ời cao đối xử không công bằng với mình. Nhưng từ từ, cô cũng đã hiểu.
"Tiểu Dung. . . . . ." Cô nhìn Dạ Vận Dung, thật không ngờ, cô cũng phải chịu nỗi đau như vậy.
Xem ra, con trai thật sự bị bệnh di truyền của nhà Dạ Đình.
"Chị có muốn biết, tại sao anh trai không thích để cho người khác nhìn thấy hình em như vậy không?" Quách Y Y nhớ rất rõ ràng, nhớ rõ đêm hôm đó, sau khi cô nhìn thấy tấm hình đó, anh lập tức nổi giận với cô.
Nếu không phải như vậy, bọn họ cũng sẽ không tách ra, nhưng chia tay cũng đã chia tay rồi, còn nói gì nữa đây?
"Bởi vì, anh em sợ, anh ấy sợ thấy những tấm hình kia, nhưng lại thích xem lén vào lúc không có ai khác. Chị biết tại sao không? Năm đó, bác sĩ nói với anh trai em rằng, bệnh của em có thể chữa khỏi, nhưng phải dùng mạng của người khác, tới cứu mạng của em. Nhưng mà sau đó em đã phát hiện ra chuyện này, anh ấy muốn dùng trái tim của mình để cứu em. Bởi vì anh trai biết đã tìm được anh hai, chỉ cần tìm anh hai về, như vậy trong nhà vẫn còn có một người con trai, trong nhà sẽ không lo không có đàn ông bởi vì anh rời đi nữa. Nhưng mà, sau khi em biết chuyện này, em không muốn anh trai dùng mạng mình đổi lấy mạng em. Cho nên em đã chạy trốn. Len lén làm chuyện lớn mật nhất trong cuộc đời này của em, đó là rời nhà trốn đi.
Chị nhất định sẽ nghĩ rằng chị và anh cả từ nhỏ đã cùng nhau lớn lên, tại sao chưa từng gặp em có đúng không? Bởi vì, em vẫn luôn ở trong bệnh viện, nhưng mà có một ít thời gian là anh trai sẽ đến thăm em, xem xem em có khá hơn chút nào không, xem xem em có khó chịu chỗ nào không. Trước kia em đã biết, anh trai rất thích chị, anh ấy đã nói với em.
Khi đó, mỗi ngày, sau khi tan học, anh ấy sẽ ngồi bên giường bệnh của em, nói với em chuyện của hai người, nói chị ngày ngày đều kéo anh ấy ăn cơm chiên ở một con đường nào đó. Anh ấy nói, anh ấy thích nhìn dáng vẻ khi chị đang ăn, cho dù anh ấy không thích ăn thế nào, chỉ vì chị thích, anh ấy cũng chịu ăn cơm chiên.
Mỗi lần nhìn thấy chị vui vẻ như vậy, là chuyện hạnh phúc nhất đối với anh ấy. Là chuyện làm anh ấy cảm thấy cực kỳ vui vẻ, ngày cứ trôi qua như vậy, cho đến khi anh ấy lên đại học, hai người mới tách ra. Nhưng mà anh trai vẫn thường xuyên ngồi ở cạnh giường, hỏi em, bây giờ chị sống như thế nào? Có yêu ai chưa? Hoặc là, chị làm việc gì? Chị đã kết hôn chưa? . . . . . . Tất cả chuyện về chị, anh ấy đều hỏi cả. Nhưng mà, mỗi lần em trả lời, đều là không biết.
Bởi vì, em thật sự không biết, càng ghen tỵ với chị hơn, tại sao anh trai lại để ý đến chị như vậy? Tại sao một lòng chỉ nghĩ tới chị, anh ấy rõ ràng có thể đối tốt với em hơn thế, tại sao còn đặt tất cả tâm tư lên người chị? Tại sao không thể đặt em ở vị trí tốt nhất trong lòng anh ấy?
Em hi vọng, trong cuộc đời của anh ấy chỉ xuất hiện một người em gái là em, nếu như chị không xuất hiện, thật là tốt biết bao?
