/> Nghe Dạ Như không nói lời này , Nhan Mạt Hàn không xác định hỏi " Dạ Như ? Cậu thật sự không sao chứ? Như thế nào lại không lên tiếng?"
Dạ Như hít sau một hơi " Không có việc gì... Mạt Hàn" Cuối cùng không nhịn được vẫn khóc ra " Chỉ có cậu mới hiểu tớ"
"Dạ Như , làm sao vậy? Như thế nào lại khóc? Âm Thanh của Mạt Hàn lập tức nóng nảy
"Tớ... Mẹ Âu tìm đến nhà..." Dạ Như nức nở , một lần nũi dúi đầu vào chăn
Âu Dương Dật lúc này mới mở cửa trở về , cuối cùng cũng đuổi mẹ đi được
Nhìn thấy đồ ăn trên bàn , cùng một chén cơm.. Hắn biết , Dạ Như chắc chắn rất thương tâm .. Cố ăn cơm hay chạy lên lầu?
"Mạt Hàn , tớ thật sự không biết nên làm cái gì bây giờ , cùng Dật kết hôn nhưng không được chúc phúc ! Chịu đựng không được chúc phúc , mình là dã nữ nhân , mình không cho Dật hạnh phúc được " Dạ Như càng lúc càng thương tâm
Âu Dương Dật cước bộ , đứng tại cửa .. Trong lúc nhất thời , hắn đau lòng . Người phụ nữ hắn yêu bị đau , thương tâm .. Cô khóc như vậy chắc chắn rất đau , làm cho Âu Dương Dật thở không thông
"Mạt Hàn ... Mình không hạnh phúc ...không hạnh phúc .. không có không có" Dạ NHư khóc rất loớn , không thể khống chế chỉ gào to lên
Nhan MẠt Hàn trấn an " TRước hết , cậu đừng như vậy , bình tĩnh một chút , Dật yêu cậu như vậy , lại đợi nhiều năm "
"Chính là bọn mình ỡ cùng nhau sẽ không hạnh ..." Lời nói chưa dứt liền truyền đến một âm thanh rống giận " Cái gì không hạnh phúc? Em cùng anh ở một chỗ chính là hạnh phúc của anh" Rất nhanh truyền đến âm thanh " Tút tútt.."
Nhan Mạt Hàn biết là Âu Dương Dật vào
Cô bật cười , buông điên thoại
Dạ Như lau nước mắt " Anh vào làm gì?"
Âu Dương Dật tức giận , ném điện thoại lên đầu giường " Vì sao lại nói như vậy ? Vì sao?"
Dạ Như không nói gì , cúi đầu
"Chúng ta hạnh phúc như vậy , chỉ vì một chút đả kích đã không chịu được sao?" Âu Dương Dật kiềm trụ hai vai của cô , cưỡng chế làm cho cô nhìn thẳng vào mình
Dạ Như trốn tránh hắn , nhưng không thể trốn tránh được ánh mắt của hắn
"Em chỉ cảm thấy được , mẹ anh thường xuyên đến đây , chúng ta nhất định sẽ rất mệt mõi" Cô khóc đến đỏ mắt , nhìn hắn
TRing lúc nhất thời , ở bên trong hắn một lần nữa vỡ nát ra
Lúc này hắn không mắng nữa , mà đau lòng ôm lấy cô " Dạ Như , em đã nói là sẽ không buông tay" Âm thanh của hắn ngập tràn thương tiếc
Dạ Như gật đầu " Đúng .. nhưng em mệt mỏi"
Âu dương Dật ôm cô càng chặt " Mệt mỏi cũng không buông tay" hắn nói như ra lệnh
"Ha Hả , em cũng không biết như thế nào mà anh lại coi trọng con vịt xấu xí như em vậy" Dạ Như nhún vai , khoé mắt một lần nữa rơi ệ " Em bất quá chỉ là một đứa nhỏ không thuần mà thôi"
"Anh xem trọng em .. là vì tâm của em .... Người của em... tất cả của em" Âu Dương Dật ngập tràn từ tốn , lại một lần nữa cho Dạ Như ăn thuốc an thần...
