“Khoảng 500 thước nữa là tới đỉnh núi rồi.” người trợ lý nói.
Long Thiều Thiên cắn răng, cố chịu cảm giác dạ dày co rút và đầu óc choáng váng muốn ói, bước chân ngày càng lảo đảo. Anh nắm chặt cây gậy trên tay, ổn định hai chân đang run rẩy, tiếp tục trèo lên, thần kinh căng thẳng, không dám nhìn lại sườn dốc sau lưng, chỉ nhìn thẳng về phía trước.
“Long tổng, ngài không sao chứ?”
Áo quần bị mồ hôi lạnh thấm ướt, nhờ gió núi thổi khô, giờ đã đông lạnh thành sương. Anh thở dốc một hơi, dựa vào ý chí kiên cường để chống đỡ. “Không…. Không sao, đi nhanh đi!”
“Núi này cao hơn 6500 m, không khí rất loãng, đường không dễ đi, gió cũng rất lớn. Hơn nữa lúc lên đến đỉnh núi, có người nói có thể tạo ra ảo giác.”
Trợ lý cẩn thận nói, khó hiểu với hành động của Long Thiều Thiên. Anh vốn là sợ độ cao, chỉ cần độ cao cỡ ba thước là đầu váng mắt hoa rồi. Hắn không thể nào quên được lần đầu tiên tổng giám đốc nhất quyết ngồi trên ban công lầu hai, phản ứng lúc đó thật đáng sợ, sắc mặt tái nhợt dọa người, trán đổ đầy mồ hôi lạnh, hai tay run run, toàn thân cơ hồ mệt lả sắp chết dù chỉ ngồi không tới ba phút, tựa như là bị cực hình.
Sau đó, anh lại ngồi ở ban công lầu bốn, rồi lầu năm, cứ tăng dần lên, gần như là tự hành hạ mình. Lúc đầu là mồ hôi lạnh, tiếp theo là ói rồi bất tỉnh, tựa như….. một dạng chuộc tội, ý đồ tự hành hạ mình để giảm bớt mặc cảm tội lỗi.
Không ai biết hành động khó hiểu này của tổng giám đốc là vì cái gì, khi anh đã chịu được việc ngồi ở ban công thì anh lại bắt đầu hướng đến những nơi cao hơn, tập leo núi, khi leo đến đỉnh rồi, sẽ đứng ở đó thật lâu, lẳng lặng hút xong mấy điếu thuốc rồi đi.
Lúc đó anh đang nghĩ gì? Tại sao lại tự làm khổ mình như vậy? Hắn không dám hỏi, chỉ thầm nghĩ trong lòng.
Rốt cuộc Long Thiều Thiên cũng lên đến đỉnh núi, anh phóng tầm mắt nhìn ra xa. Gió núi rất lớn, thổi vù vù bên tai.
Anh đốt một điếu thuốc, mắt nhìn xa xăm.
“Amanda, em ở đâu? Anh tới tìm em rồi, em có thấy không?”
Khói thuốc vừa nhả ra liền bị gió thổi đi, anh không khống chế được ngón giữa run rẩy, và nỗi nhớ nhung như điên trong lòng.
“Đây là phong cảnh mà em thích, anh sẽ cùng ngắm với em, sẽ không bỏ em một mình nữa đâu, Amanda…..em ở đâu? Em ở đâu?”
Anh đã huy động mấy ngàn người, tìm khắp nơi trên thế giới. Ở Đài Loan không có, New York cũng không thấy, cô biến mất trong biển người mênh mông, rời đi quyết tuyệt không lưu luyến chút nào.
Trong hai năm qua, anh cố gắng khắc phục chứng sợ độ cao của mình, thể nghiệm cảm giác người đứng ở chỗ cao… tịch mịch, cứ như rời xa trần thế. Đây là cảm giác cô đơn mà cô tự trải qua trong thời gian dài sao?
Đau đớn tận xương tủy, dù có kêu gào thế nào cũng không đem cô trở về nữa rồi. Amanda….. Amanda….
