ác, cô chỉ hi vọng hắn đừng cướp đi hy vọng nhỏ nhoi cuối cùng này, để sinh mệnh bé nhỏ này rời khỏi cô! Cô vốn muốn cho hắn tất cả tình yêu, nếu hắn coi nhẹ, cô liền đe toàn bộ tình yêu mà cha nó không cần trao cho đứa bé.
Lời nói của cô làm cho bước chân của hắn hơi chần chừ một chút, nhưng nghĩ đến lúc còn bé bị bạo ngược, hắn cũng không do dự nữa, nhét cô vào bên trong xe của hắn, hơn nữa còn nhấn nút xuống khiến cho cô không thể xuống xe.
“Thiên Phạm, anh có thể yêu cầu em làm bất cứ chuyện gì, nhưng cầu xin anh đừng bắt em bỏ đứa bé, anh không cần tàn nhẫn như vậy...” Cô tiếp tục khẩn cầu hắn, hy vọng hắn có thể hồi tâm chuyển ý.
“Đây không phải là tàn nhẫn, đây là cứu giúp.”
“Anh không yêu em cũng không sao, nhưng trong bụng em chính là con ruột của anh!” Cô bi thương kêu gào.
“Tôi nhất định phải kết thúc bi kịch này.” Hắn quả quyết quyết định.
Lái xe với tốc độ thật nhanh, hắn mang theo cô đi tới bệnh viện “Thiên n” do hắn đầu tư.
“Xuống xe!”
“Tôi muốn con của tôi, anh không thể làm như vậy...” Cô bất lực khóc lóc.
Hắn không để ý tới cô, bàn tay khổng lồ đã nắm đỏ cổ tay của cô, kéo mạnh cô xuống xe.
“Không cần, không cần...”
Nhìn tay chân cô ương ngạnh chống cự, hắn đem một tay ôm ở trước ngực cô, đi thẳng về hướng phòng giải phẫu.
Đi tới bên cạnh y tá đứng bên ngoài phòng giải phẫu, hắn đặt Vân Yên xuống, thân thể cường tráng vẫn không buông lỏng vây cô trước ngực mình.
“Viện trưởng đâu?”
“Viện trưởng ở trong phòng bệnh, tôi lập tức đi mời ông ấy tới đây.”
Vân Yên lợi dụng lúc này, khẩn cầu nói: “Tôi cầu xin anh, cầu xin anh đừng đối xử với tôi như vậy...” Nước mắt cô sớm đã rơi như mưa.
“Không được! Đứa bé tuyệt đối không được lưu lại.” Hắn một bộ không khoan dung.
Cô quỳ gối xuống, dùng thái độ hèn mọn nhất hôn giày của hắn, không ngừng thỉnh cầu hắn: “Em yêu anh, em cầu xin anh, em cái gì cũng không có, em chỉ còn đứa con này, em cầu xin anh đừng ép em phá thai, van cầu anh...” (Bun: chị này làm mất mặt chị em phụ nữ quá!!!)
Diêm Thiên Phạm âm lãnh nhìn cô thật kỹ, nước mắt của cô không làm tan được trái tim băng giá của hắn.
Hắn không tin vào “tình yêu”, xẹt qua trong đầu hắn chỉ có một khuôn mặt đứa bé cô độc, tuổi thơ của hắn...
Những cái roi đau đớn kia đã sớm khắc sâu vào trong tim hắn...
Tâm tình của hắn đột nhiên không khỏi nóng nảy, “Cô y tá, mang cô ấy đi vào, giúp cô ấy tiêm thuốc mê.”
“Không! Anh không cần tàn nhẫn như vậy...”
Vân Yên kêu gào khẩn cầu hắn, nhưng hắn vẫn không chút dao động.
Viện trưởng Lý lúc này chạy tới.
“Chủ tịch, có gì cần tôi giúp đỡ.”
“Giúp cô ấy phá thai.” Hắn mặt không chút thay đổi giao phó.
“Vâng.”
Vân Yên bị hai y tá dẫn vào phòng giải phẫu, “Đây là con ruột của anh mà, anh...”
Nghe được câu này tất cả mọi người rơi vào kinh ngạc, không khỏi dừng bước.
Diêm Thiên Phạm lãnh khốc vô tình nói với viện trưởng Lý: “Ông dùng tốc độ nhanh nhất đem bỏ đứa bé trong bụng cô ấy, đừng để tôi phải chất vấn năng lực làm việc của ông.”
Vân Yên nghe vậy không hề cầu xin hắn nữa, chỉ là dùng tròng mắt chết lặng nhìn hắn...
☆ ☆ ☆
Thiên Tự Ám vội vàng chạy tới bệnh viện “Thiên n”.
“Thiên Phạm, làm sao vậy, đã xảy ra chuyện gì?”
“Mình... Giết chết nó!” Mới vừa trước đây không lâu, viện trưởng Lý chính miệng nói cho hắn biết, ca phẫu thuật phá thai vô cùng thành công.
