m người ta không thể kháng cự bản năng nguyên thủy.
“Anh nóng sao? Tôi đi bật điều hòa.” Cô cố ý nói.
Hắn kéo tay của cô, tiếp theo đẩy cô nằm xuống mặt đất, vén váy của cô lên, bàn tay to vuốt ve dọc theo từng tấc da thịt mềm mại hắn tưởng niệm đã lâu. “Em biết cái tôi muốn không phải cái đó, mà là em.”
“Không cần, buông tôi ra...” Hắn lại muốn như lần đó dùng bạo lực đoạt lấy thân thể của cô sao? Không! Lúc này cô tuyệt đối không để cho hắn được như ý.
Chân của Vân Yên không ngừng đá động, nhưng Diêm Thiên Phạm lập tức dùng thân thể mình áp chế, ngăn không cho cô giãy dụa.
Chân của hắn kẹp lấy hai chân cô, kéo quần lót cô xuống, bàn tay vuốt ve tiểu huyệt của cô, “Xem ra đứa nhỏ kia cũng không làm em được thỏa mãn, em còn khô như vậy...” Vừa nghĩ tới cô có thể bị người đàn ông khác chiếm đoạt, lửa giận trong nội tâm hắn liền bắt đầu hừng hực thiêu đốt.
“Bàn tay dở bẩn của anh đừng đụng tôi.”
Môi của hắn hiện lên một chút cười lạnh, bàn tay tà ác đâm vào lại rút ra khỏi tiểu huyệt của cô, nhìn thấy một chút ái dịch ngọt ngào trên tay, hắn khinh miệt nói với cô: “Xem ra thân thể của em rất có phản ứng với bàn tay dở bẩn của tôi!”
“Anh vô sỉ –” cô hận hắn, càng tức giận thân thể mình thế nhưng lại trải qua một trận khoái cảm khó hiểu, mà cô căn bản không cách nào kiềm chế được cảm giác như vậy sinh ra,
“Em đã mắng tôi vô sỉ, vậy tôi không cần dùng tay mình chạm vào em, dùng môi của tôi chạm vào em như thế nào?”
“Anh –”
Hắn cúi đầu, bắt đầu dùng môi liếm láp mật huyệt của cô, đồng thời dùng ngón tay sờ vào mật hạch, đầu lưỡi phối hợp với sự cử động của ngón tay không ngừng đi vào...
“Thích tôi đối với em như vậy vậy sao? Cô gái điếm nhỏ đê tiện của tôi.” Hắn ác độc nói.
“Nếu anh muốn vũ nhục tôi, cũng đừng chạm vào tôi, giống như anh giao hoan cùng gái điếm cũng chẳng có gì cao thượng đâu.”
“Tôi vốn không cao thượng, ngược lại em làm gái điếm càng làm càng quen, nhanh như vậy đã có phản ứng.”
Hắn cảm thấy thân thể cô run rẩy, lối đi cũng chặt khít, không ngừng tràn ra dịch nóng.
Hơi thở tà ác của hắn thổi lướt qua bên cạnh hoa huyệt của cô, “Xem ra, em còn rất ưa thích sự tà ác của tôi.”
Hắn cởi quần của mình xuống, để cho dục vọng cương mãnh nhắm ngay vào hoa huyệt huyền bí của cô, đang chuẩn bị muốn thẳng tiến đi vào –
Vân Yên bất chấp tất cả lớn tiếng hô lên, “Làm sao anh lại dã man như vậy? Khi còn nhỏ anh nhất định trưởng thành trong hoàn cảnh không binh thường!”
Vân Yên không suy nghĩ bật thốt lên những lời này, trong lúc vô tình đâm thật sâu vào góc yêu ớt nhất trong tâm hồn của Diêm Thiên Phạm.
Đúng! Hắn chính là không bình thường, bởi vì chưa từng có người dạy hắn bình thường là cái gì? Mà hắn cũng không cần phải biết.
