nh sẽ không có chuyện gì." Mạc Lam tựa vào trong ngực chồng, cũng lên tiếng khuyên anh.
Đỗ Hạo Vũ nóng nảy từ từ tỉnh táo lại, anh muốn nghĩ kỹ xem Dao nhi sẽ đi đâu, hay là đã xảy ra chuyện gì?
Chuông điện thoại chợt vang lên.
"Phong, có tin tức không?" Đỗ Hạo Vũ lập tức tiếp điện thoại, vội vàng hỏi.
"–"
"Hạ Liên Hương?" Đỗ Hạo Vũ nhảy dựng lên hô vào điện thoại: "Cậu nói là cô ta phái người bắt đi Dao nhi, vậy Dao nhi ở đâu?"
"–"
"Được, cậu lập tức báo cảnh sát, tôi lập tức chạy tới." Đỗ Hạo Vũ cúp điện thoại, nắm chìa khóa xe lên chạy ra ngoài.
Trình Doãn vội vàng đuổi theo, "Lam nhi, anh cũng đi xem chút, em đừng lo lắng."
Mạc Lam gật đầu một cái, đứng ở cửa nhìn chồng và Đỗ Hạo Vũ đi xa, trong lòng không ngừng cầu nguyện Mạc Dao có thể bình an trở về.
Kho hàng ở ngoại ô
Hai người đàn ông canh giữ ở bên ngoài kho hàng nhanh chóng bị cảnh sát bắt giữ, Đỗ Hạo Vũ phá cửa mà vào, rất nhanh tìm được Mạc Dao bị trói trên ghế.
"Dao nhi, tỉnh." Anh vừa cởi dây, vừa la lên bên tai cô: "Dao nhi, tỉnh."
Mạc Dao ở trong hỗn độn nghe được Đỗ Hạo Vũ gọi, từ từ mở mắt, "Hạo Vũ, thật là anh sao?"
"Dao nhi, là anh." Đỗ Hạo Vũ ôm chặt cô vào trong ngực, "Không sao, có anh ở đây." khóe miệng Mạc Dao nở nụ cười, lại lọt vào trong bóng tối một lần nữa.
"Dao nhi –"
Bệnh viện
Đỗ Hạo Vũ đau lòng đưa mắt nhìn người trên giường, bàn tay êm ái vuốt ve gò má sưng đỏ của cô, "Dao nhi, thật xin lỗi, là anh không có bảo vệ em tốt."
Nhìn chằm chằm dấu tay trên mặt người yêu, tròng mắt đen của anh phát ra ánh sáng run sợ, "Anh tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho người tổn thương em!"
"Chuyện làm được thế nào?" Đỗ Hạo Vũ lặng lẽ lui khỏi phòng bệnh, xoay người hỏi thăm Trình Doãn ngoài cửa.
"Bảo đảm một người cũng không chạy thoát." trong mắt Trình Doãn lộ ra khí lạnh, cũng căm thù Hạ Liên Hương đến tận xương tuỷ, Mạc Dao nói thế nào cũng là chị của vợ mình, coi như là người mình, người khác muốn đẩy cô ấy vào chỗ chết, cũng phải xem anh có đồng ý hay không.
"Tôi có việc muốn làm, nơi này giao cho anh và Mạc Lam, thuận tiện thông báo vợ chồng họ Mạc, đừng nói thật." Anh đơn giản giao phó liền sau rời đi bệnh viện.
"Ông xã, anh Đỗ không có sao chứ." nét mặt kinh khủng của Đỗ Hạo Vũ lúc gần đi khiến Mạc Lam có chút lo lắng.
"Ha ha, không có gì, chỉ là có người muốn phát uy." Trình Doãn cười he he nói, trong lời nói toát ra hả hê.
Mạc Lam lộ vẻ nghi vấn, không biết vì sao lại chăm chú nhìn anh chồng chỉ lo cười.
Mí mắt của người trên giường giật giật, chỉ chốc lát sau liền mở ra.
"Chị, chị đã tỉnh, cảm thấy như thế nào?" Mạc Lam nhìn thấy người trên giường mở mắt, vội vàng tiến lên hỏi.