“Cậu giết chết ai?” Thiên Tự Ám nghe được không hiểu ra sao.
“Con ruột của mình.”
“Cậu cũng không có người thừa kế, tại sao không để cô ấy sinh đứa bé ra? Đó cũng là baby của cậu nha!”
“Không! Mình không muốn tuổi thơ của nó bi thảm như mình, làm như vậy là cách tốt nhất đối với nó.” Hắn thẳng thắn giải thích.
“Cậu cũng không có cho nó quyền chọn lựa, nói không chừng nó rất muốn đến với thế giới này, rất muốn cậu làm cha của nó.” Thiên Tự Ám không thể tin được hắn lại làm ra chuyện tàn nhẫn như vậy.
“Mình không có cách yêu ai, cũng sẽ không yêu bất cứ ai.” Hắn lấy ra lý do duy nhất.
“Cậu... Làm như vậy, còn Vân Yên làm sao bây giờ? Cô ấy rất đáng thương! Cô ấy vô tội.” Thiên Tự Ám thật lòng đồng cảm với Vân Yên.
“Rất nhanh rồi cô ấy sẽ biết mình làm như vậy là đúng, cô ấy sẽ cảm ơn mình.” Hắn tự lừa mình dối người nói.
“Thiên Phạm...”
“Cậu đừng nói nữa, mình đi về, giúp mình chăm sóc cô ấy.”
Thiên Tự Ám không nhịn được nhìn bóng lưng của hắn, lắc đầu thở dài.
Đây là lần đầu tiên Diêm Thiên Phạm phân phó hắn chăm sóc một cô gái, hắn rốt cuộc có biết hắn rất có thể đã yêu cô gái này hay không.
Ai! Có lẽ phải chờ Diêm Thiên Phạm đi đến Nam Cực mới có thể giác ngộ.
Con đã không còn!
Vân Yên thương tâm nhìn ra ngoài cửa sổ, trong đầu không khỏi hiện lên hình ảnh đứa bé đang chơi đùa.
Con yêu, tha thứ cho mẹ, mẹ không bảo vệ được con.
Cô yêu hắn, hắn căn bản không muốn, còn tàn nhẫn bóp chết sinh mạng bé nhỏ trong bụng cô.
Tại sao hắn tàn nhẫn như thế, vô tình như thế, nhưng vì sao trong tim cô vẫn không khỏi khát vọng cái ôm ấm áp của hắn? Kỳ vọng hắn có thể dịu dàng an ủi cô?
Cô quả thật là hết thuốc chữa rồi, nếu còn yêu hắn thì sau này ngay cả tôn nghiêm của bản thân cũng không còn.
Cô cầm lấy con dao gọt trái cây ở trên bàn, trong mắt hiện lên một tia ánh sáng giải thoát.
Một nhát dao cứa xuống, tất cả đau khổ đều có thể được giải quyết.
Cô cầm con dao, dùng sức cắt xuống tay mình.
Nhìn dòng máu đỏ tươi tuôn trào, cô cảm giác đau đớn trên cơ thể cùng lý trí từ từ biến mất.
Rất nhanh, cô sẽ không cảm thấy đau đớn nữa...
Cô cũng có thể khiến cho mình không yêu thương hắn, không hề hận hắn...
Nhìn dòng máu tươi trên mặt đất, bờ môi của cô hiện ra một chút ý cười, nguyên lai tình yêu dễ dàng biến mất như vậy... (Bun: edit đến đây ta tức nữ chính qúa đi mất! Nhiều lúc ta còn ghét chị ấy hơn nam chính, vì quá nhu nhược chả mạnh mẽ j cả!!!)
☆ ☆ ☆
Thiên Tự Ám đi rót một ly nước rồi quay lại, vừa bước vào phòng bệnh, liền nhìn thấy một cảnh tượng vô cùng chấn động. Hắn mua nước quả cùng dao gọt trái cây là muốn gọt trái cây cho cô ăn, tại sao cô có thể lấy dùng cách khác đây?
Hắn vội vàng thông báo cho bác sĩ tiến hành cấp cứu.
Bởi vì được phát hiện sớm, sau một hồi cấp cứu, được băng bó cùng uống thuốc an thần, lúc này Vân Yên đang ngủ bên trong phòng bệnh.
Sau khi Thiên Tự Ám trấn tĩnh lại, hắn lập tức gọi điện thoại cho Diêm Thiên Phạm.
“Bạch Vân Yên tự sát.”
“...”
Đầu bên kia điện thoại yên lặng, khiến Thiên Tự Ám không nhịn được nhắc nhở hắn: “Cậu không tới thăm cô ấy một chút sao?”
“Không được! Mình đang hẹn hò cùng tình nhân tiếp theo, chúng mình đang ân ái.” Lần này hắn tìm một người phụ nữ biết ngừa thai, như vậy sẽ không có phiền toái nữa.
