Cao Hải liền giở bản lãnh lớn nhất chính là nịnh nọt của mình ra, vội vàng cúi đầu khom lưng ra vẻ đáng thương."Hoắc tổng, ngài khỏe chứ, ngài khỏe chứ, biết ngài là vinh hạnh của tôi. Tôi cùng Như Y là bạn rất thân ! Cám ơn ngài ra tay cứu giúp a!"
Như Y trong lòng không thể không bội phục Cao Hải thật không biết xấu hổ, người ta còn chưa mở lời nói giúp một tay đâu, vậy mà câu trước câu sau đã cảm tạ rồi !
Quả nhiên, Hoắc Doãn Văn cao cao tại thượng, không chú tâm dáng bộ của người đối diện!
"Không sao, phụ tá Nhan cực kỳ ưu tú, bạn bè của nàng, tôi nhất định sẽ giúp!" Hoắc Doãn Văn khoát tay áo, bày tỏ không cần cảm tạ, sau đó lấy điện thoại di động."Phụ tá Triệu, anh qua đây!"
Rất nhanh, phụ tá Triệu chạy tới từ một xe khác."Hoắc tổng ——"
"Phụ tá Triệu, anh giúp một tay xử lý vấn đề này đi, gọi điện cho những người phụ trách!" Hoắc Doãn Văn nhỏ giọng chỉ đạo!
"Dạ, Hoắc tổng! Bảng số xe là bao nhiêu?" Phụ tá Triệu đi qua hỏi thăm.
Cao Hải rất chú trọng nghĩa khí, mọi người cùng đi với nhau, chỉ xe hắn không có chuyện gì cũng không tiện. Nhan Như Y nhìn Hoắc Doãn Văn, nhắm mắt nói: "Hoắc tổng, tổng cộng có 4 xe, đều là bạn học của em ——"
Hoắc Doãn Văn nghe xong không nói thêm gì, chỉ bảo Cao Hải."Đem tất cả bảng số xe đưa cho phụ tá Triệu!"
"Thật là rất cảm tạ ngươi, Hoắc tổng!" Cao Hải lại bắt đầu nịnh hót."Ngày nào đó mời ngài ăn cơm, ngài nhất định phải vui lòng a!"
"Tốt lắm!" Hoắc Doãn Văn khách khí đồng ý.
Sau, Cao Hải cùng Phụ tá Triệu chuẩn bị bảng số xe đi giải quyết!
Hoắc Doãn Văn hỏi thăm Nhan Như Y."Sao em còn đứng đó chờ làm gì? Không lên xe anh đi trước!"
"Cám ơn Hoắc tổng, em sẽ chờ bạn em cùng đi!" đi cùng Cao Hải, gặp lúc anh có vấn đề, đã leo lên xe người khác, khó tránh khỏi người ta nói tam bàn tứ. Mặt khác, cô cũng không có lý do gì để lên xe Hoắc Doãn Văn!
"Ừ, vậy anh đi trước!" Anh cũng không làm khó cô, quay cửa gương lên, lái xe rời đi ——
Nhìn anh dần rời đi, Nhan Như Y có cảm giác anh có chút lạnh lùng, hình như không muốn —— quay đầu lại!
Cao Hải trở về, vẻ mặt hâm mộ lại sùng bái đưa mắt nhìn theo chiếc Mercedes đi xa! "Xe tốt, người tốt, người này thật khí thế bức người!"
"Không phải ai đó nói, tất cả đều không là vấn đề sao? Mới vừa rồi người nào a, gấp đến độ giống cà tím nướng than?" Nhan Như Y xoay người, giễu cợt .
Cao Hải hi hi ha ha lên, sau đó tâng bốc Nhan Như Y."Tớ cũng vậy, không có nói sai a, cậu không phải có một “đại quan hệ” đó sao?"
"Tớ có đại quan hệ gì?"
