anh cười, nụ cười đầu tiến sau 7 năm từ khi cô bỏ đi. “Cô ấy nhất định là ở nơi cao nhất.”
Mặt trời ngã về tây, in bóng một người đàn ông cao lớn bước cà nhắc, bên cạnh làm một cô bé chi chi tra tra nói.
Bọn họ cứ hướng về nơi cao mà đi, lát sau nhìn thấy một căn nhà đơn sơ, có một người đứng đưa lưng về phía họ. Cô mặc một bộ quần áo bình thường, gió thổi bay mái tóc dài, đang nhìn về phía vườn rau.
Tim anh đập nhanh, vì hồi hộp mà bước chân hơi loạng choạng. Mái tóc dài hơi lạ, nhưng bóng lưng cô lập, kiên định đó, anh vĩnh viễn không bao giờ quên. Cô hơi ngước đầu lên, nở nụ cười, anh đứng yên bất động, tầm mặt lại bị hơi nước che phủ.
“Mẹ!” cô bé cực kỳ vui mừng hô to một tiếng.
Cô gái nhanh chóng xoay người lại, ngay khi nhìn thấy anh nụ cười trở nên cứng ngắc. Từ biệt nhiều năm, cô vẫn như xưa, không có thay đổi gì nhiều. Chỉ khác trước kia tóc ngắn, giờ tóc đã dài. Cô buộc tóc đuôi ngựa, ăn mặc giản dị, đôi mắt vẫn đen bóng, trong sáng như xưa.
Cô sững sờ nhìn anh, gặp lại nhau, dường như đã qua mấy đời.
“Mẹ, chú này nói biết mẹ, nên con dẫn chú ấy tới đó!” cô bé vui vẻ nói.
“Ừ, Phàm Phàm làm rất tốt. Ngoan, giờ con đi chơi với bò con được không?” cô nhanh chóng trấn định lại, nói với cô bé.
“Con muốn chơi với chú ấy cơ.” Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé nhăn lại, lui về phía sau, nắm chặt vạt áo của Long Thiều Thiên.
Mới một lúc, Phàm Phàm đã thích Long Thiều Thiên như vậy, cô không khỏi than thầm, đúng là sự kỳ diệu của tình thân.
“Dạ.” cô bé nghe lời, định chạy đi, quay đầu nói với Long Thiều Thiên “Chú ơi, hai người nói chuyện nhanh lên nha! Con sẽ trở lại liền đó.”
“Ừ, chú chờ con.” Anh khàn khàn nói, nhìn bóng dáng nho nhỏ của bé biến mất.
“Sao anh đến được đây?” giọng cô lạnh nhạt .
“Jady cho anh manh mối.”
Cô rũ mắt xuống, không nói thêm gì nữa, cầm cuốc và giỏ vào nhà. Cô bước đi dứt khoát, không chút lưu luyến.
“Amanda….” Anh khàn khàn kêu cô.
Cô bất động một chút, cái tên này gợi lên bao ký ức xa xưa. “Ở đây không có ai tên như vậy cả, anh lộn người rồi.” Nói xong, cô lại bước đi.
“Diệp Bình.” Lần đầu tiên anh luống cuống như vậy, khẩn trương không biết phải làm gì mới được.
Cô xoay người lại, lắc đầu. “Nơi này không có người anh muốn tìm, anh đi đi!”
“Amanda…..” anh hoảng hốt muốn chạy theo cô, lảo đảo một cái, té trên mặt đất.
“Long…..” cô hô to một tiếng, nhanh chóng chạy lại, muốn kiểm tra xem anh có bị thương không. “Anh gấp cái gì chứ?”
Tới lúc này anh mới thả lỏng được, thở ra một hơi, nắm chặt tay cô “Em rốt cuộc cũng chịu gọi tên anh rồi, còn lo lắng cho anh nữa.”
“Cho dù là một người không quen té trước mặt tôi, tôi cũng sẽ quan tâm như vậy.” cô lạnh lùng tạt cho anh một chậu nước lạnh.
