Thứ bảy, Vân Yên tìm Lý Sĩ kỳ, muốn hủy cuộc hẹn tuần này, nhưng Lý Sĩ Kỳ không cho phép cô từ chối, nói với cô: “Vân Yên, không phải cậu đã đồng ý đi với mình sao?”
“Nhưng...” Cô không quên khi Diêm Thiên Phạm phát hiện ra tờ giấy hắn đã tăng thêm sự trừng phạt trên người cô, nghĩ đến đây, nội tâm của cô liền nóng giống như lửa đốt.
“Đi đi! Mình bảo đảm chiều nay sẽ không làm cậu thất vọng.”
Vân Yên luôn luôn không biết làm sao từ chối người khác, không thể làm gì khác hơn là ngồi lên xe của Lý Sĩ Kỳ, trong nội tâm cũng cầu nguyện mình có thể về nhà trước khi Diêm Thiên Phạm tan sở.
☆ ☆ ☆
Vậy mà, mọi chuyện không hề thuận lợi giống như Vân Yên nghĩ, xem phim xong, Lý Sĩ Kỳ lại chở cô đi dạo khắp nơi, chờ đến lúc hắn đưa cô về đến nhà đã hơn bảy giờ.
“Cậu chở mình tới đây, tự mình đi vào là được rồi.” Nếu như bị ác ma kia phát hiện cô len lén chạy đi hẹn hò, cô liền thảm.
“Được rồi! Mình vốn còn muốn hẹn cậu tham gia bữa tiệc ở nhà mình, nếu nhà cậu không cho phép cậu ra ngoài lâu, đành thôi vậy.”
Hắn bất ngờ đặt một nụ hôn lên mặt cô, sau đó thoải mái vẫy tay nói tạm biệt cô.
☆ ☆ ☆
“Em đi đâu?” Vân Yên vừa tiến vào trong biệt thự đã nhìn thấy Diêm Thiên Phạm ngồi ở trên ghế, ánh mắt sắc bén nhìn cô.
“Tôi... Cùng bạn bè đi dạo phố.” Không biết lần này cô nói dối có thể lừa hắn hay không.
“Vậy sao? Tôi không muốn biết em ra ngoài cùng ai, hiện tại em mau thay quần áo, tôi muốn đưa em đi tham gia một bữa tiệc.” Hắn quyết định không so đo việc cô không nghe lời.
“Được!” Nguy hiểm thật! Nếu hắn tiếp tục hỏi, bí mật của cô chẳng phải sẽ bị lộ sao.
Nhìn bóng lưng cô vội vàng rời đi, Diêm Thiên Phạm không khỏi lộ ra biểu tình suy nghĩ sâu xa.
☆ ☆ ☆
Diêm Thiên Phạm mở xe thể thao ra mang theo Vân Yên đi tham gia bữa tiệc, vừa đến hội trường, sự cao lớn anh tuấn của hắn lập tức trở thành mục tiêu vây quanh của nhiều mỹ nữ.
Từ trên người hắn tản mát ra khí chất vương giả, làm cho hắn trở thành người được chú ý nhất bên trong hội trường.
Vân Yên không muốn gây trở ngại cho hắn, lui sang một bên, lại ngẫu nhiên gặp Lý Sĩ Kỳ.
“Vân Yên, cậu theo cha tới tham gia bữa tiệc này sao? Mình có thể gặp gỡ bác trai một chút không?” Thật tốt, Lý Sĩ Kỳ nghĩ, buổi chiều cùng cô một chỗ, hiện tại lại có thể gặp cô.
“Mình không đi cùng cha.” Cô ngập ngừng nói, không muốn phơi bày quan hệ của cô cùng Diêm Thiên Phạm cho người khác biết.
“Vậy...”
“Nơi này có chút không thoải mái, chúng ta đi ra ngoài một chút được không?” Hiện tại ác ma kia hẳn là sẽ không có thời gian để ý đến cô đi.
