i. Đúng là Khởi Trung đang đi đến. Anh mặc chiếc áo sơ mi trắng giản dị nhất nhưng vóc dáng cao ráo, mặt mày sáng sủa, từ xa đã thấy ưa nhìn. Khâu Tĩnh hít một hơi rồi lại giậm chân giục:
-Tiểu Quân, giới thiệu đi.
Khởi Trung đã bước đến trước mặt họ. Tiểu Quân bị Khâu Tĩnh thúc giục đành chìa tay ra giới thiệu.
-Đây là Khâu Tĩnh, đồng nghiệp của em. Khâu Tĩnh, đây là anh Khởi Trung. – Nghĩ một chút, cô bổ sung thêm một câu. – Bạn trai tớ, Khởi Trung
Sau khi giới thiệu xong, Khâu Tĩnh hài lòng cáo từ. Cô ấy nói mình phải đi ăn cơm trước để Tiểu Quân tận hưởng thế giới riêng của hai người. tiểu Quân cảm thấy hơi ngại nên bảo cô ấy đừng đi mà cùng ăn với họ. Khâu Tĩnh liếc nhìn Khởi Trung lại quay sang nhìn cô mỉm cười rồi xoay người bước đi.
Tiểu Quân và KHởi Trung ăn cơm ở tòa nhà đối diện với công ty. Bây giờ là buổi trưa, các nhà hàng, quán ăn đều căng đầy biển hiệu. Tối qua không nhận được điện thoại của anh, Tiểu Quân vốn còn giận trong lòng nhưng thấy anh chạy từ xa đến như vậy thì bất ngờ, trong lòng cảm thấy vui vui. Thêm nữa, vẫn còn tin vui mà Ngô Tuệ đã nói nên cô không kìm nén được, mỉm cười.
Tối qua, Khởi Trung cũng không ngủ ngon giấc. Đầu anh cứ hiện lên cảnh Tiểu Quân và Chí Hào ở sân bay, lại còn lời nói của bố mẹ cứ văng vẳng bên tai. Anh không biết nói thế nào nên chỉ ngồi xuống im lặng.
-Sao anh lại đến đây? Hôm nay anh không đi làm sao? – Tâm trạng của Tiểu Quân khá vui, cô không chú ý đến nét mặt của Khởi Trung mà cầm quyển thực đơn lên hỏi trước.
-Có đi làm. Lát nữa, anh phải quay về công ty nhưng không vội, buổi chiều cũng không có nhiều việc lắm. Tiểu Quân, anh có chuyện muốn nói với em. – Anh nhìn cô.
-Em cũng có chuyện muốn nói với anh. – Tiểu Quân cười ngắt lời anh. – Hôm qua, em đến công ty Khởi Hoa. Họ có một tin vui dành cho em. Anh có muốn biết không?
-Tin vui gì thế? – Dạo này, Tiểu Quân nhắc đến công việc đều phiền não, chẳng mấy khi thấy cô vui mừng phấn khởi như vậy. Khởi Trung tạm thời chưa nói.
-Công ty Khởi Hoa mời em sang đó làm, lương cao hơn, chức vị cũng cao hơn. Anh thấy thế nào? – Nói đến đây, mắt Tiểu Quân sáng lên.
-Tốt thế ư? – Khởi Trung cũng cười. Anh biết Tiểu Quân làm việc ở công ty hiện nay cũng không thấy thoải mái. Trước đây cô đã kêu ca với anh, thật không ngờ vấn đề lại được giải quyết nhanh chóng như vậy. Anh cũng thấy vui cho cô.
-Vâng. Công ty Khởi Hoa còn nói sẽ chịu tiền bồi thường vi phạm hợp đồng vì em nghỉ việc ở công ty này. Sau khi nhận chức, em sẽ đi học bồi dưỡng nghiệp vụ và có thể đến làm việc ở trụ sở chính của công ty tại Mỹ.