Cao Hải nheo mắt lại, ánh mắt thông minh lướt nhìn nàng từ trên xuống dưới."Cậu hôm nay mới đến Hằng Viễn nhận công tác à? Tổng giám đốc của các cậu làm sao lại cho cậu mặt mũi lớn như vậy đây? Thành thật nói, cậu và Hoắc tổng, có quan hệ gì?"
"Cậu mới cùng hắn có quan hệ, cả nhà cậu đều cùng hắn có quan hệ!" Cô có chút gấp gấp nói."Nói cho cậu biết a, loại quan hệ này chớ nói lung tung ——"
"Vậy hắn tại sao nể mặt cậu? Bình thường mà nói, Tổng giám đốc gặp nhân viên, cũng làm như không thấy chứ?"
"Bởi vì lúc trước tiếp xúc trong công việc, tổng giám đốc rất hài lòng với nghiệp vụ của tớ, chính là như vậy a ——"
Cao Hải thấy Nhan Như Y có chút nóng nảy, liền tin tưởng lời cô..., không hề trêu chọc cô nữa!
Lúc này, cảnh sát giao thông tới gọi bọn họ."Mấy người đến lấy xe đi, chớ gây cản trở giao thông ——"
Nhan Như Y cùng Cao Hải giật mình nhìn nhau, chuyện thế nhưng không tới năm phút đồng hồ liền được giải quyết?
Hoắc Doãn Văn thật đúng là bản lĩnh!
Bọn họ vội vàng lên xe, sau đó tìm KTV gần nhất dừng lại ——
Cao Hải vẫy taxi và đưa Như Y về, khi về đến cổng tiểu khu thì dừng lại.
Lúc cô từ trên xe bước xuống để đi vào tiểu khu có nhìn thấy trợ lý Triệu đang vội vàng bước xuống xe ở cách đó không xa "Trợ lý Nhan, xin chờ một chút!"
Hôm nay cô uống hơi nhiều rượu nên đầu óc choáng váng, nhìn thấy trợ lý Triệu khiến cô giật mình kinh sợ. " Anh Triệu, sao anh lại ở đây?"
Mới vừa rồi ở KTV cô có uống chút rượu, nguyên nhân cũng do đám bạn của Cao Hải muốn cảm ơn cô đã giúp đỡ, bọn họ mỗi người đều uống hết một chai mới để cô phải uống một chén nên cô không thể từ chối bọn họ được thế nên cô uống cũng không ít. Nhưng cũng may, tinh thần cô vẫn giữ được tỉnh táo. Thế nhưng tối nay tổng thể mà nói cô uống rất nhiều rượu a~!
"Ừ, Hoắc tổng bảo tôi đến đón cô đi Lâm Hiên, ngài ấy có chuyện muốn nói với cô!"
Lâm Hiên là câu lạc bộ bậc nhất khu vực này, là nơi để mọi người giải trí hay bàn bạc công việc!
Nhan Như Y ép buộc mình không được khẩn trương đểmình không lộ ra vẻ khó coi khi say rượu khiến trợ lý Triệu chê cười. "Đã muộn vậy rồi, Hoắc tổng sẽ không đi ngủ rồi chứ!"
"Sẽ không, Hoắc tổng bảo tôi đi đón cô, nếu như có việc gì ngài ấy sẽ thông báo lại với tôi !" Trợ lý Triệu cười, sau đó mở cửa sau xe ra bộ mời Như Y.
Nhan Như Y không còn cách nào khác đành phải một thần đầy mùi rượu mà chui lên xe. " Anh Triệu, anh tới lúc nào vậy? Có phải đã chờ ở đây rất lâu rồi không?"
"Ừ, tôi chờ ở đây từ hơn 9h rồi!" Trợ lý Triệu vừa lái xe vừa nói!
"Ngại quá để cho anh phải chờ lâu như vậy, sao anh không gọi điện cho tôi lúc ấy tôi nhất định sẽ trở về ngay! Muộn vậy ảnh hưởng đến thời gian nghỉ ngơi của anh, thật là không phải!" Nhan Như Y xin lỗi anh, hơn 9h là xử lý xong chuyện của bọn họ, trợ lý Triệu đã đứng đây từ lúc đó đến giờ!
