n ngây ngốc đứng đó làm cái gì?" Thấy Dạ Đình vẫn đứng nguyên tại chỗ, không nhúc nhích, Quách Y Y đang đứng cạnh cầu thang không nhịn được liếc anh một cái.
"Đến rồi!" Dạ Vận Dung vui vẻ cười to, cô thật đúng là chưa từng thấy anh trai bày ra vẻ mặt ngu như vậy, xem ra những ngày kế tiếp sẽ rất vui vẻ.
Ít nhất sẽ không khổ sở, nhìn hai người bọn họ cái như thế này, cô cũng yên tâm, không cần lo lắng, sau khi cô rời đi, anh trai sẽ sống không tốt.
Nhưng mà bây giờ anh hai đang ở đâu? Bọn họ tìm anh lâu như vậy, vẫn không có một chút tin tức gì về anh.
Cô chỉ muốn trước khi rời đi sẽ được gặp lại anh hai một lần, trừ lúc nhỏ được gặp anh hai một lần sau đó không hề gặp lại nữa.
Anh cả nói, đã có tin tức của anh, nhưng mà rốt cuộc anh ấy đang ở đâu?
Rốt cuộc tới khi nào mới có thể tìm được anh?
Mỗi lần nhớ tới anh hai bị thất lạc, trong lòng của cô đều cảm thấy không dễ chịu.
Nếu như không phải vì cô, anh hai cũng sẽ không bị lạc mất mọi người, cho nên trước khi rời đi, cô muốn gặp lại anh một lần nữa.
Nhìn lên trên lầu một cái, vẫn ngoan ngoãn vào phòng bếp, bắt đầu làm bữa ăn sáng cho bọn họ. Đến bây giờ đúng thật là cô chưa từng làm một bữa cơm tử tế cho anh trai, trước kia đều là anh tự mình xuống bếp nấu cho cô ăn, hiện tại cô cũng có thể làm cho anh một lần rồi, cô thật sự rất vui vẻ.
Cô thích náo nhiệt. Hiện tại thấy trong nhà như vậy, cô cảm thấy rất vui, ít nhất thấy được khuôn mặt tươi cười vui vẻ của anh trai, còn có cả chị dâu và cháu trai đã trở về. Như vậy đã là đủ rồi.
Dạ Đình VS Quách Y Y
Lầu hai, trong phòng, Quách Y Y đang dạy Dạ Đình từng bước một cách làm như thế nào để thay tã ướt cho con trai, nhưng đã dạy nhiều lần mà anh vẫn không học được.
"Chuyện đơn giản như thế này mà anh cũng không học được, ngốc vậy? Học nhiều lần thế mà cũng không học được!" Cô thật sự không chịu nổi. Cô đúng là không biết, Dạ Đình cũng có lúc ngốc như thế.
"Em dạy lại anh một lần nữa đi, một lần cuối cùng, hết lần này anh nhất định sẽ học được!" Anh tin tưởng mình có thể, mình vẫn không đần đến vậy.
Chỉ là, mới vừa rồi anh không chú ý tới động tác của cô, vẫn luôn nhìn cô nghiêm túc dạy mình, anh rất thích nhìn cô nghiêm túc làm việc. Cô nghiêm túc như vậy thật đúng là lần đầu tiên anh được nhìn thấy.
"Để anh thử một chút!" Anh nhìn hiểu rồi, đi tới bên cạnh con, đứng bên cạnh hai mẹ con, mở tã ướt mới vừa chuẩn bị xong, thử làm lại một lần nữa, lần này được coi là đã học xong.
"Tốt lắm, anh trông con một lát đi, em xuống giúp Tiểu Dung làm điểm tâm!" Nói xong, cô lập tức giao con cho anh, xoay người đi xuống lầu, Dạ Đình cũng đi xuống theo.
Nhìn thấy cô, anh thật sự rất thỏa mãn, ít nhất người phụ nữ mình yêu thích đã trở lại bên cạnh mình rồi. Nhìn con trai trong ngực anh thật sự rất vui vẻ.