Nếu như trong cuộc đời của anh ấy vĩnh viễn đều chỉ có một mình em thì thật là tốt.
Cho đến khi anh ấy đưa ra cái quyết định kia, em lại hi vọng, chị có thể xuất hiện, chị có thể làm cho anh ấy bỏ đi ý định này.
Nhưng mà, chị lại không xuất hiện, em chỉ có thể len lén rời đi. Sau khi rời đi, anh trai sẽ không còn có ý nghĩ như vậy nữa." Cô nhìn những vì sao ngoài cửa sổ, hiện tại cô rất vui vẻ, còn có thể ngồi ở chỗ này, nói về tâm sự trước kia như vậy.
"Tại sao em lại muốn nói chuyện này với chị?" Cô thật sự không hiểu, vì sao đến bây giờ cô ấy còn phải những chuyện này với cô, nói ra để làm gì?
"Chi dâu, em thật sự hi vọng, chị và anh trai em có thể sống hạnh phúc bên nhau, đừng tiếp tục như bây giờ nữa, nhìn hai người như như thế này, trong lòng em cảm thấy không thoải mái chút nào. Nếu như không phải do em, quan hệ giữa hai người cũng sẽ không biến thành tình trạng như ngày hôm nay." Dạ Vận Dung thật sự cảm thấy mình là người có lỗi, nếu như không phải tại cô..., tất cả mọi chuyện sẽ không biến thành tình trạng như thế này, nếu như tất cả đều trở lại bình thường thì thật là tốt biết bao.
"Tiểu Dung, em. . . . . ." Cô không biết phải nói những gì, có lẽ quan hệ giữa bọn họ trở nên như thế này là bởi vì hiểu lầm về Dạ Vận Dung.
Nhưng mà, giữa bọn họ cũng thiếu cảm giác an toàn, nếu như không phải bởi vì giữa hai người bọn họ có vấn đề, chắc hẳn tất cả mọi chuyện cũng sẽ không biến thành như thế này.
Nhìn tình trạng giữa hai người cứ như thế này, trong lòng cô cũng không dễ chịu, thật ra thì cô thật sự rất muốn làm hòa với anh, Nhưng mà lại không muốn mình là người làm hòa trước. Nếu như mở miệng làm hòa trước, cô sợ về sau người bị tổn thương lại sẽ là mình.
"Chị dâu, em biết để chị đi nói chuyện làm hòa với anh trai là chuyện không dễ dàng, em nghĩ anh ấy sẽ hiểu, anh ấy nhất định sẽ nói chuyện rõ ràng với chị. Em ôm bảo bối đi chơi một lát, sau khi dỗ nó ngủ thiếp đi sẽ oom vào đây, được không?" Cô ôm đứa bé đi, có thể để cho hai người bọn họ nói chuyện riêng với nhau.
"Được!" Cô gật đầu, Tiểu Dung ôm đứa bé đi ra ngoài, cô cũng có thể đi tắm.
"Dạ!" Tiểu Dung lập tức ôm lấy Đậu Đậu nhỏ bé đang nằm trên giường vung tay.
"Đậu Đậu ngoan, cô ôm con đi chơi!" Cười ôm Đậu Đậu đi ra ngoài.
Thấy bọn họ rời đi, Quách Y Y cũng cầm quần áo, đi đến phòng tắm.
Nhưng mà vẫn chưa đi đến bên cửa phòng tắm, cửa phòng đã bị đẩy ra.
Dạ Đình đứng ở cạnh cửa, nhìn Quách Y Y.
"Y Y, chúng ta nói chuyện một chút đi!" Anh đi tới bên cạnh cô, đưa tay cầm lấy quần áo ngủ trong tay cô, để lên trên tủ bên cạnh, lôi kéo cô đi tới bên giường.
"Nói chuyện gì?" Cô không biết, lúc này, cô phải nói cái gì nữa.
"Ngồi!" Anh vỗ vỗ chỗ ngồi bên cạnh mình, lôi kéo Quách Y Y ngồi xuống.
"Nói đi!" Sau khi ngồi xuống, cô vẫn giữ một khoảng cách nhất định với anh, ít nhất hiện tại cô vẫn chưa làm hòa với anh.