"Chị không sao, Hạo Vũ đâu?" Con ngươi đen nhánh quay một vòng, không có thấy người mình muốn gặp.
"Anh ấy có chuyện phải đi xử lý, rất nhanh sẽ trở lại." Trình Doãn mở miệng trả lời thay.
"A –" tràn đầy thất vọng, mắt hạnh nhất thời mất đi sáng rỡ.
"Chị, anh Đỗ ở đây trông chị cả đêm, vừa mới đi, còn dặn dò chúng em phải chăm sóc chị thật tốt." Mạc Lam thấy cô thất vọng, tranh thủ thời gian giải thích cho cô nghe.
"Ừ, chị nghỉ ngơi một chút sẽ tốt." Mạc Dao nâng nhất lên cười yếu ớt.
"Được, chị ngủ tiếp một lát, chờ chị tỉnh lại, anh Đỗ cũng đã trở lại." Mạc Lam ngồi ở bên giường nhẹ giọng dụ dỗ cô, không lâu lắm Mạc Dao lại mơ màng ngủ mất.
Đợi đến Mạc Dao mở mắt ra lần nữa, gương mặt đẹp của Đỗ Hạo Vũ đang ở trước mắt.
"Dao nhi, có chỗ nào không thoải mái sao?" mặt Đỗ Hạo Vũ tràn đầy gấp gáp hỏi người trên giường.
"Không có." Mạc Dao mỉm cười lắc đầu, lúc nhìn thấy anh, tất cả lo lắng trong lòng đều biến mất.
Đỗ Hạo Vũ ngồi ở mép giường, êm ái nâng thân thể của cô lên tựa vào trên gối đầu, "Thật không có chuyện gì sao?"
Mạc Dao gật đầu, chủ động tựa vào ngực của anh, Đỗ Hạo Vũ đưa tay ôm chặt cô vào trong ngực, bàn tay thật dầy nhẹ nhàng vuốt ve ở phần lưng của cô.
"Thật xin lỗi Dao nhi, anh đã để em bị thương." Anh nỉ non bên tai cô, giọng nói tràn đầy đau lòng và áy náy.
"Không, em rất khỏe, thật!" Mạc Dao chợt lắc đầu, tay mềm che trên bàn tay to của anh, thâm tình ngắm nhìn anh, "Hạo Vũ, em yêu anh!"
Đỗ Hạo Vũ ngây người như phỗng, giống như đã đợi ba chữ này một đời, anh kìm lòng không được nâng cằm của cô lên, hôn lên môi anh đào của cô.
Hồi lâu, anh mới thoả mãn rời khỏi môi của cô, dịu dàng phất nhẹ sợi tóc trên má cô, Mạc Dao đỏ mặt có vẻ thẹn thùng mê người, chôn ở trong ngực anh thật lâu không chịu ra ngoài.
"Em yêu, em đang xấu hổ sao?" Đỗ Hạo Vũ vui vẻ lại khôi phục bộ kia sáng sủa du côn trong quá khứ.
Trả lời anh là cơn đau truyền tới từ ngực, anh nhanh chóng bắt "Hung thủ" kéo đến bên môi hôn nhẹ mấy cái, "Dao nhi, em muốn mưu sát chồng sao?" Giọng anh mang vẻ nhạo báng, quyến rũ nhìn cô.
Mạc Dao vô lực trợn trắng mắt với anh, đột nhiên hỏi "Hạ Liên Hương đâu?"
Sắc mặt Đỗ Hạo Vũ trở nên tối tăm, "Chuyện này em không cần quản, giao cho anh xử lý là tốt rồi." giọng nói kiên quyết không được xía vào của anh khiến Mạc Dao ngậm miệng không hỏi, tránh cho chọc giận anh.
Ai, hi vọng kết quả của Hạ Liên Hương sẽ không quá thảm, Mạc Dao tựa vào bộ ngực anh cảm thán từ đáy lòng.
"Đừng nói về cô ta, chúng ta nói về anh đi, em yêu."
"Em?" Mạc Dao chỉ chóp mũi mình, "Em có gì để nói?"