"Không sao, Hoắc tổng bảo không được quấy rầy cô!" Anh Triệu thái độ vẫn rất thân thiết cười ha hả đáp.
Nhưng tâm trạng của cô bây giờ rất lo lắng, đã muộn thế này anh ấy còn muốn nói chuyện gì với cô đây?
Giữa đêm khuya là lúc trí tuệ con người giảm đến thấp nhân, thường bị tình cảm xâm chiếm lấy lý trí a. Còn có hôm nay cô uống hơi nhiều rượu, thường ngày đầu óc đã không có ý tưởng gì, giờ lại giống như lên men cứ tuôn ra ào ạt, không ngừng xâm chiếm lý trí của cô!
Bên ngoài cửa sổ mây tím lãng mạn, nhìn rạp chiếu phim trước mắt này đầy những hình ảnh tuyên truyền, trước sau đập vào đôi mắt đang đầy men say của cô. Cô mệt mỏi nhắm mắt lại, nếu như, nếu như tối nay anh ấy có lời mời cô, cho dù là chỉ một chút thôi cô nên làm gì bây giờ? Cô có thể kháng cự được lực hấp dẫn của người đàn ông kia sao?
Hiện tại cô đối với bản thân mình không có lòng tin!
Cô thậm chí còn có thể nghe thấy tiếng lòng mình đang kêu gọi --
Cô không muốn phải chịu cái loại tương tư đơn phương này hành hạ, cô thật sự rất muốn nhìn thấy anh ấy!
Xe đi tiếp chừng năm, sáu phút liền dừng lại trước của Lâm Hiên. "Trợ lý Nhan, Hoắc tổng đang ở phòng cuối cùng tầng cao nhất chờ cô!" Trợ lý Triệu vội vàng xuống xe, mở cửa xe nói.
"Vâng!" Nhan Như Y lần nữa biểu đạt sự xin lỗi của mình, sau đó một đường chầm chậm tiếng vào đại sảnh xa hoa.
Đêm đã khuya nên đại sảnh rất ít người, rất yên tĩnh, tiếng bước chân của cô vang lên rõ ràng trong đêm. Bước vào thang máy, ấn tầng cao nhất, sau đó chờ đợi thang máy đi lên từng tầng từng tầng một!
"Tình ---" một tiếng, thang máy dừng lại, cửa được mở ra.
Lòng cô bất giác như bị thít chặt lại, cô cố gắng điều chỉnh hô hấp của mình để cô có thể vững vàng đi vào.
Phía trước cửa thang máy chính là phòng cafe, phòng cafe to như vậy nhưng được trang trí rất là hài hòa và ấm áp, nền gạch màu vàng sáng bóng có thể soi rõ bóng người trên đó. Chắc bởi vì quá muộn nên ánh sáng có phần tối đi, chỉ vài chấm nhỏ được chiếu sáng trong phòng. Trong không khí thanh tịnh ấy vang lên khúc nhạc khiến cho người ta mêm man, rất thoải mái!
Vừa vào đến cửa cô liền thấy Hoắc Doãn Văn đang ngồi bên kia, cũng không xa cửa ra vào, anh đang nhìn ra ngoài cửa sổ, nhìn về phía xa xa nơi mà bầu trời đang chiếu rọi cảnh đêm.
Một bàn tay anh để lên khung cửa sổ, một tay đút trong túi quần tây, động tác này khiến cho anh càng thêm phần đẹp mắt, cho dù là cách một lớp vải vóc những vẫn có thể mình ra anh phát triển rất tốt, cơ thể đầy những cơ bắp.
Người đàn ông này, bất cứ hoàn cảnh nào cũng tràn đầy tinh lực, tài trí hơn người khiến cho người khác phải mê mẩn!
