t anh nhìn ra bên ngoài, thành phố và bầu trời như đan xen vào nhau, các loại ánh đen sáng lên, gần gần xa xa, tầng tầng lớp lớp những toàn nhà, mặc dù trời đã rạng sáng thế nhưng thói quen đi ngủ muộn của đô thị vẫn rất nhiều, còn rất nhiều những phòng ốc còn sáng đèn, nhà nhà mở đen nhìn vô cùng đẹp, lại rất ấm áp, tạo lên những hình ảnh đẹp.
Nhan Như Y thuận miệng hỏi. "Những tòa cao ốc này đều là của tập đoàn Hằng Viễn xây dựng sao?"
Anh ta lại đứng lên, đi đến bên cửa sổ, chỉ vào tòa nhà cao tầng cách đó không xa. "Tòa nhà kia là tập đoàn Hằng Viễn chúng tôi xây dựng để bán hoặc là cho thuê, đi thêm về phía trước một chút cũng sẽ có những tòa nhà như vậy...." Anh chỉ không dưới 5 tòa nhà là địa điểm bán hoặc cho thuê, chỉ cho đến khi cô không còn thấy những tòa nhà ở phía xa nữa!
"Ha ha Hằng Viễn xây dựng nhiều nhà cao tầng thật, có phải anh thấy rất có thành tựu hay không? Vì kiếm được nhiều tiền ấy?" Cô tương đối vô tư, nhất là khi sau khi uống rượu lại càng thể hiện ra, lúc này đây cô theo bản năng nghĩ đến chính là tiền, kiếm tiền a!
"Kiếm tiền? Tôi cũng không thấy có thành tựu lắm, nói trắng ra là mỗi ngày phải sống trong sự lo lắng, sợ chỉ xuất hiện một sai lầm thì tán gia bại sản không biết chừng!"
Ai nói vào thời gian rạng sáng là lúc mà đàn bà mềm yếu và thật lòng nhất vậy? Cô có thể thấy được anh ta đang nói với cô những lời tự đáy lòng anh, không hề có những lời hoa lệ để khách sáo mà chỉ là những lời nói thẳng thắn!
"KHông thể nào!" Cô không tin hỏi lại. "Một công ty lớn như vậy làm sao có thể nói biến động là biến động được?"
"Mua bán trên thương trường có rủi ro rất lớn, khi một hạng mục đầu tư vài triệu hay là phải lo lót để nhận vài triệu, đến khi có một sai lầm xảy ra thì tất cả là mất trắng --" Anh nói chuyện rất mật mỏi "Cho nên, phải nói là tòa nhà nào làm cho tôi cám thấy thành tựu nhất, những thứ cho tôi cảm thấy thành công nhất chính là những tòa nhà tôi xây lên có thể cung cấp trụ sở làm việc, nhà ở cho mọi người! Nó cho tôi cảm thấy mình rất thành công!"
"Ha ha , Nhưng mà bây giờ giá nhà ở tăng cao, rất nhiều người muốn mua mà không được a!" Cô có chút cảm khái, sau đó đùa một câu. "Hoắc tổng, lúc nào Hằng Viễn có bán hay cho thuê nhà ở, có thể hay không giảm giá cho tôi a!? Có thể giảm cho tôi hơn so với mức mà nhân viên được giảm hay khoogn?"
Anh xoay người lại, thân thể tựa trên bệ cửa sổ, không chút nghĩ ngợi liền đáp. "Tôi có thể cho cô"
Nhìn vào ánh mắt anh rất mông lung khiến cho cô có cảm giác không được tự nhiên, nghe lời anh nói như đang đùa giỡn nhưng cũng không hẳn là vậy. Mặc kệ có phải đùa hay không, cô sẽ rất phối hợp với anh. "Đây là anh nói đấy nhé, tôi sẽ không khách sáo đâu, nói rồi là không được đổi ý a!"
