Nhìn trong phòng khắp nơi loạn thành một đống, Nhan Như Y không thể không thỏa hiệp nói: "Em sẽ đi xuống, anh chờ em một chút ——"
Thời gian vội vàng, cô tùy tiện mặc đại một cái áo đầm, chải đầu vài cái, cộng với thời gian rửa mặt, chỉ mất mười lăm phút! Rồi cô xuống lầu
Mới vừa đến lầu dưới liền nhìn thấy chiếc Mercedes, đậu choáng cả con đường nhỏ!
Hoắc Doãn Văn không xuống xe, từ ghế tài xế, vươn tay mở cánh cửa bên cạnh, hướng về phía cô ra lệnh. "Lên xe!"
Nét mặt kia thiệt lắm ngạo mạn, hơn nữa giống như hai người bọn họ đã rất quen thuộc.
Anh ấy hét cái gì? Nhan Như Y trong lòng nói thầm, nhưng vẫn rất nghe lời lên xe!
"Anh thiệt có thói quen ra lệnh? Em cũng không phải là cấp dưới của anh!" Cô không có che giấu, trực tiếp chỉ trích anh!
Anh nhướng mày."Anh đã cho em quyền lựa chọn rồi?"
"Cái đó mà anh gọi là để cho em quyền lựa chọn sao? Rõ ràng chính là đang ép em!"
"Ha ha, không như vậy, em làm sao có thể ra ngoài!" Hoắc Doãn Văn khóe miệng nhếch lên, cười đến hả hê! Sau đó anh khởi động xe, chiếc Mercedes nhanh chóng hòa vào dòng xe cộ!
"Em và tên kia. . . chia tay sao?"
Chợt, anh hỏi cái vấn đề này!
"Tồi tệ!" Đối với Từ Nhất Minh, cô không muốn nói chuyện nhiều, nhắc tới người cũ liền có cảm giác ghê tởm.
Chỉ là, anh tại sao hỏi vấn đề này? Cũng đâu có cùng anh quan hệ gì? Cô tuyệt đối sẽ không tin rằng một ông chủ lớn của giới bất động sản lại tò mò chuyện tình cảm trai gái như vậy!
Trừ phi, anh đối với mình có chút tình riêng?
Trong đầu vừa dần hiện ra ý nghĩ ấy, Nhan Như Y vội vàng ra lệnh mình dừng lại.
Sẽ không, anh đã có người yêu, tại sao lại có ý tứ với mình? Đừng loạn tưởng nữa!
"Chia tay lúc nào?" Hoắc Doãn Văn đối với vấn đề này hình như rất hứng thú, lại tiếp tục hỏi.
"Ngày hôm qua!"
Anh như có điều suy nghĩ, nhẹ chau mày, anh nghiêng mặt, chớp mắt nhìn cô, hỏi."Bây giờ còn khổ sở không?"
"À?"
"Ngày hôm qua chia tay, bây giờ em có đau khổ không?" Lần này anh hỏi rất cặn kẽ.
"Không đâu, em đã sớm quyết định chia tay, có lẽ nên đau lòng đã sớm đau lòng xong rồi chứ?" Cô tùy tiện nói!
Cách ‘ tùy tiện ’ vượt qua đau khổ của cô làm anh nhìn sâu vào mắt, đong đầy khích lệ, ánh mắt của anh thoáng nổi sóng, nhào lên như thủy triều rồi lẹ làng rút đi!
Nhan Như Y nào biết chính cô càng nguyện ý nói nhiều, cố làm ra vẻ bàng quang, càng làm cho Hoắc Doãn Văn lầm tưởng ——
Nếu như cô thật sự cái loại người đối với một ít chuyện ‘không quan tâm’, anh không phải… hay có phải có thể ——
Lần này anh không mang cô tới khách sạn tráng lệ dùng cơm, mà là đi tới một một cái sân nhỏ của một gia đình nông dân ở ngoại thành.