Mặt trời dần mọc lên, ánh sáng mặt trời chiếu qua những đám mây tạo ra nhiều màu sắc mỹ lệ, như có như không vờn quanh anh. Tựa hồ xuất hiện một bóng dáng quen thuộc trước mặt anh.
“Anh qua đây xem nè! Phong cảnh nơi này thật đẹp.” cô cười tươi đẹp làm sao, kiểu làm nũng giống như trước kia.
“Amanda….” Anh mừng như điên hô to, bước tới trước một bước, giẫm hụt, thân thể nghiêng tới trước, lăn xuống núi……
“Tổng giám đốc….. Trời ơi…. Có ai không, cứu mạng!”
Năm năm sau.
Jady gửi tới một phong thư, địa điểm gửi đi từ một nơi xa lạ. Nếu tên người gởi không phải là Jady thì với sự rách nát bẩn thỉu của phong thư này, chỉ sợ đã sớm bị vứt vào thùng rác rồi.
Có tin tức của cô rồi sao? Tay anh run run xé phong thư ra, rơi ra vài tấm hình, trong hình là một cô gái hấp dẫn sự chú ý của anh.
Amanda. . . . . .
Cô cười, nụ cười sáng lạn, cô còn sống….. cô còn sống, sống khỏe mạnh và vui vẻ.
Trời ơi, cảm ơn các vị thần thánh, để cho cô còn sống!
Trong thời gian ngắn nhất, anh an bài hành trình, đi đến địa phương xa lạ đó.
“Còn bao lâu nữa mới đến?”
Lão nông dân thuần phác cười, lộ ra hàm răng thiếu mất chiếc răng cửa, “Khoảng hai giờ nữa là tới bến đò, qua sông rồi, đi 30 dặm nữa là đến nơi.”
“Ôi trời!!!!! còn xa vậy sao.” Trợ lý nhịn không được nói “Đây rốt cuộc là cái nơi thâm sơn cùng cốc gì, mới xuống may bay từ Tứ Xuyên Thành Đô, lại chuyển máy bay tiếp, rồi ngồi năm giờ xe mới đến được đây, còn phải ngồi thuyền tiếp. Tổng giám đốc, ngài xác định người ngài muốn tìm là ở đây sao?”
Long Thiều Thiên trầm mặc, chỉ có nắm tay hơi run run, anh không nói một lời, nhìn phong cảnh xung quanh.
Đã bao lâu? Sáu năm hay bảy năm rồi? Cô thực sự ở đây sao?
Xe lắc lư chạy, từ đường lớn biến thành đường nhỏ, đường nhỏ biến thành đường hẻm đầy bùn, nhà dân ngày càng ít, cây cối ngày càng nhiều, cây xanh khắp núi nhìn rất mát mẻ. Đi mãi cho đến giữa trưa, cuối cùng mới thấy được một con sông lớn giữa sơn cốc.
“Đến rồi, vừa lúc có chuyến đò, nếu không còn phải chờ thềm mấy giờ nữa!”
“Đò này chỉ đi mấy chuyến cố định thôi sao?” người trợ lý hỏi.
“Đương nhiên rồi! Là sáng sớm, và buổi tối để đưa người trong thôn đi học và đi về thôi! Nếu không đến đúng giờ thì phải đợi rất lâu.”
Lên đò, người chèo là một người đàn ông trung niên khỏe mạnh! Thấy bọn họ lạ mặt, áo quần lịch sự, không khỏi tò mò hỏi bằng giọng địa phương “Các anh chắc là từ xa đến, muốn đi đâu?”
“Muốn đi Nê Hoàng.”
Đột nhiên, từ trong sơn cốc truyền đến tiếng hát, là giọng nữ, thanh thúy to rõ. Người chèo đò dùng giọng hát hùng hậu hát đối lại, ngay sau đó, những tiếng hát khi xa khi gần truyền tới, vang vọng khắp sơn cốc, náo nhiệt vô cùng.