"Có, tại sao không có? Nói thí dụ như em mặc giống như trước kia, đến tiệm cà phê gặp người phụ nữ kia, cô ta là ai ? 『Night Goddess』 lại là sao? Về những ngày em chưa gặp lại anh." Đỗ Hạo Vũ tỏ vẻ chờ cô trả lời.
"Ách –" cô cứng họng, chuyện này thật đúng là khó trả lời.
"Hả?" ánh mắt sắc bén của anh nhìn chằm chằm cô không thả.
"Chuyện này trong lúc nhất thời cũng nói không rõ ràng lắm, về sau từ từ nói cho anh biết."
"Em yêu, chúng ta có nhiều thời gian từ từ nói." vẻ mặt Đỗ Hạo Vũ thần bí nhìn người trong ngực, "Hơn nữa, chỗ này của em có thứ anh muốn nhất."
"Có ý tứ gì?" Mạc Dao nghi ngờ ngẩng đầu lên từ trong lồng ngực anh, hỏi.
"Em xem đây là cái gì?" Anh không biết từ nơi nào lấy ra một phong thơ đưa cho cô, cười nhìn người yêu.
Mạc Dao nhìn chằm chằm mấy chữ trên lá thư, chấn kinh đến nói không ra lời, "Này –"
Cô vội vàng mở ra, nhanh chóng xem nội dung bên trong, cuối cùng cô không nhịn được che miệng, từ trên giường nhảy dựng lên, lên tiếng hô to: "A –"
"Hạo Vũ, tranh của em –" cô kích động đến nói không rõ ràng, chỉ dùng sức nắm lấy hai vai Đỗ Hạo Vũ, liều chết lay động.
"Ngoan, không nên kích động, ngồi xuống từ từ nói." Bị cử động thình lình xảy ra của cô hù dọa Đỗ Hạo Vũ giật mình, vội vàng kéo người yêu ngồi xuống, để cho cô vững vàng rơi vào trong ngực của mình.
"Anh biết không, tranh của em đạt được giải nhất, trời ạ, em chưa bao giờ mong được!" bây giờ Mạc Dao còn không dám tin, ngẩng đầu hỏi người yêu: "Anh nói đây là sự thực sao? Em không phải đang nằm mộng sao?"
"Dĩ nhiên không phải, không tin em véo xem." Đỗ Hạo Vũ cười nhìn dung nhan y như đứa bé của cô, tim ấm áp.
"Em không cảm thấy đau?" Cô dùng sức véo, nhưng lại không có cảm giác, thiệt là đang nằm mộng sao?
"Dao nhi, em xem rõ xem em véo ai?" âm thanh buồn bực khàn khàn hết sức ẩn nhẫn, trời ạ, người phụ nữ mệt nhọc này lại có hơi sức thật lớn!
"Ha ha, thật xin lỗi, em quá khẩn trương." Cúi đầu nhìn đến bản thân đang dùng lực nhéo cánh tay của anh, cô nở một nụ cười xin lỗi người yêu, tay nhỏ bé còn không ngừng giúp anh xoa xoa.
"Giải thưởng này rất quan trọng với em, thật sao?" Đỗ Hạo Vũ nghiêm túc nhìn chăm chú cô.
"Ừ." Mạc Dao dùng sức gật đầu, "Em vẫn luôn rất thích vẽ tranh minh hoạ, có thể tham gia cuộc thi quốc tế lớn như vậy, vẫn là giấc mộng của em, tham gia cuộc tranh tài quốc tế không phải do em rất xem trọng cái cup, mà bởi vì nó chứng minh sự cố gắng nhiều năm qua của em đã được công nhận."
"Em giỏi nhất, anh vẫn luôn cho là như thế." Đỗ Hạo Vũ ôm cô thật chặc, yêu thương sự cố gắng và kiên trì nhiều năm qua của cô.
"Cám ơn." không có chuyện gì khiến cô vui vẻ hơn việc được người yêu hiểu mình.
Trong lúc nhất thời, chuyện Mạc Dao giành giải thưởng truyền khắp xã hội thượng lưu; không có ai tin tưởng hoa hồ điệp, nữ thần bóng đêm mà mọi người nói đến, có thể vẽ ra bức tranh cảm động như thế, song khi mọi người thấy một Mạc Dao hoàn toàn mới đứng ở trên bục lĩnh thưởng, đều không thể không tin vào hai mắt của mình.