Anh nghiêm túc nhìn cô bảo đảm. "Tất nhiên, cô có thể đi chọn phòng nào cô thích rồi nói cho tôi biết, chỉ cần cô không bán đi, cô muốn thế nào đều được"
Lời của anh khiến cho cô không cách nào tiếp nhận được, cô làm sao có thể lấy phòng của anh a, thế nên cô dứt khoát ngậm miệng lại!
Bọn họ lại lâm vào trầm mặc!
Một khúc nhạc êm dịu vang lên, rồi lại một bản nhạc khác vang lên. Lúc này anh mới mở miệng phá vỡ trầm mặc. "Tiểu Nhan, chuyện đêm hôm trước cho tôi xin lỗi --"
Rốt cuộc thì anh cũng nhắc đến chuyện này rồi, mặt Nhan Như Y không khỏi nóng lên, tâm lại nhíu một cái. Anh là vì chuyện hôm đó xin lỗi cô, có phải anh muốn nói "thật xin lỗi, chuyện hôm trước là do tôi uống say gây lên" hay không? Không cần, ngàn vạn lần không cần a, những lời nói như thế đối với một người đàn bà là một sự đả kích rất lớn, so với việc bị ăn đậu hũ còn lớn hơn!
Sợ anh sẽ nói ra những lời làm cho thể diện của cô bị mất sạch, cho nên cô lên tiếng ngăn cản anh. "Chuyện đêm hôm trước chỉ là ngoài ý muốn tôi không để trong lòng đâu, không có gì --" sau khi nói xong, cô muốn cắn lưỡi mình quá, không để ý thì không để ý lại còn thêm \'không có gì\', giông như cô là con người rất tùy tiện nha!
Anh hướng về phía cô đi đến không chút tránh né mà nhìn cô chăm chú, cái loại ánh mắt chân thành thẳng thắn xen lẫn chân tình khiến cho cô không thể dời đi ánh mắt của mình!
Gò má cô ửng hồng, nhìn gương mặt tràn đầy mệt mỏi của anh đã lộ cái cằm nhọn lại vì không ngủ đủ giấc mà trong mắt hằng tia máu.
"Không, tôi chưa bao giờ coi chuyện hôm đó là người ý muốn --"
Nhan Như Y như không thể tin vào tai mình, trong lòng cô hỏi ngược lại là anh đang nói cái gì vậy? Cô nghe nhầm sao?
"Hơn nữa, đêm hôm đó tôi cũng không uống say, lại càng không phải vì uống say mà làm loạn. Trên thực tế từ rất lâu trước kia tôi đã muốn hôn cô, cũng có thể nói những chuyện xảy ra đêm hôm đó đều là những điều tôi muốn làm ...."
Cô bị anh tỏ tình đả kích rồi, anh nói anh thích cô, trực tiếp nói là thích cô mà không hề quanh co hay chói cãi!
Anh tiếp tục. "Tiểu Nhan, cô biết không? Trên người cô có một sức quyến rũ mà không một người phụ nữ nào có, cô hào phóng, sáng sủa, nhiệt tình, cười rất đáng yêu, linh hoạt, cô sống rất vui vẻ, lạc quan tôi rất muốn đến gần cô, nhìn cô cười, cảm nhận sự vui vẻ của cô -- bởi vì ở cùng một chỗ với cô, tôi có thể vui vẻ mà thả lỏng bản thân, điều mà trước đây chưa bao giờ có. Nói thật là trước đây tôi có rất nhiều phụ nữ, cuộc sống ấy rât thối nát, chỉ là những lần phát tiết lên những người đàn bà ấy tôi mới có thể chứng minh mình vẫn còn sống. Thế nhưng cuối cùng lưu lại cũng chỉ là khoảng trống, không hề có ý nghĩa. Từ đó về sau đối với thân thể đàn bà tôi không hề cảm thấy hứng thú, bất quá chỉ là phát tiết trên người những người đàn bà ấy --"
Thật ra lời anh nói có cảm giác như không hề nghiêm túc nhưng từ tận sâu trong những lời ấy cô có thể cảm nhận được nỗi khổ sở, bất đắc dĩ của anh, cô thật sự đau lòng thay anh!
