xe buýt, chỉ cần là nơi có phương tiện di chuyển, anh đều đã tìm qua, nhưng cũng không thấy bóng dáng của cô, càng không tìm thấy ghi chép việc cô mua vé xe lửa hay vé máy bay. Điều này càng làm cho anh thêm nóng nảy, cô có thể đi đâu?
"Nếu như hai người thật sự là có duyên phận, anh nhất định có thể tìm thấy cô ấy. Nếu như muốn tìm được Tống tiểu thư, vậy thì không nên uống rượu nữa. Nên giữ vững đầu óc tỉnh táo, như vậy ngày mai mới có thể tiếp tục tìm kiếm cô ấy, không phải sao?" Tiểu Tường khuyên quả thực rất đúng.
"Lấy cho tôi một bát canh giải rượu!" Tiểu Tường đáp một tiếng, lập tức đi lấy canh giải rượu cho anh.
Nhìn Cung Hình Dực có thể thấy là anh ấy đã thật sự yêu Tống Tâm Dao, cho nên mới lo lắng như vậy, luôn luôn tìm kiếm tung tích của Tống Tâm Dao. Thật lòng anh rằng anh ấy có thể mau chóng tìm thấy cô ấy.
Sau khi uống xong canh giải rượu, Cung Hình Dực cảm thấy tỉnh táo hơn nhiều, nhưng khi bước đi, vẫn còn chưa vững vàng.
"Tổng giám đốc, anh cẩn thận chút!" Tiểu Tường ở sau lưng kêu lên, có vài người muốn đến gần giúp anh, tuy nhiên đều bị anh đẩy ra.
Ngồi vào trong xe, lại thấy Dạ Thiên cũng đang ngồi ở trong xe của anh.
"Anh đã uống bao nhiêu vậy?" Mùi rượu thật sự quá nồng.
"Không nhiều lắm, mấy ly Huyết Tinh Mã Lệ." Dạ Thiên nhìn anh chằm chằm. Đây chính là loại rượu mạnh nhất trong Tử Mị thế mà anh ta lại uống đến vài ly.
"Năm đó khi cô ấy đến quán bar Tử Mị, đã chọn loại rượu này. Chỉ là cô ấy chỉ uống một ly, tôi uống nhiều hơn mấy ly mà thôi." Năm đó anh rất tò mò, một cô gái bé nhỏ như vậy, có thể uống được loại rượu mạnh như vậy sao?
Thế nhưng, cô ấy đã uống cạn sạch, hơn nữa trong rượu còn bị bỏ thuốc.
Nếu như không có ly rượu đó, có lẽ hai người bọn họ cũng sẽ không có Kỳ Kỳ.
"Anh đúng thật là không thể cứu được mà, rơ ràng là đã yêu cô ấy, còn sống chết không chịu nhận. Lần này nếu như tìm được cô ấy, anh nhất định phải nói với cô ấy ba cái chữ kia, nếu không cô ấy thật sự sẽ không có khả năng trở về với anh nữa đâu." Khi anh nghe thấy anh ấy nói những lời đó, anh còn cảm thấy tức giận, huống chi là Tống Tâm Dao.
"Ừ. . . . . ." Anh đáp một tiếng, liền tựa vào chỗ ngồi, ngủ mê man.
"Trên tay đã bị thương, còn uống nhiều rượu như vậy, thật là không thể nói nổi." Đẩy anh về chỗ ghế phụ, cởi áo khoác của mình xuống, đắp lên trên người anh. Nhìn Cung Hình Dực, đối với chuyện của anh, thật không thể nào không quan tâm được.
Bọn họ là anh em thân thiết, cho dù có như thế nào đi nữa, anh cũng phải giúp anh ấy!
Xem ra hiện tại, anh lại càng bận rộn hơn rồi. Phải giúp anh ấy điều tra xem Tống Tâm Dao rốt cuộc đã đi đâu, nếu không ngày ngày nhìn thấy anh uống rượu như vậy, anh ấy chịu được nhưng anh thật không chịu nổi.
Cho đến khi trời sắp sáng, Tống Tâm Dao mới ngủ , một lát sau, đã tỉnh lại, hai đứa bé ngủ bên cạnh cũng không biết đã đi đâu.
