g chết được." Theo ánh mắt Vu Phi, Ái Đệ nhìn về phía mình vừa đứng dậy. Khu Thắng Trung nằm trong góc phòng, nghẹo đầu, dãi rớt chảy hết xuống cằm, hai đùi mở rộng thành hình chữ bát, bàn chân ghếch lên chân bàn, ngủ ngon lành. \'"Khốn kiếp, anh thì dễ chịu rồi, cả đêm gối lên người em."
Ái Đệ đá cho anh mấy cái không khách khí, chiếc tất đen thủng một lỗ dưới lòng bàn chân tuột thành một đường đến tận đầu gối. Cô đau lòng mắng một câu, rồi đi tìm giày của mình.
Lúc này mới phát hiện ra cảnh tượng trong quán bar, Ái Đệ không còn nhớ rõ những gì đã xảy ra nữa. Cô chống trán gượng gạo nhìn Vu Phi cười, "Sao lại thế này?", nói xong liền mở túi tìm ví tiền.
"Ông chủ da cá, tìm một người về quét dọn đi, tổn thất thế nào tôi đền cho anh. Không đúng, hết bao nhiêu tính cả vào hóa đơn của anh ấy, anh ấy phải đền."
Thấy cô trịnh trọng nhét lại ví tiền vào túi mình, ngồi xổm xuống sờ túi quần lục ví tiền của Khu Thắng Trung, ngay sau đó Đội trưởng Khu lật người, tiện tay sờ bên kia, đồng thời còn lẩm bẩm mắng là sâu rượu gì gì đó, rất lâu sau Vu Phi mới khép được miệng vào.
"Anh tính xem cần bồi thường bao nhiêu, tôi phải về mở cửa hàng trước đã, người để đây, không chạy được đâu, lát nữa quay lại, tôi sẽ đưa anh ấy về."
"Tôi làm sao dám đòi Đội trưởng Khu bồi thường, bạn bè cả mà." Vu Phi lúc này mới bừng tỉnh, dụi dụi mắt tò mò hỏi: "Chị, tối qua hai bình Bá Vương Túy hai người uống hết rồi à?".
"Ừm, lúc sau còn mở thêm hai chai Vodka của anh nữa" Ái Đệ vừa mở vòi nước rửa mặt vừa chỉ chỉ vào tủ rượu.
Vu Phi chỉ còn biết nghiến răng. Ái Đệ lau mặt, vẩy nước ở tay. Khi bước tới gần, cô chán ghét nhìn đống bèo nhèo nằm trong phòng một cái, hừ lạnh, "Cả đời tôi chỉ mới uống rượu hai lần. Lần trước hình như là khi tôi mười một, mười hai tuổi, lén uống rượu Bí Đảo Lư của bố. Uống xong toát mồ hôi đứng không vững, chẳng có cảm giác gì. Nào giống người này...".
Tiếng thở của Vu Phi càng lớn hơn. Ái Đệ cúi người ngửi quần áo của mình, mặt mày nhăn nhó, "Khó ngửi quá".
Quay về cửa tiệm, Ái Đệ thay đồng phục, sau đó gọi điện cho lão Lương. Cùng đỡ sâu rượu Khu Thắng Trung lên xe, lão Lương định thay Hắc Tử giải thích với Ái Đệ vài câu, nghĩ thế nào lại thôi.
Xử lý xong Khu Thắng Trung, Ái Đệ bận rộn ở quán tới tận chiều. Ngày khai trương quán trà sữa rất đẹp, lúc này lại là tháng hè, nên việc làm ăn phát đạt.
Khi Khu Thắng Trung gọi điện thoại tới, Ái Đệ đang giám sát người ta dỡ hàng, từng thùng, từng thùng nguyên liệu đang được chuyển vào kho.
Khu Thắng Trung thấy cô không tập trung liền hỏi: "Đang bận à?".
Ái Đệ ừ một tiếng.
Anh nói lát nữa gọi lại, nghe thấy Ái Đệ ậm ừ, trước khi cúp máy còn không cam tâm hỏi một câu, "Tối qua... chúng ta không... gì chứ?".