Mặc dù vậy, đây là thời điểm anh vui nhất trong gần 7 năm qua.
“ Sao anh tìm được nơi này?”
“Jady gửi hình cho anh.”
Cô mím môi, biết vậy nên tin tưởng trực giác của mình từ sớm. Khi Jady và đội thám hiểm của anh tới nơi này thì cô nên đi cho rồi. Nhưng lại tin lời hứa của anh ta là sẽ không tiết lộ hành tung của cô, xem ra, anh ta đã bán đứng mình rồi.
“Anh đi đi! Nơi này không chào đón anh đâu.”
“Anh thật vất vả mới tìm được em, anh sẽ không đi đâu hết.”
“Vậy tùy anh.”
Anh thở hổn hển, năm ngón tay như còng sắt bắt cô lại. “Anh đã tìm em thật lâu, thật lâu, ít nhất em cũng phải cho anh nói chuyện với em chứ.”
Thấy cô nhăn mày, anh gấp gáp hô to. “Anh sẽ không đi.”
Cô thay đổi rồi, giờ với anh chỉ có lạnh nhạt, không có quá khứ, không có tình yêu cuồng nhiệt gì nữa.
“Vậy anh vào đi!”
Cô lạnh đạm cũng không làm vơi đi nhiệt tình của anh, anh nắm chặt tay cô đứng dậy, cô thấy chân trái của anh không được tự nhiên, ….. cà nhắc.
Thấy tầm mắt của cô, anh bình tĩnh nói “Cái chân này bị tật rồi.” nhìn ánh mắt nghi ngờ của cô, anh nói “Chỉ là bị ngã thôi.”
“Sao không chữa trị?” 7 năm qua đã xảy ra chuyện gì?
Chỉ bị ngã sao lại thành như vậy?
“Từ đỉnh núi cao 6500 m rơi xuống, không chết đã là may lắm rồi, cái chân này cứ để cho nó bị phế đi! Nó không giúp anh đuổi kịp em, vậy còn giữ lại làm gì?”
Lòng cô đau xót. Anh là thiên chi kiêu tử a! sao có thể….. cô cắn răng, không hỏi thêm nữa, đỡ anh vào phòng.
Bài trí trong nhà làm anh đau lòng, gia cụ cũ kỹ mà thô sơ.
Cô ở một nơi thế này ư? Từ năm 14 tuổi, anh đã cho cô một cuộc sống vật chất tốt nhất, 7 năm nay cô đã sống như thế nào?
“Tôi sống rất tốt.” cô như đọc được ý nghĩ của anh.
Tay anh mơn trớn cái bàn gỗ có vết nứt, cái ly, bức tranh tầm thường trên vách. “Mấy năm nay, em cực khổ rồi.”
Một tia yếu ớt thoáng qua đáy mắt cô. “Tôi rất khỏe, rất thỏa mãn.”
Anh đi ra sau nhà, trước mặt là một thung lũng rộng lớn, dòng sông, núi non xanh tươi, trong sơn cốc mơ hồ truyền đến tiếng hát, hòa vào làn gió, làm người ta vui vẻ thoải mái.
“Nơi này rất tốt.”
Anh đi về phía chỗ cao, vịn vào lan can, không hề sợ hãi. “Không phải anh sợ độ cao sao?” cô khó hiểu hỏi.
“Không sợ nữa. trong 7 năm này, anh đã tới rất nhiều chỗ cao.”
Dưới ánh nhìn chăm chú của cô, anh cười khổ. “Anh đã nghĩ, khi nào anh không còn sợ độ cao nữa, anh sẽ được gặp lại em. Em rất thích ở nơi cao, thích ngồi trên ban công; bởi vì anh không dám đến gần, cho nên em mới bỏ anh đi. Giờ anh đã có thể cùng em đứng ở ban công rồi. Em thích cao, vậy anh sẽ theo em; em không còn cớ để bỏ đi nữa rồi.”