Điều khiến cho cô bất ngờ chính là trước cửa mỗi gai đình đều đậu một chiếc xe ô tô nhập khẩu, ha, bây giờ kẻ có tiền đều thích trở về nguyên bản.
Hai người họ tới một cái sân rất lớn, trong sân là một giàn nho tươi tốt, xanh mơn mởn giống một cái lều, hơn nữa không khí phía dưới cũng đặc biệt trong lành, vừa tiến vào cảm giác trong người sảng khoái.
Xuyên qua giàn nho, bọn họ đi về phía một căn phòng. Lúc này, một cô gái mặc quần áo màu đỏ lập tức nghênh đón. “Tổng giám đốc Hoắc, ngài khỏe chứ, chỗ của ngài đã được sắp xếp!”
“Nơi này còn phải đặt trước sao? Còn phải giữ chỗ?” Nhan Như nhỏ giọng ói thầm một câu.
Hoắc Doãn Văn cười cười, thân thể ép đến bên cạnh cô, gương mặt như có như không đụng vào tóc của cô, sau đó giải thích vào bên tai cô. “Có rất nhiều người tới đây ăn cơm, nếu không đặt trước thì căn bản cũng không còn chỗ!”
“Hả?” Nhan Như Y vẫn cảm thấy giật mình.
Có điều, khi cô đi theo anh vào trong phòng thì đúng là không thể không tin! Mỗi bàn đều có người, chỉ cần nhìn cách ăn mặc cũng biết là người có tiền, hơn nữa bọn họ còn có quen biết với Hoắc Doãn Văn, sau khi chào hỏi, bọn họ liền đi vào một căn phòng độc lập!
Phong cách rất đơn giản, nhưng môi trường rất sạch sẽ, giữa phòng để một cái bàn tròn nhỏ, phía trên phủ một lớp vải trắng!
“Tổng giám đốc Hoắc, ngài uống trà lúa mạch chứ?” Nhân viên phục vụ hỏi!
“Ừ!” Hoắc Doãn Văn gật đầu.
“Vậy vị tiểu thư này?”
“Cũng giống như vậy.” Nhan Như Y trả lời.
Sau đó, nhân viên phục vụ đi ra ngoài.
“Những người có tiền thật thú vị, ăn đủ sơn hào hải vị rồi, lại chạy tới đây thay đổi khẩu vị!” Nhan Như Y cảm thán.
“Ha ha, thế này cũng không khác biệt lắm! Cả ngày uống rượu, ắn mấy thứ đầy bột ngọt, một lúc sau, đúng là nuốt không trôi! Hơn nữa em cũng không thích ăn mấy thứ cầu kì đó, cho nên dứt khoát dẫn em tới đây! Lát nữa, em nếm thử súp ngô ở đây một chút, bánh lương khô, còn có thực phẩm nông dân, mùi vị rất tốt, nguyên liệu cũng vô hại!” Lời nói của Hoắc Doãn Văn bây giờ nhiều hơn nhiều ngày trước cộng lại!
“Ha ha, anh không cần phải giới thiệu cho em! Đừng quên, hồi nhỏ em lớn lên ở ngoại thành. Mặc dù nhà chúng em ở trong huyện thành, nhưng em lại có mấy người bạn học là người nông thôn, vào lúc nghỉ hè đều tới đó chơi. Mỗi nahaf đều nuôi gà hoặc chăn heo! Con sông nhỏ ở đó cực kì trong suốt, bắt cá ở trong đó mang đi chần nước sôi, mùi vị cực kì ngon!” Cô nói về quê hương của mình, đôi mắt nhỏ lóe ra ánh sáng linh động, hấp dẫn người khác!
Hoắc Doãn Văn gật đầu. “Đúng, em nói không sai, sân sau nhà bọn họ ở trên núi có nuôi gà, vịt, ngỗng, heo, bò, dê, còn có khỉ!”
Đang nói chuyện sôi nổi, lúc này, cửa phòng bị đẩy ra, một người mập mạp mặc trang phục đầu bếp đi tới, trên tay bưng một ấm trà và hai cái chén!