"Những gì Tiểu Dung vừa nói với em anh nghe thấy hết rồi!" Vừa rồi đúng là anh đã đứng bên ngoài, bọn họ nói chuyện anh nghe rất rõ, cũng biết Dạ Vận Dung là vì muốn tốt cho hai người bọn họ, vì để cho Dạ Vận Dung yên tâm, anh cũng nên làm rõ quan hệ của hai người ít nhất không làm cho Dạ Vận Dung cảm thấy không yên tâm.
"Anh muốn nói gì, cứ nói đi!" Cô nhìn Dạ Đình, đột nhiên phát hiện trên đầu anh, có khá nhiều tóc trắng, cô muốn đưa tay nhổ hết giúp anh, nhưng tay vốn định đưa lên, lại bị chính mình cứng rắn đè xuống.
"Anh biết rõ em vì hiểu lầm chuyện lần đó cho nên mới rời đi. Em nghĩ rằng đêm hôm đó, anh không đuổi theo, đi tìm em có đúng không? Em nghĩ, anh mới từ trong phòng tắm đi ra, chỉ quấn một cái khăn tắm có thể chạy ra ngoài sao?" Đây là chuyện anh vẫn luôn quan tâm, không hiểu phải làm thế nào.
"Mặt mũi anh quan trọng? Hay là em quan trọng?" Cô không hiểu, rốt cuộc mặt mũi anh quan trọng, hay là quan trọng.
Nếu như ở trong lòng anh, hình tượng quan trọng như vậy thì anh cần gì phải chạy đi tìm cô, quấn lấy cô không buông như thế này?
"Anh biết, lần trước đúng thật là lỗi của anh, nhưng mà, thật sự không thể tha thứ sao? Em thực sự muốn nhìn thấy người đàn ông của mình, quân khăn tắm chạy khắp nơi sao?" Anh không hiểu, sau khi đi ra, anh chỉ vơ đại lấy một bộ nhanh chóng mặc vào sau đó lập tức chạy đi tìm cô, đến cuối cùng anh mới phát hiện ngay cả quần áo anh cũng mặc ngược.
"Em. . . . . ." Cô thật sự không muốn, một chút cũng không muốn người đàn ông của mình bị người phụ nữ khác nhòm ngó.
Thế nhưng khi đó cô thật sự rất tức giận.
"Y Y, anh thật sự sai rồi. Ban đầu anh không nên tức giận, lớn tiếng với em như vậy, anh sợ em biết anh còn có chuyện giấu em về người em gái này, càng không muốn muốn cho em biết anh đã từng muốn dùng mạng của mình cứu lấy mạng em gái. Anh không biết nếu như sau khi em biết chuyện này, em sẽ nghĩ như thế nào? Bởi vì anh sợ em sẽ suy nghĩ lung tung, cho nên mới không muốn nói cho em biết chuyện này ." Anh kéo tay cô, đặt bàn tay cô vào lòng àn tay mình.
"Nhưng mà, kể từ sau khi gặp lại em, anh thật sự phát hiện, trong lòng anh chỉ có một mình em." Anh nhìn ánh mắt cô.
"Đình. . . . . ." Cô không nhịn được gọi ra, bởi vì là lần đầu tiên, cô nhìn thấy anhh nghiêm túc như vậy, nghiêm túc nói từng chuyện từng chuyện với cô như, cho dù là thật hay giả, cô đều rất vui vẻ, bởi vì từ trước tới nay trong lòng anh thật sự có cô.
"Y Y, gọi một lần nữa, gọi anh một lần nữa đi." Khi anh nghe thấy cô gọi mình, anh thật sự rất vui vẻ, anh cứ nghĩ rằng giữa bọn họ đã không thể, có thể cô sẽ không bao giờ gọi anh như vậy nữa rồi.
"Đình, đình. . . . . ." Cô liên tục gọi tên anh.
Có bao nhiêu đêm, cô nằm mơ thấy anh. Nhưng mà sau khi tỉnh lại, thứ cô nhìn thấy cũng chỉ là một mảnh đen ngòm, đưa tay sờ sờ mắt mình, phát hiện bởi vì nhớ nhung anh mà cô đã khóc trong mơ.