Ít nhất cô tức giận thì tức giận, nhưng không hề phá bỏ kết tinh tình yêu của bọn họ. Mặc dù thân thể con không được tốt, nhưng mà anh tin tưởng, bọn họ sẽ chữa khỏi bệnh cho con, nhất định sẽ.
"Lách cách" lầu dưới chuyển tới tiếng vang, anh vội vàng ôm con chạy xuống dưới, khi vào trong phòng bếp, lập tức nhìn thấy Dạ Vận Dung ngã trên đất, máu tràn ra khỏi miệng. Lần trước bác sĩ đã nói, nếu như bất cứ nơi nào trên cơ thể cô bị chảy máu, cô sẽ rời khỏi thế giới này.
"Tiểu Dung . . . . ." Dạ Đình giao đứa bé cho Quách Y Y, vội đỡ Dạ Vận Dung dậy.
"Anh, thật xin lỗi! Em còn chưa chuẩn bị xong bữa sáng!" Cô cười trả lời, âm thanh yếu ớt, bay vào lỗ tai bọn họ.
"Đừng nói chuyện nữa, anh đưa em đến bệnh viện!" Dạ Đình ôm Dạ Vận Dung, đang định chạy ra ngoài.
"Anh, anh hãy nghe em nói!" Cô vội vàng kéo tay Dạ Đình.
"Hiện tại đừng nói gì cả, anh đưa em đến bệnh viện trước, chờ em khá hơn, chúng ta sẽ chậm chậm tán gẫu!" Anh biết, đã không có cơ hội, nhưng mà anh vẫn hi vọng có một chút ký tích.
"Không cần, anh. . . . . . Em rất. . . . . . Rất rõ . . . . . . Mình. . . . . . Thân thể của mình. . . . . . Thân thể. . . . . . , em đã. . . . . . Đã không còn. . . . . . Có nhiều . . . . . thời gian. . . . . . , nhìn. . . . . . nhìn thấy anh và chị dâu. . . . . . Hòa. . . . . . Hòa hảo. . . . . . ! Em cũng. . . . . . Cũng rất. . . . . . Vui vẻ. . . . . . . Chỉ là. . . . . . Chỉ là. . . . . . Không. . . . . . Không tìm được hai. . . . . . anh hai. . . . . . , em cảm thấy. . . . . . Cảm thấy rất đáng tiếc. . . . . . ,anh. . . . . . anh. . . . . . anh đồng ý. . . . . . đồng ý với Tiểu Dung. . . . . . , nhất định phải tìm được. . . . . . Tìm được anh hai . . . . . . Được không?" Âm thanh của cô càng ngày càng yếu ớt, nhìn bộ dáng này của cô, Quách Y Y không nhịn được chảy nước mắt.
Trong lòng vô cùng sợ hãi, sợ có một ngày, bảo bối cũng sẽ giống như cô ấy.
"Tiểu Dung, không sao đâu, chúng ta đi bệnh viện trước, có được hay không?" Có thể còn có một chút hi vọng, nhưng cô lại không muốn đi, nếu như không đi, ngay cả một chút hi vọng cũng không có.
"Anh. . . . . . Không cần. . . . . . Không cần vì em. . . . . . Lo lắng cho em. . . . . . nữa. . . . . ! Em. . . . . . Em thật sự rất. . . . . . Vui vẻ. . . . . . còn có thể. . . . . . Có thể ôm được cháu trai. . . . . . Thật sự vô cùng. . . . . vui vẻ!" Trên mặt cô có nụ cười, mặc dù không coi như là cười thỏa mãn, nhưng vẫn rất mê người.
Tâm nguyện của cô chính là tìm được anh hai, nhưng vẫn chưa tìm được tin tức gì về anh hai cả.
Nếu như anh hai xuất hiện, như vậy tất cả tâm nguyện của cô đều được hoàn thành rồi, nhưng cho đến bây giờ anh hai vẫn không xuất hiện, điều này làm cho cô càng thêm sợ hãi, sau khi rời đi, sẽ không tìm được anh hai nữa. Sợ nhất chính là, anh hai đã rời khỏi thế giới này.