Cô vội vàng bò dậy, đi khắp phòng tìm một vòng, cũng không thấy bóng dáng hai đứa đâu.
Chạy ra khỏi phòng, mới thấy bọn chúng đang ngồi ở trong phòng khách, chơi đùa với nhau. Tống Tâm Dao trở về phòng đánh răng, rửa mặt, thay quần áo sau đó mới lại đi ra.
"Mẹ, mẹ đã dậy rồi!" Kỳ Kỳ chạy tới, kéo tay Tống Tâm Dao.
"Kỳ Kỳ, có phải mẹ đã ngủ quên hay không?" Đầu giường không có đồng hồ báo thức, hiện tại đã là mấy giờ cô cũng không biết, lúc rời đi, ngay cả điện thoại cô cũng không mang theo, là không bởi vì cô không muốn để cho Cung Hình Dực tìm được mình.
"Cũng không muộn đâu, hiện tại mới hơn chín giờ!" Lôi Vũ Minh mặc tạp dề từ trong phòng bếp đi ra, trong tay còn cầm theo bữa ăn sáng.
"Vậy mà chưa muộn nữa sao? Em ngủ quên mất, thật vô ý quá, lại làm phiền anh phải làm nữa sáng nữa!" Lôi Vũ Minh tuyệt đối là một người đàn ông tốt, hơn nữa còn biết nấu ăn.
"Anh quen thuộc mọi thứ ở đây hơn em, nếu là em có thể ngay cả phòng bếp ở đâu cũng không biết!" Lôi Vũ Minh cười cười, tiếp tục nói: "Mau tới ăn cơm đi!"
"Dạ! Ăn cơm thôi...!" Hai đứa bé vừa nghe thấy có thể ăn sáng, liền vui vẻ chạy tới.
"Oa, những món ăn này là chú nấu sao, thật ngon nha!" Hơn nữa còn rất phong phú.
"Kỳ Kỳ, cháu đã từng nghe nói như thế này chưa? Buổi sáng phải ăn giống như Hoàng đế, buổi trưa ăn giống như dân thường, buổi tối ãn giống như tên ãn xin đó?" Lôi Vũ Minh gắp chút thức ăn vào trong bát của Kỳ Kỳ, sau đó lại gắp một ít cho Tống Tâm Dao và Thố Thố.
Việc làm của anh có vẻ giống như muốn lấy lòng Kỳ Kỳ trước, sau đó muốn nó tặng mẹ cho anh cũng sẽ dễ dàng hơn.
"Chưa từng nghe qua, nhưng mà cháu đã nghe qua câu nói, ăn không nói ngủ không nói." Kỳ Kỳ "Ha ha" cười, cúi đầu yên lặng ăn cơm.
Trên bàn ăn cũng lập tức yên tĩnh hơn rất nhiều. Tống Tâm Dao nhìn Lôi Vũ Minh một cái, đưa tay gắp thức ăn cho anh.
"Sáng sớm anh đã phải dậy nấu ăn cho mọi người nên ăn nhiều một chút đi!" Lôi Vũ Minh nhìn chằm chằm Tống Tâm Dao một lúc lâu, cười!
Cô gái này, hiện tại đã biết quan tâm đến anh rồi sao? Cũng không tồi, ít nhất giữa bọn họ đã có tiến triển, nếu như vẫn luôn tiếp tục như vậy, chắc hẳn tình cảm giữa hai người bọn họ cũng sẽ trở nên khá hơn.
Kỳ Kỳ và Thố Thố thấy bọn họ như vậy, cũng bắt chước theo, cùng gắp thức ăn cho Lôi Vũ Minh.
"Chú, chú ăn nhiều một chút!" Thố Thố và Kỳ Kỳ đồng thanh nói.
"Được!" Lôi Vũ Minh rất vui vẻ, có thể ăn món ăn gia đình giống như người một nhà như vậy, cảm giác thật là tốt.
Ăn cơm xong, Tống Tâm Dao liền lên lầu thu dọn một lát, nhưng mới bát đầu dọn dẹp, cô lại chạy vào phòng tắm, nôn khan.