Cô phục vụ đã bê đồ ăn lên. Anh vừa nghe cô nói vừa nâng cốc nước trên bàn sang một bên. Món ăn này đựng trên chiếc khay đá nặng trịch. Khi phục vụ đặt khay xuống, anh cũng hơi vội nên nước trong cốc sánh ra ngoài té lên mặt bàn.
-Cẩn thận. – Tiểu Quân thốt lên. Sợ nước bắn vào váy, cô giật lùi lại theo phản xạ, rồi nhìn Khởi Trung đã đặt chiếc cốc xuống. Anh cũng nhìn cô.
Trong mắt anh có rất nhiều điều cô nhìn mà không hiểu. Tiểu Quân đang định mở miệng thì anh hỏi cô:
-Tiểu Quân, em sẽ đi đâu?
-Đến Mỹ ạ. – Không hiểu ánh mắt của anh, Tiểu Quân trả lời. Sau đó, cô vội giải thích. – Anh đừng lo. Vừa rồi em nói chưa rõ. Chỉ là nửa năm thôi. Em còn ba tháng để chuẩn bị, không làm lỡ chuyện kết hôn của chúng ta đâu ạ.
Anh im lặng, mãi sau mới nói, giọng hơi là lạ:
-Vậy ư? Em thấy điều gì mới làm lỡ chuyện kết hôn của chúng ta?
Cô không phải là kẻ ngốc. Đương nhiên, cô hiểu ẩn ý của anh sau câu nói đó, cô lập tức chau mày:
-Em nói công việc. Công việc không liên quan gì đến chuyện kết hôn. Hơn nữa, cũng chỉ là chuyện kết hôn thôi, chẳng phải là chuyện đào hầm dưới biển gì, chẳng lẽ thời gian ba tháng để chuẩn bị còn không đủ sao?
-Em đã chuẩn bị sẵn sàng rồi sao? Sao anh cứ có cảm giác đối với em những chuyện khác còn quan trọng hơn? - Câu nói của Tiểu Quân làm anh thấy giật mình. Cộng với chuyện xảy ra hôm qua cáng khiến tâm trạng anh rối bời nên mới buột miệng nói ra.
-Khởi Trung, anh có ý gì thế? – Tiểu Quân nổi giận. – Em đã giải thích chuyện hôm qua rồi mà. Em đến muộn là vì phải họp. Em có cố ý đâu.
-Vậy tại sao em không nghe điện thoại? – Anh vốn định nói chuyện nhẹ nhàng với cô nhưng đầu lưỡi lại không thu về được mà buột miệng tuôn ra.
-Họp thì làm sao mà nghe điện thoại được? – Trước giờ Khởi Trung khi nói chuyện với cô luôn rất dịu dàng nhẫn nại. Đây là lần đầu tiên anh nói với cô lạnh nhạt vậy chứng tỏ anh rất giận. Quá kinh ngạc khiến cô không thể nào chấp nhận được, không kìm nén được, cô ấm ức nói.
-Em tắt máy. – Anh nói thẳng.
-Em muốn gọi lại cho anh nhưng điện thoại của em hết pin.
-Trùng hợp vậy sao?
-Trùng hợp vậy đấy. Khởi Trung, anh còn muốn nói gì thì để em nói nốt cho. Anh muốn hỏi tại sao Chí Hào cũng có mặt ở sân bay? Sao cũng trùng hợp như vậy đúng không? Em nói cho anh biết. Đó chỉ là trùng hợp. Không có chuyện gì khác.
-Tình cờ gặp thì tình cờ gặp, sao hai người phải giằng co nhau làm gì? Em có biết là bố mẹ anh đều nhìn thấy cả rồi không? Họ sẽ nghĩ thế nào? – Khởi Trung tiếp tục nói thẳng. Điều này khiến anh khó chịu cả tối qua. Bây giờ đã nói ra được.
