"Làm ơn , bằng không con sẽ khóc " Nói xong , Austin cố ý mang theo âm thanh đáng thương , hít hít cái mũi
Tưởng tượng khuôn mặt của Austin và ánh mắt đỏ của April cùng một chổ , trong tâm cô tê dại...
"Được được , chờ mẹ" Nói xong cúp máy , day day hai bên thái dương , thật sự là hai đứa con phiền toái...
Vừa mở cửa liền đụng phải Nam Cung Ảnh ngay hành lang . Trời ạ, cô như thế nào lại bất hạnh vậy?
"Tô Phi Á tiểu thư muốn đi đâu sao?" Âm thanh của hắn đến gần
Nhan Mạt Hàn không quay đầu lại " Tôi phải về nhà một chút , có một số đồ bỏ quên"
"Trong lúc đi làm , cô tự tiện rời đi?"
"Tôi không có ý đó"
"Vậy là..?"
Hắn cười , tiến đến . Nhìn từ trên xuống , làm cho cô một cảm giác rất rất lớn đè lên..
Bất cứ giá nào " Tôi về đưa hai đứa trẻ lên đây , hai đứa nhóc còn nhỏ không thể để ở nhà một mình được"
"Ha Ha Ha Ha ! dẫn theo đứa nhỏ? cô có thể quên dẫn con theo ? Thật sự là buồn cười"
Vừa nghe lời này , Nam Cung Ảnh ôm bụng cười to
Nhan Mạt Hàn mặt tối xầm " Xin mời Nam Cung Tổng Tài tránh ra"
Hắn nhíu nhíu mày , sau đó tránh ra một lối nhỏ , làm cho cô phải ép người dán vào thân thể của hắn mới đi qua được...
Khi đi ngang qua , mùi hương thơm ngát lại làm cho hắn nhớ tới Nhan Mạt Hàn
"Cô ấy không phải là Nhan Mạt Hàn" Âm thanh của Nam Cung Ảnh rất nhỏ , hắn lầm bầm lầu bầu , nhắc nhở chính mình , nhưng lại bị Nhan Mạt Hàn nghe thấy , trong tâm khẽ run lên
Biết không phải là tốt rồi , cô nở nụ cười không quay lại tiếp tục đi về phía trước . Có lẽ từ nay về sau bọn họ chính là như vậy chỉ là hai đường thẳng song song vĩnh viễn không có cắt nhau , hoặc là đã từng tương giao qua nhưng hiện tại còn lại cái gì cũng đều không có
Cô thương hắn , cho nên mới ở trong bệnh viện chịu đau , sinh ra hai đứa nhỏ . Trong lúc sinh , thiếu chút nữa mạng sống cũng không thể giữ lại
Lái xe một đường chạy vội vào nhà " Austin , April , mau ra đây "
Tiến vào cửa , Nhan Mạt Hàn đứng ở cửa cũng không mang dép hướng tới trong phòng gọi
Nhưng trong nhà âm thanh yên lặng quỷ dị , không ai trả lời..
Nhan Mạt Hàn trau trau mày " Này , Austin , April , hai con nhanh lên , đừng chơi trốn tìm nữa" Nói xong , tay cởi giày cao gót , mại khai bộ tử bước vào trong , nhìn thấy nhà trống rỗng , cô bất đắc dĩ cười cười
"Được rồi , mẹ tiến vào tìm đây nha" Nói xong , từng bước từng bước đẩy cửa ra , nhưng cửa lại đóng lại
Rốt cuộc , mở cửa phòng ngủ , nghe được một chút âm thanhChương 133 : Không cần chơi trốn tìm
Sáng sớm , Nhan Mạt Hàn mang theo cặp mắt gấu mèo xuất hiện tại công ty của Nam Cung Ảnh, làm cho người ngồi trước quầy tiếp tân sợ khiếp
Cứ theo lẽ thường ngồi trước bàn lấy giấy vẽ bản thảo , đôi tay mảnh khảnh bắt đầu bay múa , thỉnh thoảng nhấp một ngụm cafe đen
Lúc này , di động vang lên
"Ai? Austin?"
