>Vân Yên lấy tay đẩy lồng ngực của hắn nói: “Tôi đã có chồng rồi, anh làm sao lại làm như vậy?”
“Tôi muốn như thế nào thì sẽ làm như thế, không ai có thể ngăn cản được, huống chi... Em hồng hạnh xuất tường cũng không phải là lần đầu!”
Môi của hắn hôn lên da thịt trắng như tuyết trước ngực cô, bàn tay ôn nhu kéo quần lót của ô xuống, hướng giữa u cốc của cô tìm kiếm.
“Anh... Đại ác nhân... Đại hỗn đản... Con của tôi ở đâu?”
“Nó đang chơi ở lầu 3, tốt nhất em đừng làm ồn, để tránh nó xuống lầu vừa lúc bắt gặp chuyện tốt của chúng ta, còn nhỏ như vậy mà thấy cảnh này, có thể sẽ không tốt đối với sự trưởng thành của nó.”
Lời này của hắn quả thật rất hiệu quả, Vân Yên nghe xong không dám náo loạn nữa.
Ngón tay thô ráp của hắn tìm đến nhụy hoa trơn mềm của cô, kéo ra đưa vào cơ thể cơ, hơn nữa còn cởi quần của mình xuống, để cho dục vọng kiên đĩnh ma sát lấy cô...
“Em nhanh như vậy đã có phản ứng với tôi, còn dám nói không muốn?”
Giống như muốn trả thù hắn, cô tức giận nói: “Tôi đối với bất kỳ gã đàn ông nào cũng có phản ứng, đối với anh là kém nhất.”
“Vậy sao?”
Ngón tay của hắn nặng nề rút ra khỏi hoa huyệt ướt át của cô.
Vật nam tính to lớn của hắn mạnh mẽ đâm vào trông nụ hoa non mềm của cô, tựa như một con báo dũng mãnh nhanh nhẹn, ở trong cơ thể cô rút ra rồi đâm vào.
“Kém nhất? Để tôi khiến em thay đổi suy nghĩ.”
Hắn gắng gượng rút ra rồi lại mạnh mẽ tiến vào bên trong cơ thể cô, mạnh mẽ ra vào trong cơ thể cô...
Ngón tay Vân Yên đâm vào sống lưng của hắn, nước mắt lăn dài trên má...
Diêm Thiên Phạm nhìn phản ứng của cô, cho rằng trong lòng cô chỉ muốn chồng của mình, một loại lửa giận kì lạ bùng cháy trong hắn, hắn rút ra khỏi cơ thể cô, đè thấp đầu cô xuống, làm cho cô hôn lên dục vọng của hắn.
“Liếm nó! Suy nghĩ một chút đến con của em!”
Bị hắn bắt ép buộc, Vân Yên bất đắc dĩ dùng môi hôn lên dục vọng kiên đĩnh của hắn...
“Em đã làm vậy với bao nhiêu gã đàn ông?” Hắn oán hận hỏi.
“Rất nhiều, tôi nhớ không rõ.” Cô vẫn cậy mạnh nói.
“Tiện nhân!”
Hắn kéo bắp đùi cô ra, để cho hạ thể nam tính của mình đâm vào tiểu hạch chặt chẽ của cô, lực đạo mạnh mẽ không ngừng dùng sức thẳng tiến chỗ kín của cô...
☆ ☆ ☆
Về đến nhà cả cơ thể cùng tinh thần của cô đều vô cùng mệt mỏi, thấy trong nhà chưa mở đèn, trong lòng không khỏi tò mò, sao cha lại không chịu bật đèn?
Vân Yên bật đèn lên, nhưng cô cũng không thấy cha mình đâu, chỉ phát hiện ra một tờ giấy.
Con gái:
Đưa chi phiếu cho đám người kia thật sự quá lãng phí, cha quyết định cầm tấm chi phiếu này đến Las Vegas thử vận may, một mình con nhớ giữ gìn sức khỏe.
Cha của con!
Con của cô không có ở đây, ngay cả cha cũng không có, cô bây chỉ còn hai bàn tay trắng...