"Cho đến khi tôi gặp cô, nghe cô đùa giỡn, rõ ràng những chuyện cô kể không hề hấp dẫn tôi muốn cười vậy mà lại làm cho tôi cảm thấy vui vẻ. Cô để lại cho tôi một chút kích động và kích thích tôi --" nói tới đây, anh nhìn vào mắt cô, bất chợt cảm thấy thương cảm. "Tôi cảm ơn cô đã cho tôi những lúc vui vẻ như vậy, chỉ sợ về sau sẽ không ai mang lại cho tôi những cảm giác ấy, cái cảm giác mà chỉ có cô mới mang đến cho tôi"
Trong lòng Nhan Như Y khiếp sợ, anh đang nói thích cô sao? Có thật hay không?
Lòng cô run rẩy, bời vì vui sướng, bởi vì anh thích cô mà sướng đến run rẩy chân tay!
Từ nhỏ đến lớn cô được rất nhiều người tỏ tình, thế nhưng không nghĩ tới khi nghe những lời này lại làm cô kích động đến vậy, tâm cô như đang trên mây, như đang ở trong mộng ảo mà bắt đầu nhảy múa!
Cô nên nói gì đây? Nói là cô cũng thích anh hay sao? Ở cùng một chỗ với anh khiến cô cũng rất vui vẻ!
Khi cô đang lâm vào trong sự hân hoan vui vẻ trên chín tầng mây, lời tiếp theo của Hoắc Doãn Văn đã khiến những vui sướng của cô biến mất như chưa bao giờ tồn tại!
"Thế nhưng tôi phải cảm ơn cô vì lúc đó đã đẩy tôi ra, ngăn cản chuyện không nên xảy ra! Cô làm rất đúng, cô ngăn cản tôi không làm cho mọi chuyện thêm phức tạp!"
Nhan Như Y nhíu mày, không hiểu ý tứ của anh. Tâm lại bắt đầu như rơi xuống vực sâu!
Lúc này, ánh mắt anh nhìn về phía xa, giống như suy nghĩ kĩ càng mới nói tiếp. "Tôi đã cùng bạn gái đính hôn, hôn lễ đã được định sẵn sẽ tổ chức vào tháng tư năm sau, vị hôn thê của tôi là một người phụ nữ rất ưu tú, cũng là người rất lương thiện, tôi rất quý trọng tình cảm của cô ấy. Hơn nữa, cô ấy có thế lực rất hùng hậu, bối cảnh hay tiền bạc so với Hằng Viễn còn lớn hơn, tôi không thể nào buông tay cô ấy...."
Lời của anh nói khiến cho những niềm vui sướng trong lòng cô vừa mới nhú lên liền vỡ vụn thành từng mảnh!
Tầm mắt anh lại một lần nữa rơi trên người cô. "Thế nên, tôi rất cảm ơn cô vì đã từ chối tôi. Tôi không nên làm theo tình cảm của mình, như vậy không chỉ đối với vị hôn thê của tôi không công bằng mà đối với cô cũng không công bằng --"
Cô còn có thể nói gì? Chẳng nhẽ nói \'không sao, đây đều là những việc tôi nên làm!?\' hay là \'tôi không thích anh?" hiện tại cái gì cô cũng không thể nói ra được !
"Tôi vốn định không nói những chuyện này. Nhưng bây giờ cô là người phiên dịch của tôi, hôm qua tôi đã xem qua bản dịch của cô và rất hài lòng, sau này công việc của tôi cần có cô trợ giúp. Cho nên hôm nay dù đã muốn tôi vẫn muốn hẹn cô ra đây, hi vọng sẽ giải thích cho cô hiểu sự hiểu lầm này, để cô không vì chuyện đêm đó mà lúng túng, hi vọng cô có thể ở lại Hằng Viễn làm việc, nơi này sẽ giúp cô có cơ hội phát triển, cuối cùng là Hằng Viễn cần cô, tôi...cũng cần cô!