"Dao Dao, đi bệnh viện kiểm tra đi!" Chẳng biết Lôi Vũ Minh đột nhiên xuất hiện ở trong phòng từ lúc nào, thấy Tống Tâm Dao lại bắt đầu nôn ọe. Thật ra anh rất lo lắng, không phải cô thật sự lại đang mang thai chứ?
Anh không biết là mình nên vui vẻ, hay là khổ sở vì cô nữa?
Nếu như cô thật sự mang thai, đứa bé này nhất định là Cung Hình Dực, không có thai là tốt nhất.
"Được rồi!" Cô cũng muốn biết, mình rốt cuộc là bị làm sao? Tình trạng này, cùng với lúc vừa mới mang thai Kỳ Kỳ rất giống nhau.
Cô có chút lo lắng. Cô lại một lần nữa mang thai con của Cung Hình Dực sao. Nếu như lại mang thai lần nữa, cô phải làm sao đây?
Là phá thai? Hay là sinh nó ra?
Chính cô cũng không biết! Bây giờ cô đã mang theo hai đứa bé, nếu như lại sinh đứa bé trong bụng ra, cuộc sống sau này của cô, phải làm thế nào đây?
Kỳ Kỳ đã chịu khổ cùng cô 4 năm rồi, cô không thể để cho Kỳ Kỳ chịu khổ thêm nữa.
Từ trong phong khám phụ khoa đi ra, sắc mặt Tống Tâm Dao tái nhợt. Tại sao? Tại sao cô lại thật sự mang thai?
Đứa bé này, tại sao lại tới không đúng lúc như vậy? Vuốt bụng mình, cô thật không đành lòng, không đành lòng phá bỏ con của mình. Nhưng mà nếu như không phá bỏ thì phải làm sao đây?
"Dao Dao. . . . . ." Lôi Vũ Minh thấy cô từ bên trong đi ra, trong tay còn cầm kết quả xét nghiệm, nhưng nhìn dáng vẻ của cô hình như có cái gì đó không đúng.
"Làm thế nào? Tại sao lại như vậy?" Cô nỉ non, hỏi mình nên làm cái gì?
Lôi Vũ Minh cầm lấy kết quả xét nghiệm trên tay cô, liếc mắt nhìn. Anh không hề đoán sai, cô thật sự mang thai.
"Dao Dao. . . . . ." Lôi Vũ Minh tiến lên, đỡ cô. Nhìn bộ dáng hiện tại này của cô giống như tùy thời đều có thể ngã xuống .
"Anh nói cho em biết em nên làm cái gì đi? Có phải em nên phá bỏ đứa bé này hay không? Nó tới thật không đứng lúc, thật không đúng thời điểm!" Sau khi sinh nó ra thì phải làm sao?
Lại để cho nó phải chịu khổ giống như Kỳ Kỳ năm đó sao?
"Dao Dao, em đừng như vậy, không cần bỏ đứa bé, anh sẽ chăm sóc mẹ con em, để cho anh chăm sóc đi." Lôi Vũ Minh ôm cô vào lòng, cảm nhận sự yếu ớt của cô lúc này.
"Không thể, em không thể như vậy!" Cô không thể đối xử với anh như thế, anh không cần vì cô mà bỏ ra nhiều tâm sức như vậy.
"Dao Dao, em hãy nghe anh nói!" Anh ôm cô rất chặt, nỉ non bên tai cô: "Dao Dao, em biết không? Từ khi còn rất nhỏ, lần đầu tiên em xuất hiện trước mắt anh, anh đã tự nhủ với mình rằng sau khi lớn lên, nhất định anh phải làm kỵ sĩ của em, nhất định phải bảo vệ em thật tốt. Anh có thể mặc kệ để cho em bắt nạt, bởi vì anh thích nhìn dáng vẻ khóc lóc của em, cho nên mỗi lần anh đều khóc, khóc rất to để mẹ tới. Thấy có người lớn tới, em sẽ còn khóc to hơn cả anh.