"Nêu1 có thể , một lần nữa , em nhất định sẽ không lựa chọn yêu anh" Dạ Như cười khổ nói
Âu Dương Dật sửng sốt , thuận thế ôm cô " Đáng tiếc không còn cơ hội hối hận"
"Ừ" Dạ Như ừ một tiếng , tựa vào vai hắn
SÁng sớm hôm sau , Âu Dương Dật đi làm , Dạ Như đến cửa hàng bánh ngọt
Cả ngày đều thuận lợi... Hai người cũng không ai biết có phải Mẹ Ân lại đứng trước cửa để chờ...
Gần tối , Âu Dương Dật tới đón Dạ Như tan ca
hai người gặp trước là nở nụ cười , nhưng trong lòng hai người đều nghĩ giống nhau
Trong lòng Dạ Như , có phãi Mẫu Dạ Xoa đã đang đứng chờ trước cửa?
Trong lòng Âu Dương Dật , có phải mẹ lại đang đứng chờ trước cửa không?
Về đến nhà , nhìn cửa rỗng tuếch , không có chiếc xe , hai người tâm coi như là nhẹ nhõm
"Haha , mẹ anh không đến"
"Ha Ha , mẹ không tới"
Hai người đồng thời nói , sau đó lập tức nở nụ cười
Âu Dương Dật cầm tay Dạ Như " Yên tâm đi , chò dù mẹ đến anh cũng sẽ không buông tay em"Ánh mắt hắn kiên định , làm cho Dạ Như hoàn toàn an tâm
"Ừ" Dạ Như gật đầu mạnh , hai người xuống xe Ngoại truyện 4 :
Qua vài ngày , torng nhà như trước rất yên tĩnh
Dạ NHư Cùng Âu Dương Dật tận hưởng những ngày yên tĩnh
Nhan Mạt Hàn sờ bụng cũng thấy nó bắt đầu lớn lên một chút , những lúc Nam CUng Ảnh hỏi , chỉ nói do cô phì thêm , Nam Cung Ảnh thật đúng là tin nên không hỏi thêm gì
Nhưng Nhan Mạt Hàn biết , cũng không giấu được bao lâu , bụng càng ngày càng lớn thì sẽ không giấu được nữa .. Rõ ràng cô mang thai , Nam Cung Tịch và Nam Cung MẠc đều biết , nhưng chính là gạt Nam Cung Ảnh vì muốn cho hắn bất ngờ
Âu Dương Dật tan tầm , lái xe đến Cửa hàng bánh ngọt đón Dạ NHư
"Em nói hôm nay mẹ có đến không? " Âu Dương Dật tuỳ tiện tìm đề tài
Dạ Như cười cười " Sợ cái gì?" cô nghiêng đầu nhìn Âu Dương Dật
Âu Dương Dật nhún nhún vai " không sợ , chỉ là muốn hỏi một chút"
Dạ Như nghĩ nghĩ " Em cảm thấy , hẳn là không thể nào? Nhiều ngày như vậy không tới?"
Âu Dương Dật gật đầu , cầm tay Dạ Như , hai người vui vẻ lái xe về nhà..Xe còn chưa tới nhà , liền loáng thoáng nhìn thấy một chiếc xe trước cửa sắt...
"A .. Mẹ anh lại đến.." Dạ Như chỉ chỉ vào xe
Âu Dương Dật gật đầu , hắn cũng thấy " Ừ , mẹ đến" Ngữ khí của hắn , lại bình tĩnh" Chúng ta không có gì phải sợ , anh yêu em là chuyện hiển nhiên rồi"
"Ừ" Dạ Như gật đầu , nắm chặt tay Âu Dương Dật
Rất nhanh , xe chạu đến cửa , thấy mẹ Âu và ba Âu đứng trước cửa
Đem xe vào gara , Mẹ Âu cùng ba Âu cũng theo cửa sắt
"Ôi ? Mới tan ca?" Mẹ Âu khinh bỉ nhìn Dạ NHư
Ba Âu lôi kéo " Bớt một chút" Sắc mặt nhục nhã
Mẹ Âu Quay đầu " Thế nào? Không được?" bà trừng lớn hai mắt hung hăng nhìn chồng mình . Một bộ dạng dựa vào cái gì ông dám can thiệp vào
Dạ Như nhanh nắm tay Âu Dương Dật " Xin chào bác trai bác gái" , Vẫn như cũ cô lễ phép chào hỏi , nhưng tựa hồ đã biết mẹ Âu đến là vì cái gì . Ngoại trừ can thiệp vào cuộc sống của họ , còn lý do nào nữa.??