Có thể có gì? Ái Đệ bừng tỉnh, bực bội đáp trả, "Anh Hắc Tử, tối qua anh đi vệ sinh cũng phải vịn tường, có hay không, không biết hay sao?".
Khu Thắng Trung bị dội cho gáo nước lạnh, lúc lâu cũng không thốt nên lời, mãi sau mới nói được: "Vậy anh yên tâm rồi".
Nói là yên tâm mà nghe chẳng thấy vui chút nào, giọng đều đều, không biết đang cố che giấu điều gì trong lòng, Ái Đệ tránh vào góc, khẽ khỏi: "Còn khó chịu không? Nếu khỏe rồi, tối nay chúng ta lại tiếp tục".
"... Anh, anh phục em rồi."
Có thể tưởng tượng ra vẻ mặt nhẫn nại của người ở đầu dây bên kia, Ái Đệ cười thầm.
"Buổi tối anh qua đón em, tìm chỗ nào đó ngồi nói chuyện."
Mấy hôm nay, Khu Thắng Trung tránh mặt tất cả mọi người, sự chủ động của anh lúc này muôn phần hiếm thấy. Ái Đệ bất giác mỉm cười với bức tường trước mặt, "Được, mười rưỡi cửa hàng đóng cửa, anh biết rồi đấy... Này, cái gì anh cũng không biết, anh có còn là đại cổ đông nữa không đấy?".
Buổi tối lúc lên xe, Ái Đệ đã giải thích thế này, "Thật sự xin lỗi, không ngờ tối nay bên rạp lại chiếu phim, sau khi hết phim, khách vào quán đông quá, em định đi mấy lần mà không được".
Mười giờ ba mươi phút đợi gần một tiếng nữa, nếu là người khác, Hắc Tử chắc đã nổi điên rồi, lúc này sắc mặt anh chỉ khó coi đôi chút, "Kiếm ít đi một chút không được sao? Đầu vùi vào đống tiền rồi à?".
"Nói cứ như em yêu tiền hơn tính mạng ấy. Đừng quên quán đó anh cũng có phần, em bán mạng đâu phải chỉ vì mình em!" Ái Đệ mệt muốn chết, tối hôm trước không được ngủ tử tế, bị anh chọc tức, lập tức nổi cáu, "Đã nói anh đừng đợi nữa mà, là anh nói không có việc gì làm thì đợi, sao còn trách em?".
Hắc Tử nhướng mày, "Lại là lỗi của anh à? Ở đây làm cột điện, anh tự thấy mình chẳng vui vẻ gì, là vì ai chứ?".
"Thôi, không tranh luận với anh nữa. Em mệt lắm, về nhà ngủ đây."
Hắc Tử nghệch mặt. "Đại tiểu thư, anh đợi em hai tiếng đồng hồ... hai mươi tám phút, kết quả là em nói ai về nhà nấy à?"
Ái Đệ như bị dính xuống ghế phụ, lười biếng ngước mắt nhìn anh, "Em không còn sức để cãi nhau nữa, vậy anh nói em phải thế nào?".
Ánh đèn hiu hắt, lớp phấn trang điểm cũng không thể che giấu vẻ tiều tụy trên mặt cô. Trái tim Hắc Tử vừa lặng đi, lại như bị bóp nghẹt, đến hít thở cũng thấy khó khăn.
Ái Đệ bị anh nhìn tới lúng túng, chau mày hỏi: "Anh định thế nào? Để khi khác hay là làm sao?".
Hắc Tử lẳng lặng vo tròn hai tờ vé xem phim trong tay, "Đưa em đến một nơi, cho em nghỉ ngơi".
Hai người đột nhiên đến vào nửa đêm, Thuận Tử không kịp quay lại, đành dặn dò nhân viên ở sauna tiếp đón họ chu đáo.
Hắc Tử nói với Ái Đệ, "Tắm xong ra sảnh, anh đợi em ngoài đó".
Ái Đệ vừa vâng một tiếng, anh đã biến mất phía sau cánh cửa dành cho khách nam. Cô đi theo chủ nhiệm của bộ phận phục vụ khách nữ quay người vào một cánh cửa khác.