Tất cả mọi người sợ ngây người, tiên nữ mặc áo đầm dài màu trắng ngà trước mắt, thanh lệ thoát tục giống như từ trong tranh đi ra, làm sao có thể là hoa hồ điệp bị mọi người phỉ nhổ trong quá khức?
Mạc Dao tự nhiên nhận chiếc cúp từ giám khảo chính, sau đó chậm rãi đi về phía đài phát biểu, "Tôi chưa từng nghĩ mình có thể đứng ở chỗ này ngày hôm nay, mười năm trước, tôi mất đi mình tình yêu, thời điểm đó tôi cho là mất đi toàn thế giới, trong thời gian u tối nhất đó,
Tôi liền muốn vẽ, cũng bắt đầu từ lúc đó, tôi tìm được một lý do để mình tiếp tục sống, tôi biết rõ, trong mười năm qua, tôi là hạng người gì trong mắt mọi người, hoa hồ điệp, nữ thần bóng đêm, hồ ly tinh, rất nhiều tên gọi khó nghe; nhưng, có một thứ của tôi không liên quan gì đến những thứ đó, đó là tranh của tôi, đó là người bạn của tôi mười năm qua, là nó luôn làm bạn với tôi đến bây giờ, cho nên hôm nay đạt được giải thưởng này, tôi rất cảm ơn lực lượng nó mang đến cho tôi, là nó khiến tôi biết cuộc sống chỉ cần tiếp tục nữa sẽ có hi vọng."
"Mạc tiểu thư, lần này tác phẩm dự thi của cô là tình yêu đau đớn mà đẹp đẽ, xin hỏi đó có phải khắc họa chân thật của cô không?" ký giả dưới đài dò hỏi.
Trong nháy mắt, từng ánh mắt đều nhìn về cô.
Mạc Dao nhẹ nhàng cười một tiếng, rất thản nhiên đối mặt vấn đề này, "Uh, câu chuyện kể lại trong bức tranh đều là kinh nghiệm của chính tôi, do từng có kinh nghiệm khắc cốt minh tâm như thế, tôi mới có thể vẽ ra bức tranh chân thực như thế."
"Vậy bây giờ vai nam chính trong bức tranh như thế nào?" ký giả dưới đài tiếp tục truy vấn.
"Mười năm trước, chúng tôi đều còn rất trẻ, tin tưởng nhau cũng quá ít, cho nên mới bởi vì một hiểu lầm nhỏ, đã tạo thành cục diện không cách nào cứu vãn sau đó, có thểban đầu Thượng Đế cảm thấy khiến chúng tôi tách ra quá tàn nhẫn, cho nên mười năm sau nhân duyên trùng hợp lại dây dưa với nhau, trong tình yêu, có thêm một phần tin tưởng là có thêm một phần kiên trì, giúp chúng ta đi tiếp trên con đường này, cho nên lần này chúng tôi nhất định sẽ hạnh phúc đến vĩnh viễn!"
Vừa dứt lời, tiếng vỗ tay nhiệt liệt liền ầm ầm vang lên, một đoạn cảm nhân, làm cho tất cả mọi người ở đây phải động dung, Mạc Dao khom người chào khán giả dưới đài, ưu nhã bước về phía đường đi.
Khi nhìn rõ người đứng ở cuối đường đi thì cô cười, bất chấp tất cả chạy về phía người đàn ông đang giang hai tay ở đầu kia, nhào tới trong ngực anh.
"Dao nhi, hôm nay anh đã nói anh rất yêu em chưa?" Đỗ Hạo Vũ buộc chặt hai cánh tay, nhẹ giọng nói ra ở bên tai cô.
"Bây giờ anh nói rồi." nước mắt của Mạc Dao không khỏi chảy xuống, lòng của cô rốt cuộc khép lại.
"Anh rất yêu em." Anh cúi đầu hôn nước mắt trên gương mặt người yêu, nói lời yêu từng lần từng lần một.