Vừa thấy dãy số của nhà gọi đến không cần đoán cũng biết là Austin
"Này ! Mẹ à , mẹ đang ở đâu? April nói không thấy mẹ , hiện tại đang khóc ầm ngoài phòng khách" Giọng nói Austin mang theo vài phần bất đắc dĩ
Nhan Mạt Hàn nhu liễu mi tâm " Không phải đã nói sao? Hôm nay hai đứa ở nhà , con phải chăm sóc em . Bởi vì sáng giờ gọi cho Dì Dạ Như nhưng không ai bắt máy , cũng không biết nha đầu đó sống chết ở đâu"
"A , mẹ , con ở nhà rất chán . Mẹ về chở con đến công ty đi"
"Cái gì? con muốn đến công ty của mẹ? Điều này không được ! không được"
"Làm ơn , bằng không con sẽ khóc " Nói xong , Austin cố ý mang theo âm thanh đáng thương , hít hít cái mũi
Tưởng tượng khuôn mặt của Austin và ánh mắt đỏ của April cùng một chổ , trong tâm cô tê dại...
"Được được , chờ mẹ" Nói xong cúp máy , day day hai bên thái dương , thật sự là hai đứa con phiền toái...
Vừa mở cửa liền đụng phải Nam Cung Ảnh ngay hành lang . Trời ạ, cô như thế nào lại bất hạnh vậy?
"Tô Phi Á tiểu thư muốn đi đâu sao?" Âm thanh của hắn đến gần
Nhan Mạt Hàn không quay đầu lại " Tôi phải về nhà một chút , có một số đồ bỏ quên"
"Trong lúc đi làm , cô tự tiện rời đi?"
"Tôi không có ý đó"
"Vậy là..?"
Hắn cười , tiến đến . Nhìn từ trên xuống , làm cho cô một cảm giác rất rất lớn đè lên..
Bất cứ giá nào " Tôi về đưa hai đứa trẻ lên đây , hai đứa nhóc còn nhỏ không thể để ở nhà một mình được"
"Ha Ha Ha Ha ! dẫn theo đứa nhỏ? cô có thể quên dẫn con theo ? Thật sự là buồn cười"
Vừa nghe lời này , Nam Cung Ảnh ôm bụng cười to
Nhan Mạt Hàn mặt tối xầm " Xin mời Nam Cung Tổng Tài tránh ra"
Hắn nhíu nhíu mày , sau đó tránh ra một lối nhỏ , làm cho cô phải ép người dán vào thân thể của hắn mới đi qua được...
Khi đi ngang qua , mùi hương thơm ngát lại làm cho hắn nhớ tới Nhan Mạt Hàn
"Cô ấy không phải là Nhan Mạt Hàn" Âm thanh của Nam Cung Ảnh rất nhỏ , hắn lầm bầm lầu bầu , nhắc nhở chính mình , nhưng lại bị Nhan Mạt Hàn nghe thấy , trong tâm khẽ run lên
Biết không phải là tốt rồi , cô nở nụ cười không quay lại tiếp tục đi về phía trước . Có lẽ từ nay về sau bọn họ chính là như vậy chỉ là hai đường thẳng song song vĩnh viễn không có cắt nhau , hoặc là đã từng tương giao qua nhưng hiện tại còn lại cái gì cũng đều không có
Cô thương hắn , cho nên mới ở trong bệnh viện chịu đau , sinh ra hai đứa nhỏ . Trong lúc sinh , thiếu chút nữa mạng sống cũng không thể giữ lại
Lái xe một đường chạy vội vào nhà " Austin , April , mau ra đây "
Tiến vào cửa , Nhan Mạt Hàn đứng ở cửa cũng không mang dép hướng tới trong phòng gọi
Nhưng trong nhà âm thanh yên lặng quỷ dị , không ai trả lời..