“Mọi người ở đây ai cũng hát sao?” Người trợ lý tò mò hỏi.
Người chèo đò nở nụ cười hàm hậu. “Đúng vậy người ở đây rất yêu ca hát, vừa rồi là vợ tôi, cô ấy gọi tôi về nhà ăn cơm.”
Người trợ lý trợn to mắt. “Mọi người nói chuyện bằng cách đó sao? Vậy những người khác nói gì?”
“Ha ha, những người kia hỏi chúng tôi buổi trưa ăn gì.”
“Trời ạ! Thật quá thần kỳ, người ở đây giao tiếp bằng lời ca.”
“Anh rất biết rất rõ nơi này sao?” sau mấy tiếng trầm mặc, cuối cùng Long Thiều Thiên cũng mở miệng hỏi người chèo đò.
“Biết rõ a! mấy thôn quanh đây tôi đều biết rõ. Cũng đều đã gặp qua những người sống trên núi.” Hắn tò mò nhìn người đàn ông trầm ổn, tuấn mỹ này, nhất định là rồng trong đám người. Nhưng đáng tiếc là, hình như chân của anh bị tật, đi có chút cà thọt.
“Ở đây có cô gái nào khoảng hai mươi mấy tuổi là người từ vùng khác đến không?”
“Ở đây người từ vùng khác đến không nhiều lắm, nhưng cũng có khoảng mười mấy người, không biết anh muốn tìm người nào?”
Tim anh đập cuồng loạn. “Cô ấy là người Đài Loan, hát rất hay, cũng không cao lắm……”
Cô thật ở nơi thâm sơn cùng cốc thế này sao?
Người chèo đò cười. “Nơi này không có ai là người Đài Loan cả, chỉ có một cô gái mang theo một đứa con tới. Cô ấy hát rất hay, người trong thôn rất thích nghe cô ấy hát.”
“Tên cô ấy là gì?”
Hắn cố nhớ lại. “Để tôi nhớ xem, hình như là A Bình. Đúng đúng…. Cô ấy nói tên cô ấy là A Bình.”
A Bình…… Diệp Bình. …., đúng là cô rồi…..
Đò từ từ cập bờ, người chèo đò đồng ý dùng xe ba bánh chở họ đến Nê Hoàng.
Đường đi rất ghồ ghề, càng ngày càng nhỏ, chỉ vừa đủ cho một cái xe ba bánh chạy. Ở giữa sơn cốc thỉnh thoảng nghe thấy tiếng hát.
Thật đúng là một nơi thần kỳ, cô ở nơi này! Một nơi dùng tiếng hát để giao tiếp.
Trải qua đường núi quanh co, rốt cuộc thấy một vài căn nhà ở phía xa xa. Chỉ là những căn nhà ngói, không thể nói là đẹp, những lại rất sạch sẽ, nhìn rất yên bình.
Một số người tụ tập tại một khu đất trống, có một cô bé đứng trên tảng đá, đang hát dân ca nơi này, giọng hát to, thanh thúy. Cô bé chỉ khoảng 6, 7 tuổi gì đó, không hề luống cuống, vừa hát vừa nhảy. Hiển nhiên các thôn dân đã rất quen thuộc tiếng hát của cô bé, vừa đánh nhịp vừa ngâm nga theo.
“Cô bé này hát thật tốt a! Nếu được huấn luyện tốt nhất định sẽ nổi tiếng.” người trợ lý khen ngợi, quay đầu nhìn Long Thiều Thiên.
Vào lúc này, người trợ lý thấy được một cảnh mà trọn đời khó quên, Long Thiều Thiên một người đàn ông kiên cường, lạnh lùng tựa hồ không có tình cảm, lúc này….. tự nhiên lại rơi lệ. Mà chính anh cũng không tự biết là mình đang khóc. Người đàn ông có nước mắt, nhưng không khóc, chỉ vì chưa gặp chuyện đau lòng.
