Hơn nữa anh cũng không có dáng vẻ của tổng giám đốc, anh ăn mặc quàn áo thể dục giống như anh trai hàng xóm, quá trình dùng cơm rất vui vẻ, anh uống hai chai bia mà cô cũng uống một chai! Thật ra bình thường cô cũng uống rất nhiều, uống mấy chai đều không phải là vấn đề, thế nhưng không thể hét lớn với anh!
Sau khi ăn quá nhiều, anh đề nghị ra bên ngoài đi dạo, cô vui vẻ nhận lời. Khoong khí ở nông thôn rất trong lành, ở nơi này mà không hít nhiều không khí của thiên nhiên, vậy thì rất đáng tiếc!
Nhưng khi cô thật sự đi ra ngoài, không khỏi tự trách mình quá lỗ mãng, quá bốc đồng rồi!
Nởi vì ra khỏi sân sau của nhà Nông, chỗ đứng của bọn họ là một ngọn núi nhỏ trên dốc, bốn phía đều là cây, mặc dù trên núi cũng có đèn, Nhưng ánh đèn rất mờ! Nhìn vào bên trong bụi cây, tầng tầng lớp lớp, không thể nhìn rõ phong cảnh sâu bên trong thế nào, nghĩ tới lời nói có chút tà ác, nơi này chính là nơi dã chiến tốt!
Hai người một nam một nữ lại đang ở trong hoàn cảnh này, không thể tránh khỏi những ý nghĩ, hình ảnh loạn tưởng trong đầu cô! Khuôn mặt nhỏ nhắn không nhịn được hồng lên, trong lòng cũng lặng lẽ run rẩy!
Phải làm sao mới ổn đây?
****Tác phẩm mới của Cơ Thủy Linh, hi vọng sự ủng hộ của mọi người****
Anh đi dọc theo con đường nhỏ lên trên, cô bất đắc dĩ đi bên cạnh anh.
Vì sợ không khí quá quái dị, hoặc nói là mập mờ, Nhan Như Y cố ý chuyển đổi đề tài bạn gái của anh. “Lúc trước anh đi Anh quốc, có phải đã từng có bạn gái?”
Anh không lên tiếng, cô cho rằng anh đây là ngầm thừa nhận!
Sau đó, cô lại tiếp tục nói. “Anh và bạn gái của anh chắc chắn không dễ dàng, ở hai nơi khác nhau. Được rồi, tổng giám đốc Hoắc, bạn gái của anh bao nhiêu tuổi? Nghiên cứu tại Anh quốc chỉ cần một năm, cô ấy có phải rất nhỏ?”
Hoắc Doãn Văn vẫn không nói chuyện!
Không biết có phải hay không cô suy nghĩ nhiều rồi, thế nhưng cô cảm thấy bây giờ hình như anh không vui!
Lúc này, bọn họ đã đi đến nới có đèn chiếu sáng, cô ngửa đầu nhìn anh, quả nhiên thấy đường nét trên khuôn mặt của anh rất căng thẳng, đôi môi không vui mím chặt!
Anh không nhìn cô, tiếp tục đi về phía trước!
Bên cạnh đen như mực, sợ lạc đường, cô vội vàng chạy theo anh.
Đột nhiên, anh dừng bước, xoay người lại.
Cô theo quán tính đi về phía trước, lập tức đâm vào lồng ngực của anh!
“Xin lỗi, tôi không cố ý!” Cô cuống quít muốn lùi lại, nhưng hai cánh tay lại bị một đôi bàn tay có lực giữ chặt lại, làm cho cô không thể lùi về phía sau!
“Tổng giám đốc Hoắc!” Nhan Như Y càng thêm hoảng loạn, cô cảm giác được sức mạnh bàn tay của anh, rõ ràng mùi hương trên người anh rất dễ ngửi, giống như mùi sách mới, cô bắt đầu cảm thấy choáng váng.