Hắn điên cuồng giống như dã thú gặm cắn bộ ngực của cô, tiếp theo, hắn cầm lấy thắt lưng da quất lên thân thể mềm mại của cô, trong miệng lẩm bẩm nói: “Không bình thường, không bình thường...” (Bun: người ta đã nói không được đánh phụ nữ dù chỉ bằng một cành hoa mà anh lại….!!!)
Vân Yên không biết làm sao nhìn hắn, cô muốn né tránh thắt lưng của hắn, nhưng bất kể cô chạy trốn tới nơi nào, đòn roi của hắn liền đánh xuống nơi đó.
“Em có nghe lời hay không? Làm bé ngoan...” Hắn giống như trở lại lúc tuổi thơ bị mẹ đánh.
Cô dùng hết hơi sức toàn thân kêu lên, lúc này Diêm Thiên Phạm mới phục hồi lại tinh thần, vội vàng dừng hành động điên cuồng của mình lại.
Ánh mắt rét lạnh của Diêm Thiên Phạm nhìn vết thương chồng chất trên người cô nói: “Tôi lúc nào cũng hoan nghênh em trở về nữa làm gái điếm của riêng rôi, số tiền này cho em đi khám bác sĩ.”
Diêm Thiên Phạm rút ra vài chục tờ tiền giá trị lớn từ trong ví da, ném lên mặt cô, sau đó rời khỏi nhà của cô.
Vân Yên run rẩy vòng tay ôm ngực mình, lúc này cô mới phát giác, hắn thật sự không có một chút tình cảm nào với cô, nước mắt trong hốc mắt bỗng dưng trào ra.
Tại sao hắn có thể đáng giận như vậy, có thể động tay động chân với cô hay sao? Nhưng đáng buồn nhất chính là bản thân cô... Cô lại còn quyến luyến hương vị trên người hắn, còn muốn nhìn gương mặt tuấn tú khó có thể quên được của hắn, đúng! Cô yêu hắn, yêu đến khó có thể hận hắn!
Cô biết chỉ có mình mới có thể cứu mình, cô nhất định phải nỗ lực quên hắn.
Trầm luân là bản năng của tình yêu, cô nhất định phải kháng cự sự mê hoặc của ma quỷ, nếu không, cô sợ bản thân mình sẽ rơi vào địa ngục u ám, vĩnh viễn không có cách nào nhìn thấy ánh sáng...
Thân thể của cô rất đau, nhưng cô biết... Hắn làm tổn thương lòng cô còn nặng hơn!
☆ ☆ ☆
Một tháng sau -
“A lô! Gọi điện cho cô chỉ để nhắc cô nhớ trả tiền cho chúng tôi, nếu như đến lúc đó cô không trả tiền lại, chúng tôi sẽ không bỏ qua cho cô nữa.”
“Tôi đã biết, tôi sẽ sớm trả lại tiền cho các anh.”
Vân Yên ủ rũ cúp điện thoại, tuy rằng hiện tại đã được nghỉ hè, nhưng cô vẫn không tìm thấy công việc nào có lương cao.
Chẳng lẽ cô thật sự phải làm tình nhân của Diêm Thiên Phạm sao?
Không!
Cô xem báo, trên báo có rất nhiều công việc thu nhập một tháng hơn mười vạn đều là công việc dụ dỗ người.
Lòng của cô có chút dao động.
Vì trả nợ, đây là lựa chọn duy nhất của cô.
Cô không cần trở về tìm Diêm Thiên Phạm, cô đã bị hắn chà đạp đến một chút tôn nghiêm cũng không có.
Cô chỉ có thể một lần nữa buôn bán thân thể của mình, bởi vì, đây là phương pháp kiếm được tiền nhanh nhất.
Con người có khi sẽ bị bức bách và bất đắc dĩ, đi làm những chuyện mà mình không thích.