Ánh mắt Nhan Như Y hiện lên phần si mê, từng bước từng bước bước về phía anh. Đi ngang qua người phục vụ đang che miệng ngáp, cô bất đắc dĩ nở nụ cười xin lỗi --
Cô cố gắng đi thật yên tĩnh về phía anh, tây trang cùng cà vạt đã được cởi ra và vắt sau chiếc ghế, từ góc độ của cô có thể thấy được anh đã cởi đi phần cúc áo sơ mi bên trên, lộ ra vòng ngực quyến rũ!
Không biết có phải vì tác dụng của cồn hay tại bản thân anh quá mê người, khiến cho cô có chút mê mẩn!
Còn không đợi cô mở miệng, anh xoay người lại, ánh mắt thâm thúy mà u ám rơi trên người cô. "Uống rượu?"
"Dạ!" Nhan Như Y không che giấu gật đầu, cô cả người đầy mùi rượu như vậy có muốn che giấu cũng không được. Chỉ là, trước ánh mắt soi mói của anh, cô cảm thấy có lỗi nên giải thích. "Sau khi giải quyết xong mọi việc chúng tôi lại đi KTV chơi một lúc, mọi người ai cũng uống chút rượu!"
"Để tôi bảo bọn họ nấu canh giải rượu cho cô nhé?" Anh rời khỏi cửa sổ có phong cách Châu Âu bên kia, hướng về phía ghế sofa bên này đi tới!
Giơ tay lên ý bảo cô ngồi xuống.
"Không cần đâu, không cần phiền toái mọi người, tôi hiện tại còn chưa có cảm giác say!" Cô vội vàng thanh minh mình tỉnh táo, chỉ là lời của cô nói ra cho ngườita cảm giác như cô muốn uống tiếp. Cô ầm thần tự trách , tự giác ngậm miệng.
"Tửu lượng còn rất tốt?" Quả nhiên anh hỏi thăm cô một câu, khéo miệng nở nụ cười.
Khi anh ta cười hai má sẽ hõm sâu, tạo thành hai núm đồng tiền rất sâu nhìn rất đẹp mắt!
"Cũng không phải vậy a!" Cô khiêm nhường. "Chính là vì vừa rồi mọi người muốn cảm ơn tôi , cho nên tôi mới uống nhiều một chút!"
Anh hiểu được í tứ của cô nên cười! Nụ cười rất ngắn chỉ trong chốc lát liền biến mất.
Trong lòng cô không khỏi tiếc hận, cười lên nhìn đẹp như vậy, mê người như thế, tại sao anh lại không chịu cười vậy? Thật là lãng phí tài nguyên con người nha!
Thu hồi ánh mắt tham luyến, Nhan Như Y một lần nữa nói cảm ơn với anh. "Hoắc tổng, rất cảm ơn anh chuyện vừa rồi, nếu như không phải vì anh, bạn học của tôi nhất định sẽ không có ai giúp được hắn!"
Hoắc Doãn Văn gật đầu một cái, biểu thị nhân sự cảm ơn của cô, cũng không lên tiếng từ chối!
Trước khi gặp anh ta, cô quen biết và tiếp xúc qua rất nhiều người có tiền, có quyền. Những người đó đa số là hả hê kiểu như có chút tài năng, họ nhận mình như thành Trương Dương cũng có thể bay vào không gian, trái đất tựa như không chứa nổi họ.Còn một loại khác chính là khiêm tốn, khiêm tốn đến mức dối trá!
Thế nhưng loại người như Hoắc Doãn Văn không phải loại 1 mà cũng không phải loại hai thì lần đầu tiên cô gặp. Có lẽ đây mới thật sự là đẳng cấp của người có cấp bậc, có tiền đi!
"Hay là uống tạm một ly nước táo nhé?" Anh hỏi lại lần nữa.
Nhan Như Y vội vàng khoát tay. "KHông, thật sự là không cần,tôi hôm nay uống nhiều rồi, không thể nào uống thêm gì nữa"
Anh hay uống rượu nên dĩ nhiên là hiểu được tình cảnh của cô cho nên cũng không khách khí nữa.
Sau đó, anh lâm vào suy tư, từ từ đem mắt hướng ra ngoài cửa sổ.