“Tổng giám đốc Hoắc, ngài đã mấy hôm không tới?” Người tới nói chuyện thật thà, để ly trà xuống, rót nước trà cho bọn họ!
“Ừ, gần đây có bận một số chuyện, còn phải ra nước ngoài một lần!” Hoắc Doãn Văn đáp.
“Lần này đi nước nào?” Đầu bếp tò mò hỏi.
“Nước Anh.”
Đi Anh? Đó nhất định là đi nhìn bạn gái rồi! Nhan Như Y thầm nghĩ trong lòng.
“Vậy hôm nay ngài muốn ăn cái gì?”
Hoắc Doãn Văn uống một ngụm nước, nhìn về phía Như Y. “Hỏi ý vị tiểu thư này đi!”
“Tôi?” Nhan Như Y rất khó quyết định. “Tôi đều chưa từng ăn qua, cũng không biết thích ăn cái gì!”
“Không sao, em chỉ cần nói cho ông ấy biết, em thích ăn thịt heo, thịt dê, thịt gà hay thịt vịt là được? Ăn món gì cụ thể, đầu bếp sẽ sắp xếp!”
“Vậy thì thịt vịt và thịt dê đi_”
“Được, vậy tôi đi chuẩn bị ngay! Tổng giám đốc Hoắc, tiểu thư chậm dung!” Đầu bếp gật đầu một cái, sau đó đi ra khổi phòng!
Cô kì quái nhìn chằm chằm vị đầu bếp béo, cho đến sau khi ông rời đi, mới hỏi Hoắc Doãn Văn. “Nơi này thật kì quái, đầu bếp tự mình đến làm nhân viên phục vụ! Đầu bếp này rất tôn trọng anh, không phải ông ấy nợ anh tiền chứ?
Thân phận của Hoắc Doãn Văn không thể kết bàn với một đầu bếp, người đó tôn trọng anh như vậy, nhất định anh có ơn với ông ta!
“Trước kia, ông ấy là đầu bếp của Đế Hào, một lần uống rượu quá chén, tay phải bị cuốn vào trong máy xay thịt! Cho dù cuối cùng giữ lại được tay phải, nhưng lại đứt dây chằng… không có cách nào làm việc ở Đế Hào nữa – cho nên anh cho ông ấy mượn một khoản tiền, ông ấy dựa vào đó làm một nhà hàng nông gia, còn bao hết phía sau núi!”
“A, cho nên anh là cổ đông nơi này?”
“Không phải!” Anh lắc đầu.
“Ha ha_” Nhan Như Y không khỏi bật cười, lộ ra một hàm răng trắng ngay ngắn.
“Em cười cái gì, nói nghe xem!”
“Ừ - ngày hôm qua ở trên tầng thượng, em còn mắng anh là ông chủ xấu xa! Thật ra thì, anh vô cùng tốt, không có lòng dạ đen tối!”
Hoắc Doãn Văn đưa mắt nhìn cô, sử dụng ánh mắt khẳng định lời của cô. “Em nói không sai. Thời điểm thích hợp thì nên tuyên truyền một chút!”
“Ha ha, hôm qua em ở trên tầng mắng anh, anh sẽ không có không vui chứ?”
“Rất không vui, một câu ông chủ lòng dạ đen tối!” Anh làm bộ trách móc.
“À? Vậy em nên cẩn thận một chút rồi, để tránh anh sẽ trả thù em!”
“Hừm, anh đã chuẩn bị cùng em mãi mãi không kết thúc, tự giải quyết cho tốt đi, cầu nguyện thần linh sẽ phù hộ cho em!”
Sau mấy phút trò chuyện, mấy nhân viên nhà hàng đã đem thức ăn đặt lên bàn.
Anh rốt cho cô một ly beer Yến Kinh, cũng rót cho mình một chén, sau đó long trọng nâng ly rượu lên. “Tiểu Nhan, vô cùng cảm ơn em đã giúp anh vào ngày hôm qua, can đảm lắm!”