Vân Yên ngồi sụp trên đất, ánh mắt dại ra...
☆ ☆ ☆
Buổi tối mưa rơi tầm tã, hôm nay tất cả người hầu đều nghỉ việc, trong biệt thự chỉ có Diêm Thiên Phạm cùng Tư Phạm.
“Mẹ, mẹ...” Tư Phạm tìm kiếm khắp các phòng, hy vọng có thể tìm được mẹ.
Diêm Thiên Phạm trong thư phòng nghe được tiếng của nó, nhưng hắn không muốn để ý đến nó.
Tư Phạm đi đến phòng cuối cùng, cuối cùng cũng thấy Diêm Thiên Phạm.
“Cha, con muốn tìm mẹ.”
“Tôi không phải cha của cháu.”
“Con muốn mẹ, oa!”
“Đừng khóc!” Tiếng khóc của nó làm hắn bực bội, Diêm Thiên Phạm bỏ công việc qua một bên đi đến chỗ nó.
Lúc này, đèn của biệt thự bỗng nhiên lóe lên rồi biến mất, biệt thự lập tức chìm trong bóng tối.
“Con muốn mẹ, con sợ bóng tối!”
Câu nói “sợ bóng tối” của đứa bé này, dường như làm cho lòng hắn bỗng trở nên xúc động.
“Cháu sợ bóng tối?”
“Đúng nha! Mỗi tối ôm mẹ sẽ khiến con ngủ ngon, nếu không có mẹ con sẽ không ngủ được!” Tư Phạm thật thà nói.
“Tại sao cháu lại sợ tối?”
“Bởi vì có một lần con đùa dai, con lo lắng mẹ sẽ tức giận, cho nên trốn vào trong tủ quần áo, do trốn quá lâu, con không ra được, từ đó về sau con rất sợ bóng tối.” Tư Phạm giải thích.
“Mẹ đã từng đánh cháu bao giờ chưa?” Diêm Thiên Phạm nhớ tới tuổi thơ đáng sợ kia.
“Không có, bất quá, mẹ thường thừa dịp con đang ngủ hôn trộm trán của con, mẹ còn tưởng rằng con không biết!”
“Cháu có thích thế giới này không?” Diêm Thiên Phạm tò mò hỏi.
“Thích nha!”
Hắn nhìn đứa nhỏ, trong lòng không nhịn được nghĩ, nếu như con của hắn và Vân Yên vẫn còn sống, chắc bây giờ cũng đã lớn như vậy!
“Cha ngủ cùng con có được không?”
“Tôi không phải –” Diêm Thiên Phạm sửa lời nói: “Được!” Hắn ôm lấy Tư Phạm, đi về hướng phòng của hắn.
“Cha, người cũng rất thích mẹ có phải hay không?”
“Không phải!” Hắn không yêu, sẽ không thích, sẽ không dính dáng đến thứ gọi là tình cảm.
“Vậy thì tốt, cha không tranh giành mẹ với con.”
“Cháu rất yêu mẹ?”
“Đúng nha! Cha, tại sao cha không thích mẹ?” Tư Phạm không hiểu hỏi, mẹ nó thật dịu dàng lại thật là xinh đẹp.
“Bởi vì...” Trong đầu hắn không tìm được một đáp án rõ ràng, không nhịn được trách cứ Tư Phạm: “Trẻ con, đừng hỏi nhiều như vậy!”
Diêm Thiên Phạm khiển trách khiến trong mắt Tư Phạm không khỏi đầy nước mắt.
“Đừng khóc... Tôi cho cháu biết nguyên nhân, nếu như cháu có tình cảm với một người, có một ngày người đó sẽ bỏ rơi cháu, hoặc có thể làm tổn thương cháu, cho nên, không có bất kỳ tình cảm gì là phương pháp bảo vệ bản thân tốt nhất.” Hắn nói ra suy nghĩ trong lòng.
“Cha có thể yêu con cùng mẹ nha! Con cùng mẹ chắc chắn sẽ không bỏ rơi hoặc thương tổn cha.”
“Cháu không hiểu...”