Ai! Dù sao cô đã sa đọa một lần, cho nên không cần để ý nhiều như vậy...
Cao ốc xí nghiệp Diêm Thị –
“Dạ Chi Hải có một em gái mới tới, rất được nha! Tối nay có muốn tới xem một chút không?” Thiên Tự Ám không gõ cửa phòng tổng tài, tự mình đi vào.
“Mình không có hứng thú.” Diêm Thiên Phạm chui đầu bên trong đống tài liệu, căn bản không để ý tới hắn.
“Em gái đó đã từng là tình nhân của cậu, nếu như cậu không thích, mình có thể miễn cưỡng... tiếp nhận.”
Diêm Thiên Phạm vẫn không để ý tới hắn, nhưng cánh mũi của hắn giống như ngửi thấy được một mùi thơm quen thuộc, hắn đột nhiên nhớ đến “thuốc ngủ” của hắn.
“Cô ta là ai?”
“Bạch Vân Yên!”
Nghe được cái tên, Diêm Thiên Phạm lập tức ngẩng đầu lên từ trong đống tài liệu.
Cô quả thật đi làm gái điếm rồi, người phụ nữ chết tiệt này, tình nguyện đi làm loại chuyện đó, cũng không nguyện trở lại bên cạnh làm tình nhân của hắn.
Người phụ đáng giận đến cực điểm này!
Diêm Thiên Phạm buông công việc xuống, cầm áo khoác lên, rời khỏi phòng làm việc, đi ngang qua bên cạnh Thiên Tự Án, hắn nhàn nhạt dặn dò một câu.
“Nếu như cậu dám tiếp nhận cô ta, tháng sau mình liền phái cậu đến Nam Cực mở rộng nghiệp vụ.” Nói xong, Diêm Thiên Phạm liền thẳng tắp đi ra cửa, mang theo một cỗ khí thế vương giả rời đi.
Thiên Tự Ám nghĩ đến lời nói vừa rồi của Diêm Thiên Phạm, trong lòng không khỏi oán hận mắng, tên này thật biết cách uy hiếp người khác, hừ! Nếu quả thật bắt hắn đến Nam Cực mở rộng nghiệp vụ, hắn liền ngày ngày có miễn phí ăn băng, nói không chừng còn có thể bắt tay với chim cánh cụt?
☆ ☆ ☆
Quán rượu “Dạ Chi Hải” –
“Em gái nhỏ, tối nay ra ngoài cùng anh, anh đưa em đi ăn đêm.” Ông chủ Giang tay phải ôm lấy vai cô, tay trái sờ soạng bắp đùi của cô...
Vân Yên vội vàng ngăn cản ma chưởng của hắn, khước từ nói: “Tôi không đi.” Sau khi làm công việc này, cô mới thật sự cảm nhận được kiếm tiền quả thật rất khó, bất quá mặc dù như thế, cô vẫn không muốn bỏ xuống tôn nghiêm của mình đi cầu xin Diêm Thiên Phạm.
“Tức cười! Lão tử có tiền, một xấp tiền mặt này có đủ hay không?” Ông chủ Giang móc một một xấp tiền trong áo ra đặt lên bàn, hành động này của hắn cũng khiến các cô gái khác đỏ mắt.
“Tiên sinh, tôi thật sự không tiếp khách ra ngoài, ngài đi tìm những tiểu thư khác có được hay không?” Cô muốn kiếm tiền, không sai, nhưng cô tuyệt không bán thân thể của mình.
“Mẹ kiếp! Lão tử cho cô mặt mũi, cô lại không muốn.”
Ông chủ Giang kéo tay của cô đi, nhất định bắt cô bồi hắn ra ngoài.
“Ta không ra ngoài...” Vân Yên liều mạng muốn rút tay của mình về.
Đang giữa lúc hai người giằng co, bà chủ đã tới nói: “Ông chủ Giang, thật xin lỗi, Yên Yên phải chuyển khách.”