Nhưng cuối cũng cũng không nghĩ tới, anh lại rời khỏi đây. Anh đã nghĩ là mình có thể ngày ngày nhìn thấy em, nhưng anh đã sai lầm rồi, anh căn bản cũng không thể ngày ngày được gặp em. Anh trở về thành phố O lần này cũng là vì muốn tìm gặp em, nhưng đi đến nhà em, bác Tống lại nói cho anh biết, em đã rỏi khỏi đó 4 năm rồi. Lúc ấy anh cảm thấy tâm thật đau. Anh cho người đi tìm tung tích của em, nhưng khi anh tìm được em, em cũng đã là mẹ của Kỳ Kỳ. Anh cũng không để ý đến chuyện này, nhưng mà chuyện làm anh kinh ngạc hơn đó chính là em sẽ kết hôn với Cung Hình Dực. Anh thật sự vô cùng khó chịu, nghĩ là mình sẽ không còn cơ hội nữa. Nhưng mà trời cao đã cho anh cơ hội này, em hãy để cho anh chăm sóc mẹ con em đi! Anh sẽ yêu thương chúng giống như con ruột của mình. Có được không?"
Tống Tâm Dao lẳng lặng nghe, cô không ngờ tình cảm Lôi Vũ Minh dành cho mình lại sâu như vậy. Từ trước tới nay, cô đều cho rằng anh chỉ đối xử tốt với cô như một người em gái hàng xóm thân thiết. Cho tới bây giờ cũng chưa từng nghĩ đến đó là tình cảm nam nữ. Nhưng mà hôm nay nghe anh thổ lộ như vậy, cô cảm thấy mình đã sai lầm rồi. Tình cảm của người đàn ông này đối với cô thật sự rất sâu.
Cô thật sự không biết phải đáp trả lại anh như thế nào nữa.
"Anh có khả năng làm được điều đó, nhưng mà em không thể chấp nhận tình cảm của anh được. Anh có thể chấp nhận được việc trong lòng em còn có người đàn ông khác sao? Nếu như em sinh đứa bé này ra như vậy chỉ có thể làm cho em càng không thể nào quên được anh ấy. Nhìn khuôn mặt giống anh ấy như đúc của Kỳ Kỳ lòng của em thật sự rất đau. Mỗi khi nhớ tới chuyện anh ấy kết hôn với em chỉ vì muốn lợi dụng thân phận mẹ của con trai để giải trừ hôn ước với Cao Cầm Nhã thì em không thể không hận anh ấy. Nhưng em cũng không thể không thừa nhận rằng em yêu anh ấy, hơn nữa, còn là đã sâu đến tận xương tủy." Chính cô cũng cảm thấy, mình có bao nhiêu tình cảm với anh, hiện tại nếu như tiếp nhận tình cảm của anh ấy thì thật là không công bằng.
"Anh có thể đợi đến khi em hoàn toàn quên anh ta, nhưng mà, không nên phá thai, anh lo về sau em sẽ hối hận về việc em đã từng tự tay bóp chết con của mình." Hai mươi mấy năm anh cũng có thể chờ được vậy thì đợi thêm mấy năm nữa còn sợ anh sẽ không đợi được sao?
"Vũ Minh, anh thật ngu ngốc!" Cô thật sự chưa từng thấy người đàn ông nào ngốc như vậy.
"Vì em, coi như có ngốc hơn nữa, anh cảm thấy cũng không sao cả." Vì cô cho dù mất đi mạng sống của mình cũng không sao cả. Chỉ cần trong cuộc sống của anh có cô tồn tại là anh đã cảm thấy thỏa mãn rồi.
"Chúng ta trở về thôi!" Tống Tâm Dao cảm thấy tâm tình cũng đã khá hơn một chút rồi, sắc mặt cũng không còn tái nhợt giống như hồi nãy nữa.
"Được, chúng ta về nhà!" Lôi Vũ Minh kéo Tống tâm Dao tay, xoay người đang định đi ra ngoài, lại thấy Hoắc Huyền Lôi đang đứng ở sau lưng bọn họ.
"Anh Hoắc!" Tống Tâm Dao không nghĩ là sẽ gặp được Hoắc Huyền Lôi ở đây.
"Dao Dao, chúng ta có thể nói chuyện riêng một chút hay không?" Ngày hôm qua, anh đến Tống gia tìm cô, lại thấy cô xách th