Môi cô mấp máy, muốn nói, nhưng không thốt nổi thành lời.
Anh khó khăn bước từng bước về phía cô. “Lần đâu tiên trong đời, anh bước vào giáo đường, lần đầu tiên thử khẩn cầu, chỉ cần anh có thể được gặp lại em, anh nguyện bỏ bất cứ giá nào….. Dù cái giá đó cao cỡ nào! Cho dù là một chân, hay cả mạng của anh, cũng được, chỉ cần cho anh gặp lại em một lần.”
“Anh….. không phải anh đã kết hôn rồi sao?”
“Em đã bỏ đi, anh còn lòng nào mà kết hôn với cô gái khác?”
Trước kia trong tình cảm anh luôn là bị động, chỉ một mình cô ngây ngốc bỏ ra, điên cuồng yêu, mà anh chỉ biết nhận lấy. Nhưng giờ không vậy nữa.
“Long. . . . . .”
“Anh tìm em khắp nơi, chỉ cần có người nói nơi nào đó có người hát rất hay là anh tìm tới, dù chỗ đó có xa cách mấy anh cũng tới cho bằng được. Anh cũng biết có thể vì để giấu tung tích em sẽ không hát nữa, nhưng chỉ có duy nhất đầu mối này, nên anh vẫn cố bám víu, cứ ôm hy vọng, rồi lại thất vọng, một lần lại một lần. Anh tới Đài Loan và New York là hai nơi em quen thuộc nhất, rồi anh lại xới tung cả nước Mỹ lên, 7 năm rồi, anh không bỏ qua bất kỳ hi vọng nào.”
Cô quay mặt đi, không muốn nhìn anh, vì chỉ cần nhìn thấy anh cô sợ cô sẽ mềm lòng. Nhưng vẫn nghe được lời anh nói, lòng cô chua xót.
“Vậy giờ tìm được tôi rồi, tìm được rồi thì sao?”
“Anh muốn nói với em một câu, những lời này trễ vài chục năm anh mới nói cho em biết. Bởi vì anh chưa bao giờ chịu nói, có lúc anh đã nghĩ, cả đời này anh cũng sẽ không có cơ hội nói nữa.”
Cô nắm chặt thành ghế, lệ làm mờ mắt, tim đập điên cuồng, trái tim này lại vì hắn mà đập loạn lần nữa.
“Amanda, anh yêu em. Trước kia anh không nói, bởi vì anh không có dũng khí như em. Nhưng bây giờ, anh tình nguyện nói cả ngàn lần vạn lần anh yêu em mỗi ngày. Anh sẽ nói không biết ngán, chỉ sợ em nghe chán mà thôi.”
“Anh…..anh không thể như vậy.” cổ họng cô cứ như bị nghẹn không thể nói nổi.
“Em nói, anh là sinh mạng, là linh hồn, là tất cả của em. Vậy thì, mạng của anh cũng là của em, vì em, anh không tiếc vứt bỏ linh hồn mình, em là tất cả của anh!”
“Không….” Cô khóc không thành tiếng, “Sao anh có thể đối xử với tôi như vậy, giờ mới nói những lời này, có ý nghĩa gì nữa. Tôi đã chết tâm rồi, không dám hy vọng gì nữa, chỉ muốn bình lặng sống qua ngày cùng Phàm Phàm mà thôi.”
“Phàm Phàm….Phàm Phàm cũng là con của anh, em không thể phủ nhận chuyện này được, đôi mắt của con bé chứng minh nó là người nhà họ Long.”
Cô nhíu nhíu mày, cũng không định giải thích gì.
“Em muốn cùng con bình lặng sống qua ngày, vậy còn anh thì sao? Để mặc anh một người sống cô độc cả mười năm, hai mươi năm, hay là cả đời?”
“Anh chính là ngôi sao cao cao xa xa nơi chân trơì…….. tôi thật không dám hy vọng gì nữa. Anh tha cho tôi đi! Buông tha tôi đi! Đừng cho tôi bất kỳ hi vọng gì nữa cả.” cô run run giọng nói.