Rốt cuộc anh đã kết thúc cuộc trò chuyện!
Anh quả nhiên là một cao thủ đàm phán, nói xong mà còn ung dung như vậy! Vừa nói thích cô, cho cô vui sướng. Thế nhưng lại nói yêu cô là một sai lầm mà anh đã kịp thời dừng lại sự sai lầm này. Sau đó còn níu giữ cô tiếp tục làm việc trong công ty, những câu khẳng định của anh về công việc của công nghe thật hấp dẫn!
Cô căn bản là không tìm được một lý do nào để rời đi! "Anh yên tâm, tôi nhất định sẽ tiếp tục làm việc tại Hằng Viễn. Hơn nữa, tôi rất tin tưởng tôi có thể làm tốt công việc phiên dịch của mình!"
"Ừ!" Anh gật đầu
Lúc này đây, cô không còn hơi sức nào mà đi tiếp nữa, cô lập tức nhé tránh . "Hoắc tổng, thời gian cũng không còn sớm, tôi phải về rồi!"
"TÔi đưa cô về!" Hoắc Doãn Văn lập tức nói.
Nếu như anh không yêu tôi xin anh đừng biểu hiện ôn nhu với tôi!
Nhan Như Y trong lòng tức giận nói, thế nhưng cuối cùng cô cũng chỉ có thể đem tứ giận thành lạnh nhạt nói. " KHông cần đâu, ở đây cách chỗ tôi rất gần, tôi tự đi được! Hoắc tổng, anh cũng nghỉ sớm đi, tạm biệt!"
Nói xong cô không cho anh cơ hội từ chối xoay người hai chân run rẩy chạy vào thang máy --
Đến khi cô chạy ra khỏi cửa của Lâm Hiên trong nháy mắt nước mắt cô lã chã rơi, không cách nào có thể khống chế được, thậm chí cô còn có cảm giác uất ức, nghẹn ngào khóc lớn hơn!
Cô thật sự không hiểu vì sao mình lại khóc, bọn cô cũng chưa từng xác định quan hệ, giữa anh và cô không hề có gì cả!
Hơn nữa, trước đây cô cũng không hề có khát vọng gì cho nên hiện tại có đáng lý là không mất đi cái gì cả, thế mà sao lòng cô bây giờ lại cảm thấy trống trải thế này?
Cô và Từ Nhất Minh chia tay, một giọt nước mắt cô cũng không hề rơi mà cô hiện tại là thế nào đây?
Cô ở trong lòng tự nói với mình, không được khóc, không được khổ sở nhưng nước mắt dường như muốn đối nghịch với cô, không ngừng chảy!
Tự như một con thiêu thân, trong nháy mắt liền sa vào đống lửa đến cuối cùng cả tro bụi cũng không còn --
Đêm khuya gió lạnh thổi, khiến cho cô phải run rẩy ôm lấy mình, từng bước từng bước hướng phía nhà mình đi tới, từng hạt mưa rơi trên vai cô càng làm cô cảm tháy uất ức hơn là cảm giác rét lạnh ban đêm này --
Chìm đắm vào khổ sở nên Nhan Như Y không để ý tới, phía sau cô có một chiếc xe, đang chầm chậm đi theo cô, tất cả các biểu hiện, sự khổ sở hay nước mắt của cô đều rơi vào tầm mắt anh.
"Giám đốc, bên người trời đang mưa, có phải nên mời trợ lý Nhan lên xe hay không?" trợ lý Triệu đau lòng hỏi!
Hoắc Doãn Văn nhìn về phía người ở người cửa sổ, lắc đầu. "Chưa phải lúc, cô ấy bây giờ đang rất đau khổ nhưng mà sự đau khổ này là trước mắt thôi. Nếu để cô ấy lên xe sau này cô ấy sẽ tiếp tục đau khổ...!"