Hoắc Doãn Văn ôm lấy hai cánh tay của cô, để cho cô ngẩng đầu lên nhìn mình. Anh cúi mặt xuống, đôi mắt thâm thúy giống như tức giận lại lấp lánh có hồn. “Em tại sao không hỏi anh, vì sao hôm nay mời em ăn cơm?”
Anh tăng thêm sức lực trên người cô, giống như nắm lấy trái tim cô, lòng của cô đang hỗn loạn. Ánh mắt của anh là suy nghĩ của cô càng thêm hỗn loạn, trong đầu hiện lên vô số tại sao! Nhưng lí trí của cô lại không ngừng nói cho cô biết , không phải nguyên nhân mà cô đang nghĩ kia!
“Bởi vì em đã giúp anh, bởi vì em đã làm hai người kia không nhảy xuống!” Cô ngơ ngác đáp.
“Nhưng hôm qua, nhiều người giúp anh như vậy, tại sao anh lại chỉ mời mình em? Nếu như chẳng qua chỉ là bày tỏ lòng cảm ơn, anh không cần đặc biệt làm nhiều chuyện như vậy!” Anh nói từng câu rõ ràng, mắt cũng nhìn chằm vào cô.
Anh lại dùng sức, kéo cô về phía mình, rút ngắn khoảng cách giữa hai người!
Nhan Như Y cảm thấy mình nín thở, gương mặt trở nên nòng bỏng. “Bởi vì… Bởi vì….” Bởi vì cô loáng thoáng biết nhưng không có cách nào nói ra khỏi miệng.
Lúc này, anh lại nói. “Cho nên anh mời, bởi vì anh muốn gặp em.”
Nhan Như Y hoàn toàn rối loạn, hốt hoảng nhìn anh. Đối với việc anh đột nhiên tỏ tình, không biết nên đáp lại như thế nào.
Hoắc Doãn Văn mò mẫm cánh tay của cô, từ từ hướng lên, vuốt ve mái tóc của cô, vuốt ve phần cổ của cô, động tác rất nhẹ, rất dịu dàng, giống như vuốt ve hàng mĩ nghệ tốt nhất.
Có lẽ bởi vì tác dụng của rượu, có lẽ sườn núi thôn quê mập mờ có thể mê hoặc sự phòng vệ của người phụ nữ, hoặc bản thân anh rất quyến rũ, tóm lại cô hoàn toàn không ghét, mặc cho anh thể hiện cử chỉ thân mật với mình!
Cuối cùng anh nâng gò má của cô lên, đôi môi mỏng dán lên tai cô. “Tại sao em lại hoảng sợ, anh có thể giúp gì không?”
Nhan Như Y rất muốn nói. ‘Nếu như anh muốn để cho em không hoảng sợ thì anh mau buông em ra!”
Nhưng cô không nói ra miệng, không nói ra khỏi miệng được.
Một nơi ở trong lòng một âm thanh mềm mại, giống như cầu xin, hi vọng anh ôm lấy!
Mặt của cô càng lúc càng nóng, nhịp tim cũng càng lúc càng nhanh, không dám làm một cử động nhỏ nào, chỉ cảm thấy nụ hôn của anh càng ngày càng sâu, càng lúc càng nóng, anh nâng đầu của cô lên, phối hợp với nụ hôn của anh!
Môi mỏng của anh trằn trọc không yên, từ dưới lỗ tai trái của cô hôn đến dưới lỗ tai phải, sau đó dịu dàng trở nên mãnh liệt, hướng đến môi của cô_
“Không_” Lý trí của Nhan Như Y đột nhiên quay trở về đại não, đẩy anh ra, chạy trốn từ trong ngực của anh. “Rất xin lỗi, tổng giám đốc Hoắc, ngày mai tôi còn phải đi làm, phải trở về nghỉ ngơi!”
Hoắc Doãn Văn không ép buộc cô, chỉ hai ánh mắt thể hiện rõ, xuất hiện sự thất vọng. “Vậy để anh đưa em về!”