Tiểu Quân hít một hơi thật sâu:
-Khi đó, em sợ không kịp đến đón bố mẹ anh nên em phải chạy. Nếu không phải Chí Hào đỡ em thì suýt nữa em đã bị đống hành lý đè chết ở cửa phòng chờ sân bay. Anh có biết không hả? nghĩ ngợi ư? Bố mẹ anh nghĩ thế nào? Anh nói cho em nghe xem nào.
Cô nói với giọng giận dữ và ấm ức. Anh nghe xong mà bàng hoàng. Nhớ lại bộ dạng tội nghiệp của Tiểu Quân hôm qua, giọng anh lập tức dịu lại:
-Suýt nữa em bị ngã ư? Sao hôm qua em không nói?
-Em nói thế nào? Trước mặt bố mẹ anh, chẳng phải họ cũng có cách nghĩ riêng của mình rồi sao? Còn nữa, ai nói tối qua sẽ gọi điện lại? thế có cuộc điện thoại nào không?
-Muộn quá rồi. Anh sợ em đã ngủ. Gặp nhau nói chuyện sẽ tốt hơn. Em xem, chẳng phải anh đã đến rồi sao? – Anh giải thích bằng giọng cầu hòa.
Tiểu Quân “hứ” một tiếng:
-Chẳng phải anh đến để chất vấn em sao?
-Tiểu Quân! – Khởi Trung nhẫn nại. Thực ra, cãi nhau chính là sở đoản của anh. Trước đây, cứ cãi nhau được nửa chừng là anh thấy hối hận. Nghe cô giải thích xong mà anh lại thấy buồn. – Em muốn nói anh gì đây? Lần đâu tiên bố mẹ anh nhìn thấy em thì em ở bên người khác. Ngay hôm sau, em lại nói với anh là em sắp đi Mỹ làm việc. Nếu em là anh thì em sẽ nói thế nào?
Khởi Trung nhẫn nại. Tuy Tiểu Quân còn giận nhưng nghĩ lại lời anh nói cũng có lý. Cãi nhau thì cả hai người đều phải sôi sục lên nhưng anh đã đơn phương dịu lại, cô cũng chẳng thể tiếp tục căng thẳng được nữa. Nghĩ rất lâu, cô thở dài rồi nói:
-Em hiểu ý anh rồi. Có phải bố mẹ anh không thích em không?
-Không phải. – Khởi Trung lập tức phủ nhận.
-Nghĩ ngợi chẳng phải là không thích em sao? Anh coi em là đồ ngốc sao? – Tiểu Quân nhìn anh.
Anh biết mình đã nói sai nên nhất thời im lặng. Cuối cùng, anh thở dài:
-Mẹ em còn chưa chấp nhận anh. Chặng đường phía trước còn nhiều trắc trở. Chúng ta còn phải bàn tình xem, tiếp theo nên làm thế nào?
Khởi Trung luôn là một người bình tĩnh. Dù việc có gấp gáp đến mấy, anh cũng đều từng bước nghĩ cách giải quyết ổn thỏa. Điều này có thể có liên quan đên công việc của anh. Tiểu Quân thấy anh nhẫn nại như vậy thì cảm thấy anh thật đáng thương!
Cô vốn làm mặt nghiêm túc nhưng vài giây sau lại giãn ra, muốn cười. Nhưng cuối cùng, cô chỉ thở dài giống như anh.
Khi KHởi Trung và Tiểu Quân nói về chuyện kết hôn, bố mẹ anh cũng thở dài tương tự như vậy.
Phần lớn thanh niên đều coi việc học hành và sự nghiệp là mục tiêu trong cuộc sống nhưng phần lớn những người đã về hưu lại bắt đầu hưởng thụ cuộc sống tuổi già. Đối với họ, chuyện hôn nhân của con cái là quan trọng nhất trong cuộc sống của họ.
Không phải là bố mẹ Khởi Trung không thích Tiểu Quân, chỉ là con dâu tương lai của họ xuất hiện trong tình huống đặc biệt như vậy. Quan điểm của hai người còn cổ hủ, nên trong lòng họ cũng có chút không vừa lòng.
