ởng tượng dòng nước chảy mơn man xuống tận gót chân cô, tưởng tượng da thịt cô đang dần dần đỏ ửng lên, một màu hồng phấn giống như vành tai cô mỗi lần ngượng ngùng.
"Sao anh..." Khánh Đệ mở cửa, bỏ mái tóc dài đang cầm trên tay xuống, thấy Khương Thượng Nghiêu vẫn đứng bên ngoài, hơi sững người lại, bắt gặp ánh mắt thâm trầm khó dò của anh, nghĩ đến cảnh anh đứng ngoài có lẽ đã nghe được gì đó, vành tai và hai má cô bắt đầu đỏ ửng, nóng bừng.
Ánh đèn chiếu từ trên xuống, cô đang đứng nghiêng, mái tóc dài như tấm rèm buông rủ, Khánh Đệ xấu hổ nhìn đi chỗ khác. Khương Thượng Nghiêu cố gắng lấy lại bình tĩnh, cởi áo khoác khoác lên người cô, nói: "Đừng để bị lạnh".
Sau đó anh làm cái việc mà anh muốn làm nhất, bế bổng cô lên ôm vào nhà.
Đến cửa phòng, anh không thể không đặt cô xuống để mở cửa, khi cô rời khỏi lòng anh, Khương Thượng Nghiêu đột nhiên có cảm giác thật ủ rũ. Sau khi Khánh Đệ đứng vững, cô tì cằm lên vai anh, mái tóc dài đã che mất khuôn mặt, khiến anh không thể nhìn thấy vẻ mặt của cô khi ấy, cũng không thể biết được sự run rẩy khe khẽ của cô vì xấu hổ hay bởi cũng đang căng thẳng như anh.
Cửa sau khi bị anh đẩy ra, anh không dám làm bừa, ôm lấy eo cô, nín thở chờ đợi: "Khánh Đệ", nói ra lời này, anh mới biết cổ họng mình đã khô rát từ lâu.
Nghe thấy cô mơ hồ nói câu gì đó, anh thận trọng hỏi lại: "Khánh Đệ?".
Cô ngẩng mặt lên, ánh mắt sáng rực, như đang chờ đợi như luống cuống: "Lạnh quá".
Anh như bừng tỉnh cơn mơ, vội ôm cô vào lòng bế lên, dùng gót chân đóng cửa, đi thẳng tới giường.
Ngón tay của cô quả nhiên lạnh cóng, anh ngồi xuống mép giường, nắm cả hai bàn tay cô trong tay mình từ từ làm chúng ấm lại, đợi một lúc khi cô đã ấm hơn, anh hỏi: "Chân có lạnh không?", nói rồi thò tay vào trong chăn.
Khánh Đệ cười, lùi vào trong tường tránh: "Đừng, em không chịu được buồn", nhưng gót chân đã bị anh nắm lấy, ngón tay cái xoa xoa phần mắt cá chân. Cô lên tiếng cầu khẩn: "Buồn, thật đấy".
Sự im lặng kỳ quái bao trùm căn phòng nhỏ, anh dừng lại, bốn mắt nhìn nhau, Khánh Đệ như đang đắm chìm trong đôi mắt sâu hun hút của anh. Hơi ấm từ bàn tay anh xuyên qua da thịt men theo bàn chân nhỏ lan dần lên trên, cảm giác hưng phấn và kích thích kỳ quái đó biến thành một cái rùng mình, từ sống lưng Khánh Đệ đi xuổng.
"Anh Khương…" Cô ép mình phải mở miệng nói câu gì đó, nhưng không ngờ câu nói của mình lại như phá vỡ lời nguyền ma quái, anh dang tay ôm lấy cô, sau đó cúi xuống hôn lên đôi môi đang run rẩy của cô.
Khánh Đệ hơi sững người lại khi tiếp xúc với cái ôm ấm áp và hơi thở nóng bỏng của anh, cô mở miệng để mặc anh xâm nhập, đồng thời vòng tay ôm chặt lấy lưng anh.
Sự đáp trả ngọt ngào và bạo dạn đó mang lại kích thích mãnh liệt, khiến dòng máu đang cuồn cuộn trong huyết mạch của Khương Thượng Nghiêu càng chảy với tốc độ nhanh hơn, đầu óc trống rỗng, toàn bộ mọi cảm xúc đều tập trung vào cơ thể mà anh đang ôm chặt trong tay, sự nóng bỏng mật thiết, và cả sự đau đớn như muốn bùng nổ đến nơi của bản thân.
Anh hôn sâu hơn, trêu đùa chiếc lưỡi nhỏ xinh của cô, tay anh lần vào trong lớp áo ngủ, tiếp xúc với làn da mềm mại láng mượt của cô, anh cảm nhận được người cô đột nhiên cứng lại.