Được nhân viên phục vụ tắm rửa cho, thay quần áo ở đây, Ái Đệ được dẫn ra đại sảnh, từ xa đã thấy không ít người mặc áo ngắn quần ngắn một màu giống mình đang chào hỏi Hắc Tử.
Uy danh của tên Vu béo biến mất ở Vấn Sơn, bóng râm của cây đại thụ Nhiếp Nhị cũng đã bị nhổ bật rễ, chú Đức dù nói đã thành than và chôn ở Dương Cổ Lĩnh, nhưng không ít đồ đệ của ông đã trở thành nhân vật tiếng tăm một vùng, càng không cần phải nhắc đến mấy đồ đệ do đích thân ông dạy dỗ và đứa cháu trai ruột của ông. Người thông minh đều hiểu, ít nhất trong mười năm nữa, Vấn Sơn vẫn là thiên hạ của Khu Đức.
Hắc Tử bình thường rất thích náo nhiệt, nhưng lúc này lại tỏ ra thiếu kiên nhẫn, hờ hững đáp lại vài ba câu, sau đó quay đầu để tìm. Thấy Ái Đệ, anh mỉm cười vẫy tay, hoàn toàn quên mất việc hai người đã to tiếng trên đường tới đây.
"Đói rồi phải không, đồ ăn đêm ở đây khá ngon."
Hắc Tử trước đó đã giúp cô chọn những món mà cô thích. Ái Đệ tắm xong cũng có chút tinh thần hơn, tò mò nhìn ngó xung quanh. Anh cười hi hi đẩy một cốc sữa cho cô, lại gọi chủ nhiệm đến, nói cần một phòng lớn, hai người massage.
Ánh mắt Ái Đệ quay sang nhìn anh, "Tâm trạng khá hơn rồi?".
"Khá hay không chẳng phải đều vậy cả? Anh đã hết phép, mai phải đi làm." Thấy Ái Đệ mở miệng định nói gì, Hắc Tử vội ngăn lại, "Đừng nhắc đến người khác, nếu không, tâm trạng tốt đẹp này lại bị hủy hoại".
"Không nhắc đến người khác, nhắc chị gái em không được sao? Mấy hôm nữa chị gái em đi rồi, trước khi đi muốn gặp anh."
Chẳng ai muốn nhìn hai anh em họ trở mặt thành thù, Ái Đệ hiểu là thuyết khách ở giữa hòa giải, trách nhiệm của mình rất lớn. Lúc này không khí đã rất thoải mái, Hắc Tử nửa ngồi nửa nằm thư giãn, nụ cười đáng yêu, cô bất giác dịu giọng cầu khẩn, "Chỉ mất chút thời gian của anh thôi, nói chuyện một lát, được không?".
Ánh mắt cầu khẩn ấy, giọng điệu dịu dàng ấy, cả sự nũng nịu ấy khiến trái tim anh mềm đi, mãi sau mới định thần lại được, "Nói sau đi".
Vào phòng đã đặt, hai người con gái ở cửa liền cúi người chào họ. Khi hai người ấy ngẩng đầu lên, thấy một người thì mặt thanh tú, người kia cười tươi dịu dàng, Ái Đệ sững lại. Quay sang nhìn Hắc Tử, thấy anh đang thoải mái gật đầu qua loa rồi gật đầu cởi chiếc quần cộc ra, cô liền trợn tròn mắt.
"Nằm xuống, còn đứng đó làm gì?" Hắc Tử hơi nhấc người dậy khỏi giường massage, "Không phải nói toàn thân đau nhức sao? Massage một lúc là huyết mạch lưu thông ngay".
Ái Đệ lần đầu đến đây, nên không hiểu quy tắc. Khi chiếc khăn bông phủ lên lưng cô, một bàn tay mềm mại nhưng dùng lực ấn vào vai, cô thoải mái thở hắt ra một tiếng.
"Làm em đau à?" Hắc Tử ngẩng đầu, mày chau lại, "Chú ý lực massage".