Hai người đến trong hoa viên, ngồi xuống ghế đá, Lý Sĩ Kỳ nhìn cô nói: “Vân Yên, mình thấy cậu dường như có tâm sự, gần đây cậu làm sao vậy?” Hắn không hiểu người luôn luôn hoạt bát còn có chút lơ mơ như cô, chân mày làm sao giống như nhíu lại.
“Mình không có tâm sự, chỉ là mình phát hiện thích một người thật sự là một chuyện không dễ dàng.” Cô thích Diêm Thiên Phạm, ánh mắt của hắn, nụ cười tà khí đều có thể làm cho trái tim cô nhảy nhót không thôi, nhưng mà hắn không thích cô.
“Cậu có đối tượng rồi à?” Vân Yên thích hắn sao? Lý Sĩ Kỳ thật mong đợi.
“Ừ! Trước đây thật lâu mình đã thích hắn, chỉ là hắn dường như không có cảm giác đặc biệt nào đối với mình.” Thời điểm duy nhất hắn có cảm giác với cô, dường như chính là thời điểm hắn làm chuyện đó với cô.
“Cậu thích hắn đã lâu rồi?” Vân Yên thích hắn đã lâu rồi, hắn làm sao lại không phát hiện ra? Lý Sĩ Kỳ không nhịn được để tay lên ngực tự hỏi.
“Đúng nha! Bất quá, trong mắt hắn dường như không có mình.” Kiểu đàn ông giống như hắn chán ghét cô, cho nên hắn để cho cô ở bên cạnh hắn, chỉ bởi vì hận.
“Làm sao lại như vậy? Vân Yên, mình...”
Lý Sĩ Kỳ đang muốn thổ lộ với cô, nhưng Vân Yên dường như đang đắm chìm trong thế giới của chính mình, “Hắn hơn mình tám tuổi.”
“Cái gì? Vân Yên, đối tượng cậu thích không phải...” Thế nhưng không phải là hắn!
“Thiên Phạm!” Cô nói với Lý Sĩ Kỳ, giống như thổ lộ với một người bạn tốt.
“Cậu thích hắn? Hắn có cái gì tốt?”
Trong đầu Vân Yên cẩn thận suy nghĩ một lần, phát giác bản thân mình thật sự không nghĩ ra Diêm Thiên Phạm có điểm nào tốt, đành phải lắc đầu một cái.
Lúc này, Lý Sĩ Kỳ kích động nắm lấy tay của cô nói: “Vân Yên, mình thích cậu đã lâu rồi, cậu chấp nhận mình được không?”
“Cậu...” Cho tới bây giờ, cô đối với Lý Sĩ Kỳ chỉ có tình bạn, không có tình yêu nam nữ, làm sao sẽ...
Vào lúc này, Lý Sĩ Kỳ thừa cơ đặt môi lên môi cô, hắn dịu dàng hôn cô, tựa như đối xử với người yêu.
Nội tâm Vân Yên muốn so sánh nụ hôn của hắn cùng nụ hôn của Diêm Thiên Phạm có cái gì khác nhau, cho nên không lập tức cự tuyệt hắn.
So với nụ hôn của Diêm Thiên Phạm, nụ hôn của Lý Sĩ Kỳ có vẻ ôn nhu hơn, Diêm Thiên Phạm có vẻ thô bạo.
Nhưng quanh quẩn trong lòng cô đều là thân ảnh của Diêm Thiên Phạm, cô dường như trúng cổ của hắn.
Nội tâm của cô dâng lên một cảm giác tội lỗi, Vân Yên đang muốn đẩy Lý Sĩ Kỳ ra, bất chợt Lý sĩ kỳ cảm thấy thân thể hắn bị kéo lên, bị đánh một quyền đau đớn vào mặt.
Diêm Thiên Phạm giận không kềm được chất vấn: “Em để cho hắn hôn em?” Phụ nữ chính là sẽ hành động khi người ta không đề phòng.
Kẻ phản bội, hắn tuyệt không cho phép vật sở hữu của mình bị người khác đụng vào, cô quả thật đáng chết!
“Tôi... Thật xin lỗi.”
Biểu tình chột dạ của cô càng làm cho lửa giận trong lòng hắn dâng cao, hắn oán hận giơ tay cho cô một cái tát.