“Cha rất nhát gan có phải hay không?”
Diêm Thiên Phạm không lên tiếng nói chuyện nữa, hắn cảm giác băng sương trong lòng dường như từ từ được hòa tan.
Hắn ôm đứa nhỏ vào phòng của hắn, nhẹ nhàng đặt nó lên giường.
“Cha, ngủ cùng con, con sợ bóng tối. Mẹ thường nói với con: Con yêu mẹ, mẹ yêu Tư Phạm, như vậy con sẽ không sợ bóng tối nữa.”
Diêm Thiên Phạm kéo chăn lên, nằm xuống bên cạnh nó.
“Tư Phạm, cháu có sợ nếu như có một ngày mẹ không còn yêu cháu nữa, sẽ cầm roi đánh cháu hay không?” Đắm chìm trong nỗi sợ hãi, khiến cho hắn từ nhỏ đã không thể yêu thương ai.
“Không sợ! Bởi vì mẹ rất dịu dàng, mỗi một ngày con đều yêu mẹ, mẹ cũng sẽ mỗi một ngày yêu Tư Phạm.”
“Cháu còn nhỏ, không hiểu...”
“Cha, con thật yêu cha...”
Tư Phạm ngọt ngào hé mắt nhìn gương mặt Diêm Thiên Phạm một chút, sau đó nhắm mắt lại.
Diêm Thiên Phạm ôm đứa bé trong ngực, cảm giác nó giống như mặt trời nhỏ, tựa hồ hòa tan băng sương trong lòng hắn...
Diêm Thiên Phạm liên lạc với người đại diện của Vân Yên, biết Vân Yên hôm nay không đi làm, hẳn là đang ở nhà, hắn liên tục gọi điện thoại cho cô, nhưng cũng không có người nhận, hắn đành một mình đi tìm cô.
“Cha, con muốn mẹ!”
“Được! Tôi dẫn cháu đi tìm mẹ.”
Dường như nghe đứa bé này gọi hắn là cha đã trở thành thói quen, hắn cũng không muốn phủ nhận nữa.
Diêm Thiên Phạm đi tới bên ngoài cửa nhà Vân Yên, nhấn chuông cửa một hồi lâu, nhưng vẫn không có tiếng trả lời.
Hắn gọi thợ khóa đến phá cửa, vừa mở cửa ra, liền phát hiện Vân Yên té xỉu trên đất.
“Mẹ, mẹ...”
Diêm Thiên Phạm ôm lấy cô, cùng Tư Phạm đưa cô đến bệnh viện...
Đi ra bên ngoài, liền nhìn thấy Lý Sĩ Kỳ.
“Anh làm gì Vân Yên?” Lý Sĩ Kỳ lo lắng hỏi.
“Tôi phải đưa cô ấy đi bệnh viện, không rảnh nhiều lời với cậu.”
Lý Sĩ Kỳ nhìn Vân Yên sắc mặt tái nhợt trong ngực hắn, cũng không xung đột với hắn, thế là hắn nổ xe đi theo sau bọn họ.
☆ ☆ ☆
“Bệnh viện Thiên Ân”, bên ngoài phòng cấp cứu –
“Nếu như cậu không thể chăm sóc cô ấy thì ly hôn đi, để cho tôi chăm sóc cô ấy.” Diêm Thiên Phạm nổi giận quát Lý Sĩ Kì.
“Nếu như cô ấy muốn gả cho tôi, tôi đã sớm cưới cô ấy rồi, anh muốn châm chọc tôi đúng không?”
“Cậu không phải là chồng của cô ấy, vậy đứa bé kia...”
“Vân Yên không nói cho anh biết sao?”
“Đúng! Cô ấy không nói cho tôi biết.”
“Vậy tôi cũng không nói.”
Diêm Thiên Phạm đột nhiên nhìn chằm chằm Tư Phạm, khuôn mặt nó cùng hắn khi còn bé có chút giống nhau: “Là con của tôi sao? Không thể nào... Đứa bé đã chết rồi!”
Lúc này, đèn phòng cấp cứu tắt.