“Amanda….” Anh ngồi sụp xuống giường, lấy tay bụm mặt, dòng lệ chảy ra từ kẽ tay. “Em có xem thường một người đàn ông mà lại khóc không?”
“Long……” cô cả kinh, chưa bao giờ thấy anh khóc, trước giờ anh luôn vững vàng như một ngọn núi.
“Dù sao…… một người đàn ông không phải ngày nào cũng là ngày hắn mất đi người yêu dấu nhất.” giọng anh mang theo tiếng khóc.
Cô đẩy tay anh ra, anh cắn răng, trong đôi mắt anh giờ không còn lạnh lùng cao ngạo gì nữa, chỉ còn màu sắc ảm đạm, đau đớn muốn chết.
“Đừng như vậy….” cô cũng không chịu được nữa, khóc lớn.
“Tha thứ cho anh được không?”
Nước mắt cứ rơi mãi, cô gật mạnh đầu.
“Không ngờ là em lại thích khóc như vậy.” Anh thương tiếc gạt nước mắt cho cô.
“Anh không thích thấy em khóc, cho nên em đều không khóc trước mặt anh.”
Anh đau lòng nói. “Về sau, em muốn khóc cứ khóc, muốn cười cứ cười, anh sẽ không la mắng nữa. Đừng bao giờ khóc sao lưng anh nữa, về sau anh chỉ muốn làm em cười thôi.”
Họ ôm chặt nhau.
Anh vùi mặt vào cổ cô, hít lấy hương thơm của riêng cô, cảm thấy thật ấm áp. “Sao em lại ở chỗ này?”
“Sau khi biết mình mang thai, em liền quyết định ra đi. Bởi vì em biết anh sẽ không cho em giữ lại đứa bé, thêm nữa, anh cũng sắp kết hôn. Hôm đó, sau khi liveshow kết thúc, em lên máy bay rời đi, tới Hồng Kong lại không biết nên đi đâu nữa, liền đáp máy bay đến Trung Quốc. Sau đó mơ mơ màng màng ngồi xe khách, đổi xe lửa lại ngồi thuyền, mãi cho đến nơi này. Nơi này không ai biết em là ai, thế nên em ở lại.”
Cô nói tiếp, “Em thích nơi này, lần đâu tiên thấy thì đã thích rồi. Người ở đây dùng lời ca để nói chuyện với nhau, thật là thần kỳ. Mọi người cũng rất quan tâm em, em ở đây sinh Phàm Phàm, ai cũng thích Phàm Phàm, bé là bảo bối của cả thôn đó.”
“Con rất giống em, có thiên phú về ca hát, nếu được dạy dỗ tốt, con sẽ không thua kém gì em.”
Cô bật cười. “Anh đúng là người làm ăn. Nếu con có hứng thú với nghiệp ca hát, thì để con tự quyết định, em không muốn ép buộc con, quá khổ cực và mệt mỏi, em thà rằng con cứ bình bình đạm đạm sống cả đời, không cần khổ cực như em.”
Anh ôm cô, cảm giác thỏa mãn, không thể tin được, đời này anh lại được ôm cô lần nữa.
“Amanda, em thật chịu tha thứ cho anh sao?”
Cô nghiêng đầu suy nghĩ một chút. “Em đã từng nghĩ cả hàng vạn lần, nếu anh xuất hiện, em sẽ mắng anh tối tăm mặt mày, còn phải nghĩ hết biện pháp hành hạ anh. Cho anh biết thế nào là đau khổ, để anh nếm thử đau khổ mà em đã chịu. Nhưng khi anh xuất hiện thật, em lại quyết định tha thứ cho anh. Em biết anh cũng đã rất đau khổ rồi, sao còn phải hành hạ nhau thêm nữa? Em yêu anh không cần lý do.”
“Cám ơn em.” Một tiếng cảm tạ này, không chỉ dành cho cô, mà còn là các vị thần linh, cảm ơn đã cho cô xu