Nhan Như Y vội vàng nâng chiếc ly ống ánh trong suốt lên, sau đó uống hết, tỏ vẻ tiếp nhận lời cảm ơn của anh. “Thật ra thì anh cũng đã cảm ơn em rồi, cho em một bao lón tiền thưởng!”
Cô vừa nói, không khí đột nhiên ngưng trọng!
Ngày hôm qua trước khí trợ lí Triệu rời khỏi bệnh viện, có cho cô ba nghìn đại hồng bao! Cô không cần, nhưng trợ lí Triệu nói mỗi người giúp một tay đều có phần, mọi người đều giống nhau, cô chỉ cần nhận nó thôi!
Thế thế cô vẫn cảm khái một phen, thật mệt mỏi, học phí của em trai và em gái đã giải quyết được một nửa!
Thấy dộng tác đáng yêu của cô, Hoắc Doãn Văn ung dung mím môi lại, giống như cố gắng kiềm chế bộ dạng cười to kích động, đặc biệt dễ nhìn!
Anh nhìn cô thật sâu, trong mắt dần hiện ra sự trêu chọc và hứng thú, sau đó thong thả nói. “Thật ra thì, trước khi đi, em nói với anh yêu cầu 30 vạn, anh cũng đồng ý!”
Nhan Như Y khoa tay múa chân trên không trung, liền dừng lại, sau đó lộ ra vẻ mặt hối tiếc. “Không phải chứ? Tại sao anh không nói sớm?”
“Ha ha, sao vậy, có phải rất hối tiếc không?”
Cô liều mạng gật đầu. “Đây không phải là em đã bỏ lỡ cơ hội kiếm tiền đầu tiên trong cuộc sống sao?”
“Người trẻ tuổi, làm chuyện này vẫn còn cần nhiều kinh nghiệm, học tập tốt, từ từ tích lũy đi, nếu không sẽ dễ dàng bị thiệt!”
“Hu hu_”
“Nhưng nếu em thật sự nói chuyện tiền bạc với anh, anh sẽ cho em tiếp tục, bản thân mình đi xuống!” Hoắc Doãn Văn nhìn cô gái đang hối hận không ngừng, trên mặt lại có thêm nhiều nét cười. Cô nàng ngốc, cô làm sao biết, bởi vì cô không có yêu cầu nào với anh, mới khiến cho anh muốn có được cô hơn. Anh muốn cho không chỉ là tiền, hơn nữa còn có anh cũng không muốn trả cái đó.
Cô cuối cùng cũng không ‘đau lòng’ nữa, cân bằng nội tâm. “Anh không cho em, em nghĩ em nhất định được xếp từ trên cao xuống, mà không phải đi xuống!”
“Ha ha_” Anh nở nụ cười.
“Thật ra thì hai người kia không có đạo lý đồi hỏi tiền thuốc thang của tập đoàn Hằng Viễn, điều này là trách nhiệm của bên xây dựng, em không cần lo lắng!” Cô làm ở một công ty bất động sản, cho nên phân chia trách nhiệm này cô rất rõ ràng!
“Không có biện pháp, nếu họ thật sự rơi xuống, chịu tổn thất nhất định là Hằng Viễn, dù sao một tòa nhà lớn như vậy bán hoặc cho thuê, còn chưa bắt đầu bán mà đã có mạng người, như vậy thì không tốt lắm!”
“Quản lý một công ty lớn như vậy, rất không dễ, rất vất vả chứ?” Cô không thể quên vẻ mặt lo âu khẩn trương của anh, căn cứ vào phân tích của cô, bình thường anh tạo cho mình rất nhiều áp lực.
“Thói quen!” Anh miễn cưỡng cười một tiếng, sau đó gọi cô. “Nếm thử mùi vị của nơi này một chút!”
Đối với đứa bé lớn lên ở Tứ Xuyên, có rất nhiều thứ đúng là hưa từng ăn, rất mới mẻ, mùi vị quả nhiên rất ngon! Nhất là món vịt bia của đầu bếp, quả thật cực kì ngon, một bàn lớn như vậy gần như vào