"Hừ" Mẹ Âu liếc một cái , đứng bên cạnh chồng " Chúng ta vào"
Ba Âu nghiêm mặt , nhưng vẫn bị vợ túm đến trước cửa..
"Ba , mẹ , hôm nay đến đây có chuyện gì?" Hắn giả vờ không biết gì , lôi Dạ Như cầm chìa khoá mở cửa
Ba Âu nở nụ cười hiền lành" Nhìn xem các con , cuộc sống vợ chồng son thật hạnh phúc nha"
Mẹ Âu trực tiếp " Con trai của tôi cùng loại phụ nữ này kết hôn làm sao có thể hạnh phúc?" Rất nhanh mồm miệng ..
Dạ Như trực tiếp xem nhẹ nói " Bác trai , chúng con rất tốt" trên mặt lộ vẻ tươi cười
Âu Dương Dật nhìn cô một cái , cũng gật đầu " Ba mẹ vào đi" Mở cửa ra , cho ba mẹ vào
Hai người bước vào trong , mẹ Âu ngồi trên sofa , nhìn nhìn xung quanh " Thật là không biết người phụ nữ kia có cái gì tốt?"
Dạ NHư nghe được , nghiêm mặt lên lầu , cô cũng không nghĩ là sẽ quay xuống
"Mẹ , đừng nói nữa" Âu Dương Dật nhíu mày " có ở lại cùng ăn cơm không?Ba?"
Ba Âu cười " Được"
Âu Dương Dật gật gật , vào phòng bếp
Mới vừa tiến đến phòng bếp mẹ Âu đã hét " A ! Con trai tôi như thế nào lạii vào bếp? Người phụ nữ kia đâu? Như thế nào lại không xuống nấu cơm?" Âm thanh bà rất lớn , trên lầu Dạ NHư cũng có thể nghe thấy
Chẵng qua cô muốn lên thay quần áo , sau đó sẽ xuống nấu cơm. Cô Thật sự muốn hạ độc trong cơm của baà , nhưng không cần làm vậy . Phải bình tĩnh , bình tĩnh !
Dạ Như căm giận mặc quần áo , sau đó bước xuống
"A, còn biết xuống sao?" Mẹ Âu nhìn Dạ Như , tiếp theo xoay tay
Nhịn ! Dạ Như nhất định phải nhịn ! Cô cười " Ba Âu hôm nay sẽ ở lại cùng chúng con ăn cơm chứ?"
Ba Âu gật đầu , cười " Được , ha ha"
Dạ Như " Dạ" một tiếng , vào trong bếp
Tiến vào phòng cô liền khởi đại đao
"Em làm gì" Âu Dương Dật thấy thế liền một phen đoạt lại , " Bà là mẹ anh..." hắn lo lắng , có chút sợ..
Dạ Như ngẩn ra , sau đó cười khổ " Em thái rau thôi , thật xin lỗi" Cô cúi đầu , hít một hơi , đem đồ ăn ra cắt
Âu Dương Dật ở một bên , nhẹ nhàng không thu hồi " Dạ Như...Anh..."
"Tối lắm không cần nói , nấu cơm đi" Cô đánh gẩy lời hắn
Âu Dương Dật thở dài " Thật xin lỗi... không nên tức giận với em"
Dạ Như oán hận ngẩng đầu , hai tròng mắt đỏ " Em nói không cần nói , có thể chuyên tâm nấu cơm kkhông?" Âm thanh đề cao vài lần , hiện tại cô mệt chết đi ! cái gì cũng không muốn nghe , cái gì cũng không muốn nói
Âu Dương Dật bị cô mắng , ngây cả người .. Nhìn đôi mắt có chút ửng đỏ , hung hăng đứng lên
Phòng khách , nghe thấy bên trong có chút khắc khẩu , Mẹ Âu nâng khoé miệng " Tôi đã nói , người phụ nữ này sẽ không cho Dật hạnh phúc"
Ba Âu ngẩn raa " Vợ , đừng nói thế , tôi còn chưa nói tới bà đâu" Ông cũng có chút không kiên nhẫn ..