"Y Y. . . . . ." Anh kéo cô vào trong lòng, ôm chặt cô vào trong ngực mình, cảm giác như thế, thật sự rất tốt.
Ít nhất anh lại có thể cảm nhận được sự tồn tại của cô một lần nữa. Người phụ nữ anh yêu lại xuất hiện trước mặt anh rồi.
"Y Y, rốt cuộc em đã trở lại bên cạnh anh rồi." Nói xong, anh lập tức hôn lên môi cô.
Dạ Vận Dung đứng ở cạnh cửa, len lén đóng cửa phòng giúp bọn họ, thật sự rất vui vẻ, ít nhất cô cũng nhìn thấy bọn họ làm hòa rồi, như vậy, cô cũng an tâm, liếc mắt nhìn đứa bé trong ngực.
"Bảo bối, xem ra tối nay cháu phải ngủ với cô rồi." Sau đó lập tức ôm đứa bé trở lại phòng mình.
Đậu Đậu coi như khéo léo, một đêm này không khóc cũng không nháo, chỉ nằm yên bên cạnh Dạ Vận Dung. ngoan ngoãn ngủ cả đêm, cho đến tận khi trời sáng, khi Dạ Vận Dung tỉnh lại, bé mới mở hai mắt thật to.
"Bảo bối, cháu thật sự rất ngoan!" Những đứa bé khác ngay cả một buổi tối, cũng không thể rời khỏi mẹ mình, vậy mà bé lại an tĩnh ngủ cạnh cô cả đêm. Xem ra, đứa bé này thật sự làm cho người ta rất yên tâm.
Nhưng mà, cô nghe Dạ Đình nói, bé cũng bị di truyền bệnh tim bẩm sinh giống cô. Cô thật sự cảm thấy khổ sở, đứa bé nhỏ như vậy, đã phải chịu loại bệnh đau đớn hành hạ, cô thật sự rất khó chịu.
"Anh, chị dâu, hai người đã dậy rồi!" Dạ Vận Dung thấy bọn họ nắm tay, cùng nhau xuất hiện trong phòng khách, thật sự rất vui vẻ. Cô biết bọn họ ở cạnh nhau rất hạnh phúc.
"Tiểu Dung, thật sự xin lỗi, để em phải chăm sóc bảo bối cả đêm." Cũng không biết tối hôm qua bảo bối có ngoan hay không.
"Chị dâu, không có gì đâu! Chỉ cần thấy chị và anh trai vui vẻ bên nhau, tất cả đều không quan trọng.Nhưng mà, bảo bối thật sự rất ngoan, một buổi tối đều không khóc không náo. Em ngủ rất thoải mái." Cô mỉm cười, thật sự rất yêu bảo bối.
"Như vậy là tốt rồi, chị còn sợ bảo bối sẽ quấy, hại em không ngủ được!" Cô thật sự rất ngại, tối qua làm hòa với anh xong lại quên mất con trai.
"Đình, anh đưa con lên lầu thay tã, em đi làm điểm tâm!" Cô đưa tay sờ tã của con trai, phát hiện nó đã ướt rồi, nếu như không đổi sẽ không tốt cho con.
"A. . . . . ." Làm sao anh có thể thay được chứ, ngay cả nhìn anh cũng chưa từng nhìn qua mà.
"Chị dâu, em thấy chị nên đi cùng anh trai dạy anh ấy cách thay đi, nếu để cho một mình anh ấy đi thay tã cho bé con có thể nó sẽ khóc thét lên đấy." Dạ Vận Dung cười trêu nói.
"Nhưng mà, bữa ăn sáng. . . . . ." Bọn họ đều chưa ăn cơm, nếu như không làm điểm tâm, tiếp theo phải làm sao?
"Chuyện làm bữa sáng cứ để cho em lo!" Cô khẽ mỉm cười.
"Được rồi!" Cô ôm lấy bảo bối từ trong ngực Dạ Vận Dung, bế bé lên trên lầu.