xuống đối diện anh: “Đây là người đẹp nhỏ tuổi nhất phòng tôi, tên là Trâu Huệ. Còn đây là nhà văn Ngô Hiểu Quân, người kia thì không biết!"
Ngô Hiểu Quân nhìn Trâu Huệ, lịch sự cười: “Cái gì mà nhà văn chứ, đừng nghe cô ấy nói bừa, tôi chỉ viết lách vớ vẩn thôi..."
Trâu Huệ: “Anh đừng khiêm tốn nữa, em đoán anh kia là anh Lương đẹp trai phải không. Hai anh thì em chẳng lạ gì nữa, em thường xuyên nghe chị Ngải nhắc đến các anh ở văn phòng mà, đúng là nghe danh đã lâu nay mới được gặp mặt. Thật may mắn cho em quá!”
Trâu Huệ nhất thời nhanh mồm nhanh miệng làm lộ hết bí mật của Ngải Lựu Lựu. Ngải Lựu Lựu luống cuống nháy mắt ra hiệu cho Trâu Huệ nhưng Trâu Huệ chẳng hề để ý, giả bộ như không nhìn thấy gì, lại còn đứng dậy bắt tay Ngô Hiểu Quân với Lương Tranh nữa chứ.
Lương Tranh tấm tắc: “Ngô Hiểu Quân cậu thấy chưa, đây mới là phụ nữ của thời đại, cởi mở, chân thành. Không giống như ai đó, rõ ràng là quen với người ta, ngày ngày nhớ đến người ta mà vẫn mở miệng nói không quen...”
Ngải Lựu Lựu quay phắt lại chỉ vào mặt Lương Tranh mà mắng: “Ai nhớ anh hả, anh tưởng anh là ai chứ?”
Lương Tranh chẳng buồn đếm xỉa đến những lời chỉ trích của Ngải Lựu Lựu, lại còn kiên nhẫn giải thích cho Trâu Huệ: “Anh với chị Ngải nhà em quen nhau sắp một năm rồi, trong thời gian đó toàn cãi vã nhau, không phải là anh châm chọc cô ấy thì cũng là cô ấy chửi đểu anh. Bọn anh chưa từng hẹn hò tử tế, càng không có thời gian nói chuyện yêu đương. Giờ nghĩ lại thấy thật lãng phí quá! Em biết không, anh thật sự rất thích chị Ngải của em, đương nhiên chị ấy cũng rất thích anh...”
“Xí, đúng là mặt dày, ai thích anh chứ?”, Ngải Lựu Lựu mặt đỏ bừng, nghiến răng trèo trẹo.
Lương Tranh ngửa tay tỏ vẻ bất lực: “Nhưng mà giờ em cũng thấy rồi đấy, cô ấy lúc nào cũng tỏ vẻ lạnh nhạt, thỉnh thoảng gặp nhau còn nhìn anh như nhìn kẻ thù, chuyện quái quỷ gì chứ? Một đôi đẹp như thế tự nhiên biến thành kẻ thù, đôi bên ngày nhớ đêm mong về nhau thế mà không thế ở bên nhau là sao? Người đẹp, em mau hiến kế cho anh đi, anh sẽ hậu tạ..."
Trầu Huệ ngồi bên cạnh cười đến chảy nước mắt: “Ối chết cười mất! Hai người thật là hài hước, giống như đang diễn hài ấy! Chị Ngải nhà em xưa nay khẩu xà tâm phật, anh chỉ cần thật lòng, chắc chắn chị ấy sẽ cảm nhận được, đúng không chị Ngải?”
Ngải Lựu Lựu xấu hổ không biết giấu mặt vào đâu, nhất thời không biết trả lời ra sao. Ngải Lựu Lựu đang định đứng dậy bỏ đi thì bị Lương Tranh giữ lại: “Chúng ta nói chuyện một lúc được không? Anh xin em đấy..."
Ngô Hiểu Quân và Trâu Huệ nhìn nhau cười, mượn cớ đi lấy hoa quả để cho hai người ngồi riêng với nhau. Ngải Lựu Lựu giằng tay ra khỏi Lương Tranh, sau đó vẫn ngồi quay lưng lại phía anh. Lương Tranh mặt mày nhăn nhở ngồi xán lại, thấy Ngải Lựu Lựu mắt nhìn thẳng về phía trước, mặt mày hậm hực, vốn định nói gì nhưng lại không tiện mở miệng. Lương Tranh thở dài, châm một điếu thuốc, vừa hít một hơi đã bị Ngải Lựu Lựu giật lấy dập tắt. Lương Tranh không hề tức giận mà còn nói ngọt: “Dập hay lắm, rất có ý thức bảo vệ môi trường! Thực ra em đâu cần tự tay dập tắt, em chỉ cần lên tiếng anh sẽ ném cả bao thuốc đi, em tin không?”