Trên đường về, hai người bọn họ không nói với nhau bất kì câu nào, ánh mắt của cô cũng không dám nhìn ling tung, bởi vì quá lúng túng!
Cho đến khi cô đứng ở tầng dưới nhà mình, nhìn xe của anh đi xa, Như Y mới giống như một quả bóng cao su xì hơi, tất cả sinh lực giống như mất đi, mặt mày ủ dột đi vào trong sân.
Cô không biết mình cự tuyệt anh có đúng hay không!
Nhưng mà lòng tự trọng của cô làm sao có thể chấp nhận, biết rõ anh đã có bạn gái, còn chấp nhận quan hệ mập mờ với anh?
Nhưng bây giờ cự tuyệt anh, cô cũng cảm thấy sâu trong nội tâm mình rất không vui, rất khổ sở, rất thương tâm!
Loại tâm trạng rối rắm phức tạp này, cô chưa từng cảm thấy trước đây!
Mới vừa rồi, thậm chí cô còn kích động,gọi anh lại, sau đó sẽ nhào vào ngực của anh!
****Tác phẩm mới của Cơ Thủy Linh, hi vọng sự ủng hộ của mọi người****
Tâm tình hỗn loạn, làm cho cô phiền não không chịu nổi lại mở máy tính.
“Uncle, nếu anh ta thể hiện yêu thích con, con có nên tiếp nhận hay không?” Như Y đánh xong những lời này liền nhấn gửi đi.
Giống như đại đa số trường hợp, đối phương không thể lập tức trả lời cô!
Cô vừa chờ đợi tin nhắn trả lời, vừa mở website. Chữ viết đầu tiên hấp dẫn sự chú ý của Nhan Như Y, vội vàng đọc_
1. Nước cộng hòa nhân dân Trung Hoa là một đất nước không thể chọc.
Nguyên nhân đó là khu vực đã từng sai khiến năm phần tử khủng bố tới Trung Quốc, kết quả là một người muốn cho nổ cầu vượt, bị ngất ở trên cầu, một người muốn cho nổ xe buýt công cộng, nhưng không chen lên được; một người muốn cho nổ siêu thị, điều khiển từ xa bị trộm; một người muốn cho nổ cao ốc hành chính, bị đánh đồng loạt, lúc bị đánh vẫn nghe chúng dân kêu la “gọi người trên tìm hiểu”; một người muốn cho nổ Mỏ than đá, chỉ ném cây diêm đã nổ chết hơn một trăm người, nhưng sau nửa năm trở về căn cứ cũng không thấy báo cáo tin tức, liền bị căn cứ buộc tội nói dối và hành quyết_
2. Một nam sinh không hài lòng của bạn gái, theo dõi cô ta tới hộp đêm, thấy cô thân mật với người đàn ông khác, cầm một chai chất lỏng không rõ xông lên: “Ta muốn hủy hoại nhan sắc của ngươi, xem làm sao ngươi ăn vụng!” Nói xong đem chất lỏng dội lên khuôn mặt của nữ sinh. Mấy người bên cạnh cho rằng khuôn mặt cô bị hủy rồi, bị dọa chạy. Nữ sinh rất sợ, nhưng sau một hồi không có cảm giác đau đớn, liền hỏi: “Ngươi vừa dội cái gì?” Nam sinh nói: “Là nước tẩy trang.”
Ngay lúc cô bị chọc cười thì hình đầu con chim cánh cụt lóe lên!
Nhan Như Y vôi vàng mở ra!
Con chim cánh cụt không trả lời cô, mà trực tiếp hỏi. “Vậy con thích anh ta sao?”
Ngón tay đặt trên bàn phím dừng lại, sau đó thành thật trả lời. “…Thích”
Một lúc sau, con chim cánh cụt mới gửi trả lời. “Nếu như ta nói, ta thích một cô bé, mà cô bé không phải là bạn gái của ta, con có ý kiến gì không?”
“À? Có thật không? Chú?” Nhan Như Y giật mình hỏi, hơn nữa chỉ là tò mò!