Anh muốn nói: "Từ chối anh đi, anh nhịn được", nhưng chiếc lưỡi nhỏ xinh của cô rõ ràng đang né tránh, đôi môi cô cũng đang chạy trốn sự đòi hỏi của anh, điều này lại khiến anh vô cùng khó chịu. "Khánh Đệ..." Anh gọi tên cô, lưu luyến không rời, giọng nói như van xin như mời gọi.
Bàn tay cô ôm lấy đầu anh, giữ chặt khuôn mặt, nhìn thẳng vào mắt anh. Sự cầu khẩn trong đôi mắt thâm trầm đó đang bùng nổ, Khánh Đệ nín thở, dùng môi mình chạm vào mặt anh. Cô yêu anh như thế bắt đầu từ cái đêm nhiều năm về trước. Cô đã từng nghĩ cả đời này hai người sẽ chỉ là người qua đường, nhưng lúc này giờ khắc này, họ đang dựa vào nhau, và cả tương lai dài dằng dặc sau này nữa, dù sướng hay khổ, họ cũng sẽ vẫn ôm chặt nhau không rời, thương yêu cùng nhau bước tiếp.
"Em yêu anh." Cô ngước đôi mắt đã ướt nước của mình lên, khẽ vuốt ve khuôn mặt anh, sau đó nhìn thấy mắt anh cũng như ướt nhòe đi, nụ cười từ từ nở trên môi: "Khánh Đệ", anh gọi cô đầy tha thiết, đầy yêu thương, khiến cô nghĩ rằng tên mình là cái tên đẹp nhất trên thế giới nàỵ.
Sau đó, anh đặt nụ hôn lên trán cô trịnh trọng như tuyên thệ: "Anh cũng yêu em".
Vào đêm Giao thừa năm 2006, cô biết sau đêm nay, họ sẽ không còn giống như trước kia nữa.
Khi nhìn thấy một người phụ nữ mặc chiếc váy kẻ caro đen trắng bước từ trên bậc thềm của bệnh viện số một của tỉnh đi về phía mình, Lưu Đại Lỗi há hốc miệng kinh ngạc.
Chẳng trách Khương Thượng Nghiêu bình thường thích đi chiếc xe việt dã cũ hôm nay lại đổi thói quen, nhớ tới chiếc BMW trong nhà xe này.
Chiếc xe mới mua về hồi trước Tết nói là để dùng cho những dịp quan trọng, biển số còn chưa có, Lưu Đại Lỗi cũng chỉ mới lái thử một hai lần mà thôi. Hôm nay được điều đi để đón một người phụ nữ không quen biết, Lưu Đại Lỗi ấm ức nghĩ: Chị dâu mình còn chưa được ngồi thử đấy.
Khương Thượng Nghiêu nhìn thấy sự kinh ngạc trên nét mặt cậu ta, lên tiếng cảnh báo trước: "Lát nữa cậu nói ít một chút".
Lưu Đại Lỗi nuốt nước miếng, còn chưa kịp phản ứng, Khương Thượng Nghiêu lại trừng mắt với cậu ta: "Còn chưa xuống mở cửa xe đi!".
Thật khốn kiếp, sống trên đời này hơn hai mươi năm rồi cậu ta mới chỉ phục vụ hai người phụ nữ, một là mẹ mình hai là chị dâu. Lưu Đại Lỗi nén giận xuống xe, nhanh nhẹn bước tới mở cửa sau, nói: "Mời cô".
Cậu ta cố ý nhấn mạnh chữ "Cô", nào ngờ người phụ nữ này đến nhìn cũng chẳng buồn nhìn cậu ta một cái, hướng về phía Khương Thượng Nghiên cười rạng rỡ, rồi ngồi thẳng vào trong. Khi bước lên xe, váy cô ta bị kéo lên trên hơi cao, để lộ chiếc đùi tròn lẳn dưới lớp tất đen mỏng, không biết vô tình hay cố ý.
Đàn ông mẹ kiếp chứ đều là lũ chẳng ra gì, có tiền liền thay đổi! Lưu Đại Lỗi học theo khẩu khí của mẹ chửi thầm trong lòng, nghĩ nếu còn thêm vài bà cô nữa lên xe, lão đây không thèm làm lái xe nữa, cả ngày vùi mặt trên mỏ còn hơn.
"Đi đâu ăn cơm?" Cậu ta nghe Khương Thượng Nghiêu hỏi: "Cô là chủ nhà, theo ý cô".
"Đột nhiên muốn ăn đồ tây, đến Quốc Mậu đi. Viên Đỉnh cũng được có điều hơi ồn."