Nhan Mạt Hàn trau trau mày " Này , Austin , April , hai con nhanh lên , đừng chơi trốn tìm nữa" Nói xong , tay cởi giày cao gót , mại khai bộ tử bước vào trong , nhìn thấy nhà trống rỗng , cô bất đắc dĩ cười cười
"Được rồi , mẹ tiến vào tìm đây nha" Nói xong , từng bước từng bước đẩy cửa ra , nhưng cửa lại đóng lại
Rốt cuộc , mở cửa phòng ngủ , nghe được một chút âm thanh
Trong phòng , truyền đến âm thanh đứt quãng đang nức nở
Nhan Mạt Hàn trong tâm căng thẳng , chạy nhanh vào nhà
Dưới sàng truyền đến âm thanh , April nằm xấp xuống
"April?" Nhan Mạt Hàn chạy nhanh kéo con bé ra
Vừa thấy Nhan Mạt Hàn , April lại " Oa" một tiếng , gắt gao ôm cổ của cô
"April? Con làm sao?" Trực tiếp ôm April vào trong ngực , tâm lập tức nghẹn tới cỗ
"Oa..Oa..Oa" April cái gì cũng không nói , khóc càng lúc càng to
Nhan MẠt Hàn ôm April , vỗ vỗ sau lưng
"Anh trai , oa oa , anh trai" April chỉ khóc
"Austin làm sao?"
"Anh ấy bị khác bắt đi rồi , oa oa " Nói xong , April một lần nữa lại gào thét lên
Trong lúc nhất thời , trong tâm hoàn toàn rối loạn
Con trai của cô , bị người khác bắt cóc rồi? Có người bắt cóc Austin? Để bán Austin? Trời ạ ! Cô thật sự không dám nghĩ tới , cắn chặt môi dưới , hai tay có chút run rẫy
Ngôn Lạc Thần ở NewZealand , chắc chắn không thể giúp được cô ! Kia , còn ai có thể giúp? Dạ Như?
"April , theo mẹ đến nhà Dạ Như , chúng ta kím cô ấy hỗ trợ , nhanh đi lấy búp bê của con , chúng ta đi"
Nói xong , Nhan Mạt Hàn dắt tay April , cầm búp bế dưới đất lên , ôm lấy April
April dùng sức khóc , Nhan Mạt hàn hốc mắt củng ửng đỏ , cô gật gaật đầu " Này , mẹ sẽ không để cho Austin có việc gì , được không?"
Khoá kỹ cửa , rất nhanh chạy xuống , thật là cô sợ hãi
Lên xe thắt giây an toàn cho April , thời gian cũng đã giữa trưa
April lập tức nức nở , ôm búp bê trong tay , ánh mắt đỏ bừng
Đem xe dừng lại dưới lầu của nhà Dạ Như , dắt tay April chạy lên "Dạ Như , Dạ Như"
Vừa đến , cô liền vội vàng gõ cửa , hai mắt có chút đỏ đỏ
Chỉ chốc lát sau , cửa mở ra
"Dạ Như ! Mau , giúp mình xem April một chút"
"A , đại tiểu thư? Cậu như thế nào lại đến đây?"
Âu Dương Dật đang ở trong nhà , Nhan Mạt Hàn chạy tới không phải là bại lộ sao?
"Dạ NHư , Austin bị bắt cóc rồi ! Mình phải đi tìm con trai , cậu giúp mình coi April một chút"
Nói xong liền xoay người
Dạ Như có chút lo lắng " Một mình cậu đi khẵng định là không được"
"Vậy muốn mình làm sao bây giờ? Sáu năm trước mình còn có thể tìm Nam Cung Ảnh , nhưng sáu năm sau thì sao? Hiện tại phải làm sao? Có thể tìm ai giúp đỡ nữa? Mình phải làm sao bây giờ? Mình sợ Austin xảy ra việc , mình muốn đi tìm cảnh sát"
Nhan Mạt Hàn khóc lên , nước mắt không nhịn được nữa trào ra , cô sợ
April hai tròng mắt đỏ bừng ngẩng đầu , ôm Nhan Mạt Hàn " Mẹ , mẹ không khóc , anh hai sẽ không có việc gì , xem này , con cũng không khóc" April ngoan ngoãn dùng tay lau nước mắt cho Nhan Mạt Hàn
Nhan Mạt Hàn ngồi xổm xuống , khóc càng to hơn
Dạ Như che miệng ,trừng to hai mắt ! Trong lòng liên tục kêu thảm , xong rồi , xong rồi ! Nhan Mạt Hàn vừa nói những gì chắc chắc Âu Dương Dật bên trong nghe được ! Thảm rồi
Quả nhiên cửa phòng " cạch " một tiếng , mở ra
Âu Dương Dật mặc quần áo vừa vặn , đứng ở cửa , trong ánh mắt mang theo vài phần kích động
Nghe được âm thanh , Nhan Mạt Hàn quay đầu , theo bản năng trừng lớn hai mắt