Nhưng mà, cô tin tưởng anh cả, anh cả nói anh ấy còn sống trên thế giới này, như vậy cô sẽ tin tưởng lời nói của anh, tin tưởng anh hai nhất định còn sống trên thế giới này.
Chỉ cần anh còn sống trên thế giới này, như vậy tất cả đều đã là đủ rồi.
"Leng keng!" Chuông cửa vang lên, tầm mắt của mấy người đều dời đến cánh cửa.
"Em đi mở cửa!" Quách Y Y ôm đứa bé, đi tới cửa, sau khi mở cửa, nhìn thấy một người đàn ông đứng ngoài, khuôn mặt có phần tương tự Dạ Đình.
"Anh là?" Quách Y Y cứ có cảm giác, tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì đó.
"Đây là nhà của Dạ Đình?" Dạ Thiên nhìn người phụ nữ trước mắt, có chút quen mắt, rồi lại không nhớ nổi đã gặp qua ở nơi nào.
Anh tra xét tư liệu về Dạ Đình, trong tài liệu cũng không có ghi chép về chuyện anh đã kết hôn.
Nhưng nhìn thấy người phụ nữ trước mắt, còn có đứa bé cô ôm trong tay, anh chắc chắn, người phụ nữ này nhất định có quan hệ nào đó với Dạ Đình, về phần rốt cuộc là loại quan hệ nào, anh vẫn không thể xác định.
"Đúng! Vào rồi nói!" Quách Y Y cảm thấy, cứ để cho anh đi vào trước.
Có thể, anh chính là cậu hai theo lời Dạ Đình nói.
"Được!" Dạ Thiên liếc mắt nhìn Quách Y Y, hình như đã gặp cô ở đám cưới của Tống Tâm Dao và Cung Hình Dực.
"Đình, tìm anh!" Cô đưa Dạ Thiên đến thẳng phòng bếp.
"Cậu là?" Dạ Đình ngẩng đầu lên, trong chớp mắt nhìn thấy Dạ Thiên kia, anh cũng giật ḿnh, chẳng lẽ người đàn ông này, chính là?
"Anh. . . . . . Anh là. . . . . . hai. . . . . . anh hai. . . . . . ?" Dạ Vận Dung cũng nhìn thấy Dạ Thiên, cảm giác của cô nói cho cô biết, người đàn ông này, chính là anh hai của mình, nếu như không phải, tại sao trong lòng cô lại có loại vui sướng tràn đầy như thế này.
"Em là Dạ Vận Dung?" Anh đã nhìn thấy trong tài liệu, biết Dạ Vận Dung bị bệnh tim, nhưng không nghĩ tới, khi gặp lại nhìn thấy cô ngã dưới đất.
"Cậu nói trước đi, rốt cuộc cậu có phải Dạ Thiên hay không?" Anh nhớ rất rõ, em trai của mình tên là Dạ Thiên.
Lần trước, anh nghe nói bên cạnh Cung Hình Dực, có một người đàn ông cũng tên là Dạ Thiên, nhưng mà vẫn chưa từng gặp được anh ta.
Anh ta giống như một người đàn ông vô cùng thần bí, thần không biết quỷ không hay, hình như vĩnh viễn đều không tìm được tung tích của anh ta, nếu như khi đó, tìm được tung tích của anh ta, như vậy Dạ Vận Dung ít nhất vẫn có thể sống vui vẻ với anh thêm một khoảng thời gian nữa.
Nhưng mà, bây giờ, nhiều nhất chỉ có thể thỏa mãn nguyện vọng cuối cùng của Dạ Vận Dung, nhưng lại không thể cho cô gì đó nhiều hơn.
"Tôi chính là Dạ Thiên!" Xem ra, những chuyện anh tra được không hề sai chút nào, người đàn ông này, thật sự là anh trai của anh, là đời sau của nhà họ Dạ..
"Hai. . . . . . anh hai. . . . . . Hoan nghênh. . . . . . Hoan nghênh anh. . . . . . anh trở lại. . . . ." Dạ Vận Dung cười, lần này là nụ cười chân chính phát ra từ tận đáy lòng, thật sự vui vẻ, anh đã trở về.
Cho dù cô có rời đi, cũng thỏa mãn.