Người trợ lý vội vàng nhìn sang chỗ khác, người như anh, chắc chắn không muốn cho người khác thấy được vẻ yếu đuối như vậy của mình.
Da cô gái nhỏ hơi ngăm đen, tỏa sáng lấp lánh dưới ánh mặt trời, bé có đôi mắt to đen, trong suốt, như trân châu đen không một tia tạp chất, bé nhảy còn vụng về, nhưng rất sống động, giống như…….giống như Amanda mười mấy năm trước.
Thôn dân thấy có hai người lạ tới, tò mò nhìn họ. Hai người họ mặc áo quần sang trọng, hiển nhiên không phải là người ở đây, có tiếng xì xầm bàn tán. Nhưng Long Thiều Thiên mắt điếc tai ngơ, chỉ chuyên chú nhìn cô bé.
“Bé con….” Thanh âm của anh trở nên khàn khàn vì lo lắng, “Con….. con tên gì?”
“Vậy tên chú là gì?” cô bé hỏi ngược lại, đôi mắt to nhìn y hệt mắt anh.
Anh như bị sét đánh! Sững sờ tại chỗ, thật lâu không nói nên lời.
Hai người nhìn nhau. Đôi mắt này là đôi mắt người Long gia – đen bóng, kiên định, sáng ngời. Chỉ khác nhau là, đôi mắt cô bé trong sáng hồn nhiên, đầy mơ ước với tương lai, còn trong đôi mắt anh lại lộ ra tang thương, phong trần.
“Chú à….. chú đừng khóc, đừng khóc.” Cô bé đưa bàn tay bé nhỏ lên vuốt mặt anh, cẩn thận lau nước mắt anh.
Bàn tay mềm mại nhỏ bé như dòng nước tinh khiết tẩy sạch linh hồn anh.
“Chú không khóc, chỉ là…..” giọng anh khàn khàn. Đã bao lâu rồi? Giờ mới cảm nhận được tim mình đang đập, mới cảm thấy rằng mình đang sống, mà không phải là một cái xác không hồn, cô đơn nhìn thời gian trôi.
“Chỉ là chảy nước mắt…” cô bé nhanh nhẹn tiếp lời, không biết tại sao lại có hảo cảm với ông chú mới gặp lần đầu này. “Mẹ con cũng thường nói như vậy.”
Tim anh đập nhanh, thanh âm run run. “Con ….mẹ con ở đâu?”
Cô bé chớp chớp đôi mắt to, nhìn anh. “Chú là ai?”
“Chú….. chú biết mẹ con, mẹ con tên là gì?”
Cô bé suy nghĩ một lúc. “Mẹ…. tên là mẹ nha!”
Anh dịu dàng cười, vuốt ve má cô bé, tràn đầy yêu thương. Nhìn thấy cô bé này, tim anh như tan chảy.
Đúng là một ông chú kỳ quái. Chú ấy thật đẹp, không biết tại sao, nhưng bé thích ông chú này.
Một lớn một nhỏ cứ nhìn nhau như vậy. “Con dẫn chú đi tìm mẹ con.” Cô bé chủ động nắm tay anh kéo đi.
Khi được bàn tay nhỏ nhỏ đó nắm tay thì một tình cảm dịu dàng tràn đầy lòng anh, cô bé ngẩng đầu nhìn anh cười, lòng anh chấn động.
“Ừ.”
“Chú bị đau chân ạ?” cô bé thấy hắn đi hơi cà nhắc.
“Lúc trước đau, giờ không đau nữa rồi.”
“Đau đau không còn, đau đau bay đi.” Cô bé vuốt vuốt chân anh.
“Không đau không đau.”
“Tổng….tổng giám đốc…..”
“Cô ấy ở đây.” Long Thiều Thiên nói, không hề phát giác giọng mình run run.
“Ngài biết cô ấy ở đâu sao?” người trợ lý khó hiểu, hắn chỉ biết là trước giờ tổng giám đốc luôn đi tìm một người nào đó.