“Cậu...”
Hắn không cho Thiên Tự Ám cơ hội mở miệng nữa, lập tức cúp máy.
Diêm Thiên Phạm phiền lòng nôn nóng rời khỏi người phụ nữ phía dưới, hơn nữa còn ném ly rượu trên bàn vào cửa sổ, phát ra thanh âm thanh thúy...
Hắn sải bước rời khỏi tiệm cơm, lái xe thể thao của mình, thật nhanh rong ruổi trên đường cái.
Đứa bé, đây chẳng qua là tượng trưng cho bóng tối!
Tại sao cô không hiểu tâm ý của hắn chứ?
Cô... Thế nhưng dùng cái chết để chống đối hắn, hừ! Hắn sẽ làm cho cô hiểu, làm như vậy không có ích gì.
Dù thế nào đi nữa, sau này hắn vẫn sẽ còn cùng cô ân ái, chỉ là về sau hắn sẽ nhớ dùng bao cao su, tránh để cô mang thai!
☆ ☆ ☆
Ánh mắt Vân Yên sâu kín nhìn ra ngoài cửa sổ, nhìn Thiên Tự Ám đang gọt trái cây ở bên cạnh, nói với hắn:
“Anh không cần phải ở đây với tôi.”
“Đây là trách nhiệm của tôi, là do hắn giao phó.” Hắn thật sự không hiểu, nếu Diêm Thiên Phạm muốn hắn chăm sóc cô, thì tại sao không đích thân đến thăm cô?
“Anh ta không cần làm như vậy, tôi đã chết một lần rồi, tôi sẽ lại bắt đầu cuộc sống mới của mình, tất cả đều sẽ bắt đầu một lần nữa.” Lòng của cô đã chết, sẽ không để cho thân thể của mình lại chết một lần nữa.
Thiên Tự Ám nhìn cô gái xinh đẹp trước mắt, không nhịn được thở dài một cái.
“Cốc, cốc!”
“Mời vào!”
“Sĩ Kỳ?”
“Vân Yên, cậu có khỏe không?” Trong mắt Lý Sĩ Kỳ căn bản không nhìn thấy Thiên Tự Ám, chỉ nhìn thấy gương mặt tiều tụy của Vân Yên.
“Sĩ Kỳ, làm sao cậu biết mình ở đây?” Nhìn trên người Lý Sĩ Kỳ vẫn còn những vết bầm do Diêm Thiên Phạm để lại, cô thật sự cảm thấy áy náy không dứt.
“Cậu của mình làm việc trong bệnh viện, cậu nói cho mình biết cậu đang nằm viện, cậu làm sao vậy?”
“Mình không sao, nghỉ ngơi mấy ngày là khỏe.”
Nhìn mặt mũi cô tái nhợt, đôi môi không có một tia máu, Lý Sĩ Kỳ đi tới bên cạnh cô, chân thành nắm lấy đôi tay cô nói: “Để cho mình chăm sóc cậu, mình muốn kết hôn với cậu, bất kể người nhà mình có nói gì.” Hắn không thể lại nhìn cô đối đãi như vậy với chính bản thân mình, vì cô,ccho dù muốn hắn quyết liệt cùng người nhà hắn cũng sẽ không tiếc.
“Sĩ Kỳ, cám ơn lòng tốt của cậu, nhưng mình không thể đồng ý với cậu.” Cô biết tình hình của nhà Sĩ Kỳ, cô không muốn mình là gánh nặng của hắn.
Thiên Tự Ám nhìn hai người, lặng lẽ rời khỏi phòng bệnh, đóng cửa phòng lại, vừa vặn nhìn thấy Diêm Thiên Phạm đeo kính đứng ngoài cửa phòng,
“Mình đi nói cho cô ấy biết.” Bạch Vân Yên sẽ rất cao hứng khi biết Diêm Thiên Phạm thăm cô.
“Đừng quấy rầy cô ấy! Hiện tại cô ấy đang bận nằm trong ngực người đàn ông khác, đừng phá hư chuyện tốt của cô ấy.”
Hừ! Trong lòng hắn đang giận dữ mắng mỏ, phụ nữ đều là hạ tiện, nói không chừng đứa trẻ trong bụng cô chính là con của tên kia, cho nên hắn làm sao lại thương tâm, mà hắn thiếu chút nữa đã giúp người đàn ông khác nuôi đứa trẻ rồi. (Bun: thế anh đi xxoo với người khác khi chị tự sát là sao hứ hứ?!!!)
Loại phụ nữ như vậy, hắn không cần phải nhìn cô lâu hơn nữa, đeo mắt kính lên Diêm Thiên Phạm lập tức rời đi bệnh viện.
Đắm chìm trong tiếng khóc thút thít của chính mình, Vân Yên vẫn không biết Diêm Thiên Phạm đã từng đến thăm mình.