Câu sau đương nhiên là nói với nhân viên phục vụ, Ái Đệ không nhìn thấy phía sau, cũng chẳng biết vẻ mặt của cô gái ấy có ấm ức hay không, nhưng không kìm được nói, "Anh cáu gì, cô ấy massage rất thoải mái".
Lần này thì đến lượt Hắc Tử ấm ức vô cùng. Anh đã bị Ái Đệ mắng mấy lần, nói anh hung dữ. Trời đất làm chứng, làm nghe của anh, không hung dữ thì sao bảo được người khác.
Hắc Tử đang tự nhắc nhở mình sau này nói chuyện với Ái Đệ phải hạ bớt giọng xuống, bỗng nghe từ giường massage bên cạnh, Ái Đệ hỏi: "Làm đàn ông thật quá hạnh phúc. Anh thường xuyên đến những nơi thế này?".
Ý thức được câu hỏi kia có khả năng là một cái bẫy, Hắc Tử trả lời ngắn gọn, "Cũng bình thường, mệt lắm mới đến một lần”.
Ái Đệ nằm sấp, hai tay thõng xuống nhìn về phía anh, "Vậy anh Khương cũng thường đến?".
"Cậu ta cũng thỉnh thoảng. Đàn ông mà, việc tiếp khách là không tránh khỏi, em không thích đến nhưng khách hàng muốn đến, em không thể từ chối."
Ái Đệ mỉm cười, "Anh Hắc Tử, anh vẫn rất bảo vệ anh Khương, sợ em về kể cho chị gái nghe phải không?".
"Anh chỉ nói thật thôi."
Ái Đệ cười càng tươi hơn, "Biết ngay mà, miệng thì cứng lắm, nhưng khi cùng trên một chiến tuyến, vẫn chăm sóc cho người anh em trước".
Hồi lâu không thấy Hắc Tử lên tiếng, Ái Đệ nhớ tới lời chị hôm trước, bèn thở dài một tiếng, nói: "Trước khi chị em đi, có lẽ họ sẽ quyết định ngày, đợi mùa xuân là kết hôn".
Hắc Tử ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt của Ái Đệ, liền lảng tránh, thò tay sờ hộp thuốc châm một điếu.
Huynh đệ bao năm, những lời thảo luận về đám cưới của hai người vẫn còn văng vẳng bên tai, bây giờ...
"Vì vậy chị em mới vội vàng dàn hòa? Sợ anh nghĩ không thông, sẽ tìm cậu ta thu hồi vốn về?" Anh hừ lạnh một tiếng.
Trước khi chết, Khu Đức đã kịp thời sửa đổi di chúc. Bất động sản ở Vấn Sơn và Nguyên Châu cùng các cơ sở làm ăn kinh doanh chia ba phần, ngoài vợ con, một phần cho Hắc Tử. Công ty vận tải phân nhỏ cổ phần ra cho vài đồ đệ mỗi người một ít, phần còn lại thuộc về Tiểu Bảo, do Hắc Tử và Quang Diệu tạm thời phụ trách tới khi Tiểu Bảo trưởng thành.
Chính bởi tên của Khương Thượng Nghiêu đột nhiên biến mất trong bản di chúc đã thay đổi này, nên Hắc Tử mới nghi ngờ cái chết của chú Đức. Dù không tìm thấy bất kỳ chứng cứ nào, anh vẫn kiên định tin rằng cái chết của chú Đức có liên quan tới Khương Thượng Nghiêu.
Về lý trí, anh hiểu Khương Thượng Nghiêu không bao giờ giết người vì tiền. Sự thực cũng cho thấy khi đó, Khương Thượng Nghiêu và anh cùng biết rõ việc chú Đức mời luật sư, nhưng Hắc Tử cố chấp không muốn tìm bất kỳ lý do nào bào chữa cho thủ phạm trong lòng mình, dù họ đã từng thân như chân tay.
"Thu vốn?" Ái Đệ suy nghĩ, đột nhiên bừng tỉnh, "Là muốn nói tới số tiền cho anh Khương mượn trước đó? Chị em có nhắc đ