“Đúng, ta thật sự rất thích cô ấy!”
“Vậy chú có định chia tay bạn gái?” Nhan Như Y gõ lại vấn đề.
“Không có!” Con chim cánh cụt đáp. “Nhưng ta thật sự thích cô ấy!”
Nhìn hàng chữ trên máy tính, Nhan Như Y biết chú ở bên kia cũng có vấn đề khó giải quyết, cuộc sống luôn là như vậy, gặp được người thích hợp nhưng lại không thể ở cùng nhau, giống như cô và họ Hoắc đi chung với nhau vỗn không hài hòa, làm sao nói chuyện cùng nhau?
Thích, loại thích thế nào có thể đơm hoa kết trái!
Như Y hít sâu một hơi, âm thầm tự nhủ, cũng đem đoạn văn này gửi cho chú.
“Một sự việc, cho dù tươi đẹp tới đâu, một khi không có kết quả, không cần dây dưa, lâu rồi con người sẽ mệt mỏi: một người, cho dù là lưu luyến, nếu như bạn không giữ được, sẽ phải buông tay đúng lúc, lâu rồi con người sẽ tổn hại tinh thần, sẽ đau lòng.
Có lúc, buông tay là một loại kiên trì khác, bạn bỏ lỡ Hạ Hoa rực rỡ, chắc chắn sẽ đi vào Thu Diệp tĩnh lặng. Bất kì chuyện gì, bất kì kẻ nào, cũng đều sẽ trở thành quá khứ, không cần theo chân nó gây trở ngại, bất kể nhiều khó khăn, chúng ta đều phải học cách rút lui.”
Chim cánh cụt không có trả lời cô, đây là tình huống chưa từng xảy ra, Nhan Như Y nhìn xuống hình cái đầu, hiểu lời của mình nhất định làm chú không vui_
Vào lúc tắt QQ, Nhan Như Y oán trách một câu. “Thật đúng là một lão già vừa quái gở vừa lại hoa tâm, lớn tuổi như vậy mà còn khổ sở vì tình!”
Đêm nay đối với Nhan Như Y mà nói là một đêm không ngủ.
****Tác phẩm mới của Cơ Thủy Linh, hi vọng sự ủng hộ của mọi người****
Nhan Như Y nhìn chằm chằm vành mắt thâm quầng của mình, miễn cưỡng lấy lại tinh thần, đi vào phòng làm việc.
“Tiểu Nhan, cô vào đây một chút!” Quản lý mỗi ngày đều đén sớm, đi ra từ trong phòng làm việc. đẩy nhẹ mắt kính, nói với Nhan Như Y.
“A, dạ!” Nhan Như Y lập tức khẩn trương, thả ví da lên bàn làm việc, đi vào phòng quản lý!
Gõ cửa phòng ba tiếng, cô đẩy cửa vào. “Quản lý!”
Quản lý ngồi ở trên ghế, chỉ chỉ vị trí đối diện qua bàn. “Ừ, cô ngồi xuống trước, đợi tôi xem xong tài liệu!”
Như Y an tĩnh ngồi xuống, ba bốn phút sau, quản lý buông tài liệu xuống, hai tay khoanh lại một chỗ để lên bàn. “Như Y, bảo cô vào đây, tôi muốn thông báo rằng cô đã thông qua giai đoạn thử việc, biểu hiện của cô trong công việc rất tốt, cấp trên tương đối hài lòng với cô!”
“Tôi muốn cảm ơn quản lý đã hướng dẫn và bồi dưỡng!” Cô nói một câu gia dối, đây là việc nhất định trong công việc.
Quản lý nghe những lời này rất hài lòng, ngầy thơ cười rộ lên. “Ừ, tôi cũng vậy, cô là một cô gái tốt, có kiến thức, có năng lực, hơn nữa còn làm việc chăm chỉ, nghiên cứu nhiệt tình! Nhân tài như vậy, cần phải được bồi dưỡng nhiều hơn!”