“Bốp!”
Mặt của Vân Yên lưu lại năm dấu tay đỏ rõ ràng.
Lý Sĩ Kỳ bất chấp đau đớn trên người mình, từ trên mặt đất giãy giụa đứng lên, chạy đến bên cạnh Vân Yên nói: “Anh dựa vào cái gì đánh cô ấy?”
“Tôi có tư cách gì, trong lòng cô ta hiểu rõ nhất, cô ta không thể ở chung một chỗ cùng người đàn ông khác.” Nếu hiện tại trong tay hắn có roi, hắn sẽ không chút nào dung tình đánh lên người của cô. 0
Ánh mắt Lý Sĩ Kỳ cuồng nhiệt nói với hắn: “Tại sao? Tôi yêu Vân Yên, tôi tin tưởng có một ngày cô ấy cũng sẽ yêu tôi.”
Diêm Thiên Phạm khinh bỉ nhìn hai người, khinh thường mở miệng nói: “Cô ta là tình nhân của tôi, cô ta còn chưa thỏa mãn khách hàng trước là tôi đây, không thể tùy tiện nhận người khách khác.”
“Mình không tin cậu là tình nhân của hắn, mình đưa cậu đi.” Lý Sĩ Kỳ nhanh nhanh chóng lôi kéo Vân Yên đi, muốn cô ngồi lên xe thể thao của hắn.
Diêm Thiên Phạm yên lặng nhìn cô, tựa hồ nghĩ rằng cô không dám rời khỏi hắn cùng đi với người đàn ông khác.
Vân Yên như con đà điểu sợ hãi đối mặt với ánh mắt của hắn, vết thương trên mặt truyền đến nóng rạt cũng làm cho cô không dám trở lại bên cạnh hắn, dưới cái nhìn hung hăng của Diêm Thiên Phạm, cô liều lĩnh ngồi lên xe thể thao của Lý Sĩ Kỳ.
Diêm Thiên Phạm nhìn bóng lưng của cô, hàn quang trong mắt lóe lên.
Những thứ thuộc về hắn, người khác đừng nghĩ cướp đi từ trong tay hắn, hắn sẽ đánh dấu quyền sở hữu trên người cô.
Sau khi hai người rời khỏi biệt thự, Lý Sĩ Kỳ vừa lái xe vừa hỏi Vân Yên: “Vân Yên, điều người đàn ông kia nói là sự thật sao?”
“Sĩ Kỳ, nếu như là thật, cậu có xem thường mình hay không?” Cô hoang mang hỏi.
“Sẽ không! Vân Yên, mình tin tưởng cậu không phải là loại phụ nữ đó, nói ra khó khăn của cậu, mình sẽ giúp cậu.” Lý Sĩ Kỳ một lòng muốn giúp đỡ giai nhân.
“Mình... Hắn... Đến rồi!” Từ kính chiếu hậu xe, Vân Yên nhìn thấy một thân ảnh quen thuộc, tim cô không khỏi đập thình thịch.
Cô cho rằng lên xe của Lý Sĩ Kỳ có thể tránh né sự tức giận của Diêm Thiên Phạm, nhưng cô thật sự không ngờ Diêm Thiên Phạm lại lái xe đuổi theo.
Tốc độ xe của Lý Sĩ Kỳ rất nhanh, nhưng hiển nhiên không nhanh bằng xe của Diêm Thiên Phạm, xe của Diêm Thiên Phạm hướng sát lại gần xe của Lý Sĩ Kỳ.
“Đưa tay cho tôi!”
Mặc dù đang chạy nhanh như gió, nhưng tiếng hắn la hét giận dữ rõ ràng vẫn truyền vào trong tai của cô.
Khi đôi mắt điên cuồng của hắn nhìn cô, cô đành phải đem bàn tay nhỏ bé của minh đưa cho hắn.
Bởi vì tay cô bị Diêm Thiên Phạm cầm, vì sự an toàn của cô, Lý Sĩ Kỳ đành phải nhanh chóng dừng xe lại.
Dưới sự nắm giữ của Diêm Thiên Phạm, Vân Yên trở lại đến bên cạnh hắn.