"Tiểu Dung, đừng nói chuyện nữa, ah cả và anh hai sẽ đưa em đi bệnh viện." Dạ Đình ôm lấy Dạ Vận Dung nhanh chóng đi ra ngoài.
"Anh cả, không. . . . . . Không cần. . . . . . ! Em. . . . . . Em thật sự . . . . . . Thật sự rất. . . . . . hạnh phúc. . . . . . !" Cô cười, cười nhắm hai mắt lại. Đôi tay cũng vô lực rũ xuống, đầu cũng lệch sang một bên, ra đi.
"Tiểu Dung, em đừng hù dọa anh, Tiểu Dung. . . . . ." Anh đặt Dạ Vận Dung lên trên đất, duỗi tay kiểm tra hơi thở của cô, tay cũng vô dụng rũ xuống.
Cô đi, đi thật. . . . . .
"Tiểu Dung. . . . . ." Dạ Thiên đi tới bên cạnh cô, nhìn đứa em gái anh mới gặp lại, cứ như thế ra đi, bọn họ còn chưa nói chuyện với nhau, cô đã rời đi.
Nếu như, anh tìm được bọn họ sớm hơn một chút, như vậy tất cả cũng sẽ không trở nên như thế này. Nhìn khuôn mặt cô, trong đầu anh, thoáng qua hình ảnh lúc nhỏ, một cô gái nhỏ đáng yêu rất thích lôi kéo tay anh, cùng anh đi chơi.
"Tiểu Dung. . . . . ." Anh ngồi xổm xuống, đưa tay khẽ vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, nhìn cô gái gầy yếu trước mắt này, bây giờ đã không còn hơi thở, ngay cả một câu anh cũng chưa kịp nói với cô thế mà cô cứ như vậy rời đi.
"Đình. . . . . ." Quách Y Y đi tới bên cạnh Dạ Đình, ôm anh thật chặt.
Cô cũng rất khổ sở, Dạ Vận Dung rời khỏi, bọn họ ai cũng không nghĩ tới, càng không hy vọng cô sẽ rời đi, thấy bộ dáng cô cứ như vậy rời xa bọn họ, cô thật sự rất đau lòng.
Đêm qua, Dạ Vận Dung đã nói chuyện với cô, một câu cô cũng không quên. Tất cả những lời cô ấy nói, cô đều ghi nhớ trong lòng, tất cả đều nhớ hết.
Nhìn đứa bé trong ngực, đêm qua bảo bối còn ngủ cùng cô ấy cả đêm, thế nhưng buổi sáng. . . . . .
"Nếu như, để em làm điểm tâm, cũng sẽ không xảy ra chuyện như vậy!" Nếu như cô giao con cho Dạ Đình chăm, như vậy cô ấy có thể cũng sẽ không có chuyện gì rồi.
Thân thể của cô ấy không thể chịu được mệt mỏi, nhưng mà bây giờ đã biến thành như thế này. Khi thấy tay cô ấy rũ xuống, cô thật sự muốn đi kéo cô ấy trở về. Hi vọng cô ấy không muốn xa cách, cô có thể nhìn ra, ở trong lòng cô ấy bọn họ quan trọng đến cỡ nào, cô thật sự không muốn nhìn thấy cô ấy rời khỏi thế giới này.
"Chuyện ông trời đã định, sao có thể trách em được chứ!" Dạ Đình ôm Quách Y Y, nhẹ nhàng thở dài.
Đã sớm biết sẽ có kết cục như vậy, nhưng mà khi nhìn thấy cô thực sự rời đi, anh cảm thấy rất khó chịu.
Anh vẫn luôn coi đứa em gái này như bảo bối của mình, nhưng mà bây giờ, cô lại rời đi như vậy. Nhìn cô rời đi, hơn nữa còn chết trong ngực mình.
*
Tang lễ của Dạ Vận Dung vừa kết thúc, Dạ Đình lập tức làm thủ tục đi Mĩ, bọn họ đã mất đi một Dạ Vận Dung, không thể mất đi cả con trai nữa.
Anh nhất định phải chữa khỏi bệnh cho con, nhất định phải làm cho con trai