Mẹ Âu lập tức đứng dậy " Ông nói cái gì? Đồ ông chồng chết tiệt"
"Hừ" Ba Âu cười lạnh " Lúc trước bà là người như thế nào ? Quên rồi sao?" Mẹ Âu lập tức sửng sốt ...Bà lúc trước..." Tôi.." lời nói còn chưa dứt
"Chính là , hiện tại đối xử với Dạ NHư như vậy , có quá không?" Ba Âu tận lực phóng nhỏ âm thanh , nhưng trong giọng nói rất tức giận
"Nhưng tôi cũng vì hạnh phúc của con thôi" Mẹ Âu đứng tại chỗ
Ba Âu bĩu môi" Đúng vậy , tôi là ba cũng là vì hạnh phcú của con"
"Tôi.." Mẹ Âu bị ba Âu làm cho á khẩu , bà còn có thể nói thêm cái gì? Lúc trước bà cũng chỉ là con vit xấu xít , bởi bì ba âu yêu bà , nên ông nội của Âu Dương Dật mới đồng ý cho hai người kết hôn .. Thậm chí , Dạ Như và bà cũng giống nhau thôi..
" Chính là bà hãy tự nghĩ lại" Ba Âu liếc một cái , bất đắt dĩ cúi đầu
Nghe lời nói của ba Âu , tựa hồi cảm thấy được chính mình có điểm quá " Tôi.." Bà nghẹn ngào không nói nên lời
Bên Trong phòng bếp , hai người không nói gì nữa , Dạ NHư cúi đầu cắt rau
Âu Dương Dật đi qua đi lại , thật sự không biết nên làm gì " Dạ Như... Anh..." Hắn vừa mở miệng , liền im lặng , đem lời nói nuốt vào trong
Cơm làm xong , Dạ Như đem chén đĩa ra .. toàn bộ quá trình đều chuẩn bị kĩ , thật không biết nước mắt có rơi vào cơm?
Cô hung hăng cắn môi dưới , hừ ! Dạ Như không thể khóc..
Cuối cùng , Âu Dương Dật mở cửa ra ngoài , Dạ Như hít sâu một chút , giả vờ mỉm cười , bưng đồ ăn lên " Đến đây , ăn cơm thôi" Cô đem đồ ăn đặt trên bàn
Hồi lâu , mẹ Âu và ba Âu đều không lên tiếng , Âu Dương Dật ngồi trước bàn cơm " Ba Mẹ , ăn cơm thôi"
Dạ Như vuốt trán , Mẹ Âu đổi tính à? Không còn nghĩ cô muốn hạ độc con trai yêu quý của bà sao?
Lúc này , mẹ Âu đứng dậy " Tôi không ăn , có chút việc" Nói xong liền đi ra ngoài cửa . Đi phía trước còn mang theo ánh mắt có lỗi với Dạ Như
Dạ Như như hoá thạch tại chỗ , trời ạ ? Mặt trời mọc hướng tây sao?
Ba Âu cười " Ừ , đúng , lần sau lại tới" Tiếp theo cũng đi ra cửa
Hai người rời đi , phòng khác cực đại chỉ còn lại Dạ NHư và Âu Dương Dật
Không khí xấu hổ làm cho Dạ Như không tự nhiên , ngồi xuống cầm đũa , gấp tuỳ mấy miếng , ăn mau còn ra xem TV , cảm giác này thật kì quái
Hơn 10p sau , Dạ NHư buông chiếc đũa , cúi đầu cầm chén quay lại bếp
Au Dương Dật ánh mắt từ đầu đến cuối không hề rời khỏi cô " Dạ Như ... Em"
"Em ổn , lên lầu xem TV" Cô nói xong cười cười , liền xoay người lên lầu
Nhìn thấy bóng dáng của cô biến mất ở cầu thang , Âu Dương Dật hung hăng lỗ mãng buông đũa "Ba" một tiếng