Cả tối hôm đó, bà Trần không tài nào chợp mắt được. Đến trưa, bà vẫn lẩm bẩm:
-Ông Trần, ông nói xem bạn gì mà lại trùng hợp như vậy? có thể tình cờ gặp nhau ở sân bay. Tay người ta còn đặt trên vai con bé nữa, mắt thì nhìn thẳng vào con bé. Kỳ lạ thật đấy!
Ông Trần là đàn ông nên không quan sát kỹ như vợ mình. Nghe vậy, ông chỉ nói:
-Thôi đi. Tiểu Quân đã nói là trùng hợp thì bà nghĩ ngợi nhiều làm gì? Bây giờ giới trẻ chào hỏi nhau thân mật. Ở nước ngoài, bà chưa trông thấy bao giờ sao? Quen hay không cũng chạy đến ôm hôn nhau đấy thôi.
Bà Trần bĩu môi:
-Người nước ngoài mới có cách nghĩ thoáng như vậy. Chúng ta là người Trung Quốc. Hơn nữa, con gái chúng ta ở nước ngoài lâu như vậy mà tôi cũng có thấy nó như thế đâu.
-Điều này thì liên quan gì đến con gái cúng ta chứ? Tôi thấy thái độ của bà cũng không nên cứng nhắc như vậy. Trước khi về, ngày nào bà cũng luôn miệng nói người ta tốt thế nào, bây giờ mới gặp một lần đã chì chiết rồi.
-Ban đầu, trên điện thoại con trai nói thì tôi thấy rất tốt. Cô gái này tốt nghiệp đại học, tuổi tác cũng tương đương với Khởi Trung, gia đình lại là người Thượng Hải, điều kiện của hai đứa tương đối phù hợp. Con trai chúng ta cũng ba mươi tuổi rồi. Nghe nó nói muốn kết hôn, tôi không vui mừng sao được? nhưng ông xem hôm qua, khi ở sân bay, chúng ta còn chưa trông thấy người thì con bé đã chạy đến cùng một người đàn ông khác. Khởi Trung và con bé mới quen nhau được vài tháng, tình cảm tốt, muốn kết hôn là chuyện bình thường nhưng tôi sợ nó chưa hiểu rõ về người ta. Giới trẻ bây giờ, trước khi kết hôn, ai chẳng yêu đương một hai người. Ngộ nhỡ chúng vẫn chưa tìm hiểu kỹ, thì sau này sẽ phiền phức lắm.
Ông Trần nhẫn nại nhìn vợ:
-Tôi thấy trí tưởng tượng của bà phong phú thật đấy! Chỉ là người ta tình cờ gặp lại bạn cũ mà bà đã nghĩ đi xa như vậy. Không phải lần trước Khởi Trung đã nói rồi sao? Cô gái này là bạn gái của đồng nghiệp nó giới thiệu cho. Mọi người đều quen biết nhau. Làm gì có chuyện đó chứ?
-Ông thì hiểu cái gì chứ? – Bà Trần tin tưởng vào trực giác của mình. Đàn ông đều như vậy. Từ tám tuổi đến tám mươi tuổi đều không biết quan sát lời nói sắc mặt gì cả. Bà cảm thấy giữa Tiểu Quân và người đàn ông đó có điều bất thường. Đặc biệt là ánh mắt của người đàn ông đó khi anh ta bước đến trước mặt họ. Nó giống như thể muốn ăn tươi nuốt sống con trai họ vậy. Điểm nhạy cảm này mà bà cũng không nhận ra thì còn gì là một người mẹ nữa chứ?
-Bà đừng nghĩ nhiều như thế. Con trai chúng ta đã lớn rồi. Chúng ta cần phải tôn trọng sự lựa chọn của nó. Cho dù là trước đây cô gái đó đã từng yêu người khác thì sao nào? Có phải con trai chúng ta cũng chưa từng yêu ai bao giờ đâu? Có chuyện gì thì hai đứa sẽ tự giải quyết. – Ông Trần tổng kết