Đôi mắt rực lửa của hắn bắn ra những tia lạnh lùng, chế giễu liếc nhìn Lý Sĩ Kỳ một cái, hắn nắm lấy cằm của Vân Yên, hung hăng cạy miệng của cô ra, dùng răng nanh cắn lên đôi môi của cô một cái.
Diêm Thiên Phạm dùng một tay đóng cửa xe, một tay khác nắm lấy ngực của cô, nghênh ngang rời đi.
☆ ☆ ☆
Hắn lái xe thật nhanh, không lâu sau xe hắn đã lái về đến biệt thự.
Vân Yên rất sợ hãi lửa giận của hắn, cô chỉ ngồi yên trong xe, cũng không hề muốn xuống xe.
Diêm Thiên Phạm cũng nhìn ra ý nghĩ của cô, vẻ mặt bình tĩnh mở cửa xe cho cô, hơn nữa còn ôm eo cô lên.
“Hiện tại em là tình nhân của tôi, tôi không cho phép em ở bên ngoài xằng bậy cùng người đàn ông khác, thân thể em chỉ có thể thuộc về một mình tôi.” Hắn lại tận mắt nhìn thấy cô hôn người đàn ông khác, nội tâm bị roi quất in lại dấu vết, giống như lại sâu hơn một cái.
“Tôi không có!” Có lẽ cô không nên để Lý sĩ kỳ hôn mình, thế nhưng chỉ là một cái chạm môi nhàn nhạt, mà cô cũng biết, ma chú hắn đang bày ra trên người mình không có bất cứ kẻ nào có thể cởi bỏ.
“Em có hay không, chờ một chút tôi dùng qua em sẽ biết.” Lần này, hắn sẽ hung hăng đoạt lấy thân thể của cô, để cho cô không có bất kỳ cơ hội nào phản bội hắn.
Hắn ôm cô đi về hướng hồ bơi, cũng ném cô xuống hồ bơi.
Vân Yên cảm giác mình chìm vào trong nước, thật may là cô biết bơi, rất nhanh liền nổi lên mặt nước.
“Anh làm sao vậy?” Trên người của cô ướt sũng, mặc dù đang cách hắn xa như vậy, nhưng cô vẫn cảm thấy từ trên người hắn truyền tới lửa giận ngập trời.
“Tôi muốn tẩy đi mùi của người đàn ông khác chạm qua trên người em.” Hắn không quên được cảnh cô hôn người đàn ông khác, một màn kia dường như gợi cho hắn rất nhiều việc, kí ức tuổi thơ, cái chết của cha, mọi chuyện đều làm cho hắn tin tưởng một sự thật ── phụ nữ là động vật không thể tin.(Bun: a này ngược người ta mà cứ làm như người ta ngược mình không bằng chậc chậc…..)
“Anh không thể nói lý.” Nếu hắn không muốn nghe lời giải thích của cô, cô cũng không còn gì để nói.
Vân Yên đang muốn leo lên bờ, Diêm Thiên Phạm đã tung người một cái nhảy xuống.
“Anh muốn làm gì?” Nhìn hắn từng bước một đến gần, cô cảnh giác hỏi.
“Kiểm tra con mồi của tôi! Tôi muốn xem em có tỳ vết nào hay không.”
Vân Yên nghe vậy liền xoay người muốn trốn, nhưng một giây sau cô phát hiện tay của mình đã bị cánh tay hắn giữ lấy, hai bàn tay đặt lên hai bầu ngực cách lớp y phục ướt sũng của cô, tà nịnh di chuyển vòng quanh hai nụ hoa màu hồng nhô ra.
“Người con trai đó chỉ là bạn học cùng lớp của tôi, anh đừng tức giận...” Mặc dù biết giải thích cũng là dư thừa, cô vẫn cố gắng dập tắt lửa giận trên người hắn.
“Bất kể hắn là ai, về sau chỉ cần để cho tôi nhìn thấy có người đàn ông khác đụng chạm thân thể em, tôi liền sẽ lưu lại dấu ấn của tôi trên người em.” Tay của hắn từ cổ cô