“Mẹ kiếp! Lão tử còn chưa thoải mái, bà dám chuyển cô ta?” Ông chủ Giang bất mãn giận dữ mắng mỏ.
“Ông chủ Giang, thật xin lỗi! Tiểu Lệ, cô còn không mau tới đây hầu hạ ông chủ Giang thật tốt.”
Tiểu Lệ vội vàng dính tới, áp vào trên người của ông chủ Giang.
Nhìn rảnh ngực Tiểu Lệ như ẩn như hiện, hắn cũng không khăng khăng, đem một xếp tiền giấy nhét vào trước ngực Tiểu Lệ.
Bà chủ thừa dịp cơ hội này, vội vàng đưa Vân Yên tới một bàn khác.
“Khách bàn này, cô cần phải hầu hạ thật tốt cho tôi, chúng ta không đắc tội nổi với họ.”
Bà chủ vừa đi vừa dặn dò, mang theo Vân Yên đi vào bên trong một khu ghế lô kín đáo.
Vân Yên vừa ngẩng đầu, nhìn về phía người đàn ông mà bà chủ nói không thể đắc tội.
“Là anh!” Thấy Diêm Thiên Phạm, hai tay của cô theo bản năng che ở trước ngực, nhớ tới hắn lần trước điên cuồng đánh mình.
“Là tôi! Tôi nói rồi tôi sẽ ra giá cao nhất.” Cô đang sợ hắn? Sự sợ hãi trong mắt cô, hắn sẽ không nhận thức sai, hắn biết lần trước hai người bọn họ gặp mặt, hắn đã từng hung hăng tổn thương cô, nhưng hắn là vô tình, một khắc hắn đánh cô kia, kỳ thực hắn hoàn toàn không có – ý thức, đến lúc hắn tỉnh táo lại thì cô đã thương tích khắp người rồi.
“Tôi không muốn gặp anh, anh tìm đến tôi làm gì?” Cô hung hăng nói.
“Tôi muốn xem sau khi em ngủ với nhiều đàn ông như vậy, có phải sẽ không ngây ngô nữa hay không?” Hắn vẫn ác miệng nói.
“Nhờ anh ban tặng, người khách nào được tôi hầu hạ đều không dứt miệng khen kỹ xảo của tôi.” Cô cũng rất quật cường.
“Anh cần gì phải hoài nghi? Tôi là gái điếm một tay anh dạy dỗ mà ra!” Vân Yên tự giận mình nói.
“Được! Vậy bây giờ hãy theo tôi ra ngoài hầu hạ tôi đêm nay, tôi sẽ thử nhìn một chút.” Hắn lập tức tự đề cử mình.
“Không! Tôi có thể bán cho bất luận kẻ nào, chính là không bán cho anh, tôi không có hứng thú với khách hàng biến thái.”
Thương thế của cô thật sự quá sâu, làm cho cô không thể không phản kích như con nhím.
Hắn nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của cô lên nói: “Theo tôi một đêm, tôi sẽ giúp em giải quyết tất cả nợ nần của cha em.”
“Tiền! Anh cho tôi tiền? Anh có thể cho tôi bao nhiêu tiền?”
“Em ra giá đi!”
Lúc này, Vân Yên thật sự thận trọng suy nghĩ, cô lo lắng cho mình nếu tiếp tục làm việc ở nơi son phấn như vậy thì nhất định chuyện lúc nãy sẽ lại xảy ra, mặc dù Diêm Thiên Phạm đối xử với cô rất tệ, nhưng hắn cũng là người có thể giúp cô giải quyết vấn đề.
Nếu như... cô lại bán mình một lần nữa?
Ở quán bar, nếu cô không bán thân, tiền kiếm được vẫn có hạn, căn bản không cách nào trả sạch món nợ của cha, hiện tại tựa h