Lý viện trưởng bước ra ngoài, nói với hai người đang lo lắng: “Bạch tiểu thư chỉ là thiếu máu, ăn nhiều thức ăn có dinh dưỡng và không làm việc quá độ là được.”
“Lý viện trưởng, tôi còn muốn hỏi ông một chuyện, lúc trước ông có bỏ con của Vân Yên không?” Diêm Thiên Phạm nghi ngờ chất vấn.
“Diêm tiên sinh, rất xin lỗi, khi đó tôi thấy Bạch tiểu thư rất đáng thương, hơn nữa nghi ngờ đó là con của ngài, nên tôi liền lén lút quyết định giữ đứa bé lại, nếu như ngài bởi vì chuyện này mà trách cứ tôi, tôi nguyện ý chấp nhận.” Năm đó ông thật là không đành lòng, dù sao ông cũng nghi ngờ đây chính là con của Diêm Thiên Phạm!
“Tôi sẽ không trách ông, đây là con của tôi.” Diêm Thiên Phạm ôm lấy Tư Phạm, kiêu ngạo nói.
“Chaa!” Tư Phạm hướng về Lý viện trưởng kêu lên, trên khuôn mặt nhỏ lộ ra tươi cười ngọt ngào.
“Ông ấy không phải cha của con, cha mới là cha của con.” Diêm Thiên Phạm không vui cải chính.
“Cha!” Tư phạm lần nữa hô to một tiếng với Diêm Thiên Phạm.
Lý viện trưởng cười cười rời đi, không dám tiếp tục tranh thủ tình cảm cùng Diêm Thiên Phạm.
Diêm Thiên Phạm đưa mắt nhìn Lý Sĩ Kỳ, “Nếu mọi chuyện đã rõ, Tư Phạm là con của tôi, cậu cũng không nên ở gần Vân Yên nữa.”
“Vì sao tôi phải buông tay? Vân Yên cùng anh ở chung một chỗ căn bản không vui vẻ.”
“Cậu tốt nhất cách xa cô ấy một chút.” Hắn cảnh cáo.
“Tôi sẽ không nghe lời anh.” Lý Sĩ Kỳ cũng không còn là bại tướng dưới tay hắn như năm đó nữa, hắn quyết định kết hôn cùng Vân Yên.
“Thích thì cứ việc, chờ xem tôi sẽ làm gì cậu!”
“Không sao cả.”
Hai người đàn ông trợn mắt giằng co, cho đến khi giường bệnh của Vân Yên từ phòng cứu cấp đẩy ra, chuyển tới phòng bệnh bình thường.
☆ ☆ ☆
“Tư Phạm, Tư Phạm...” Vân Yên từ từ tỉnh lại.
“Mẹ, con ở đây này.” Tư Phạm đi tới bên cạnh giường bệnh của mẹ.
“Vân Yên, mình cũng ở đây.”
Lý Sĩ Kỳ nói theo, nhưng rước lấy là ánh mắt xem thường của Diêm Thiên Phạm.
“Sĩ Kỳ, mình muốn ăn cháo...”
“Được! Mình lập tức đi mua cho cậu.”
Lý Sĩ Kỳ vội vàng đi ra bên ngoài mua, nhất thời quên mất “tình địch” của hắn vẫn còn ở lại trong phòng bệnh.
“Em còn muốn ăn gì nữa?” Diêm Thiên Phạm cầm ghế đi tới, ngồi ở bên cạnh hỏi cô.
“Làm sao anh lại ở chỗ này?”
Nghe được câu này, Diêm Thiên Phạm lại không nhịn được tức giận nói: “Hắn có thể ở chỗ này, tôi thì không thể được sao?”
“Tôi... Không có ý đó.”
“Tôi đã biết Tư Phạm là con trai tôi.”
“Tư Phạm... Không phải con anh!” Cô hoảng sợ kêu lên.
“Em không nên ép tôi nổi điên, tôi nói Tư Phạm là con tôi thì chính là con của tôi.”
“Được! Tôi không tranh với anh, anh có thể lại cho tôi mượn một khoản tiền không?” Cô sợ đám ng