Bà cô này cũng thật biết chọn địa điểm. Lưu Đại Lỗi đã lăn lộn ở Nguyên Châu một thời gian dài, cậu ta thầm nghĩ, một bữa cơm bằng cả tháng lương của chị dâu rồi.
Đưa bọn họ đến Quốc Mậu, nhìn chằm chằm hai người đó sánh bước đi vào trong, Lưu Đại Lỗi lấy di động ra, bấm số gọi cho chị dâu, nhưng trong lòng lại thấy không ổn, quyết định bấm nút hủy cuộc gọi, tiếp đó gọi cho lão Lăng: "Thật khốn kiếp, lão Lăng, anh Khương ngày Tết đến Nguyên Châu, kết quả là lôi một con yêu tinh vào khách sạn rồi. Anh nói xem tôi sẽ ở ngoài này đợi hai người bọn họ ăn cơm xong, hay sẽ phải đợi đến tận sáng mai luôn?".
Khi Trạch Trí khoan thai đi từ phòng vệ sinh ra, Khương Thượng Nghiêu cũng nghĩ đến hai từ yêu tinh.
Mặc dù vẻ bề ngoài đoan trang, nhưng Trạch Trí là người phụ nữ biết thao túng người khác nhất mà anh từng biết.
Nếu cô ta muốn, có thể thoái mái nói chuyện về nhân tình thế thái với bạn, như vừa rồi. Nếu cần thiết, cô ta cùng chẳng ngại lấy điểm yếu của đối phương ra giày vò hoặc làm điều kiện trao đổi, ví dụ như lần trước.
Khương Thượng Nghiêu nhớ hôm mồng Hai đến chúc Tết chú Đức, chú đã nói với anh thế này: "Trạch Đồng Hỷ là do ủy ban trung ương đưa tới Nguyên Châu, thời gian đầu phải hứng chịu rất nhiều bài xích, nhưng trong thời gian đương nhiệm làm việc khéo léo, cũng có thể được coi là một kẻ nổi tiếng cơ hội. Khi bí thư mới còn là tỉnh trưởng, ông ta là người đầu tiên đứng vào hàng ngũ đó, sau cũng nhờ nguyên nhân này mà từ phụ trở thành chính. Khả năng nhẫn nhịn và phán đoán tốt, có thể coi là một nhân vật tầm cỡ. Thạch Đầu, nghe nói ông ta rất biết cách ăn nói trước mặt bí thư mới, vì vậy việc cậu có quen biết với con gái ông ta, nếu tận dụng được mối quan hệ đó thì đừng từ bỏ. Ra ngoài làm việc biết giữ ý giữ tứ, lôi kéo các mối quan hệ sẽ tốt cho con đường cậu đi sau này".
Xem ra đây là một gia đình có truyền thống rồi, Khương Thượng Nghiêu thầm than.
Nếu nói Trạch Trí không có mục đích gì, anh không bao giừ tin kiểu người như Trạch Trí lại lãng phí thời gian cho mình. Nếu cô ta có mục đích, Khương Thượng Nghiêu tự đánh giá ưu thế của bản thân, chẳng qua cũng chỉ là có chút cổ phần của khu mỏ mà thôi, chỉ cần một chút lợi tức có thể làm cô ta thỏa mãn, thì việc chia cổ phần cho cô ta cũng không có vấn đề gì. Nhưng nói chuyện làm ăn với phụ nữ không giống như với đàn ông, nếu là đàn ông thì chỉ cần lôi nhau đi uống rượu, khi đã ngà ngà say bảy, tám phần rồi vỗ ngực coi như việc đã thỏa thuận xong. Tâm ý của phụ nữ vấn đã khó dò đoán, huống hồ cô ta lại là cao thủ, luôn chơi trò vòng vo với anh. Khương Thượng Nghiêu được rèn giũa mấy năm trong tù, dưỡng khí công phu cũng đã tu luyện thâm hậu rồi, việc đón tiếp khách sáo, nói qua tán lại cũng học cách nhẫn nại nhiều. Có điều khi nhớ tới ánh mắt của Nhị Hóa, tự nhiên anh lại thấy bực bội.
"Chỗ tôi giới thiệu cũng rất được phải không? Khắp Nguyên Châu này khi nhắc tới cơm tây, có lẽ chẳng chỗ nào bằng được với chỗ này."
Giọng điệu tự phụ của cô ta khiến Khương Thượng Nghiêu không biết phải nói gì. Giả bộ y như thật vậy, biết rõ xuất thân của anh, cũng rất hiểu lý do vì sao anh phải vào tù, thế mà vẫn còn tỏ ra bề thế danh giá, cứ như vừa rồi không nhìn thấy sự lúng túng của anh khi sử dụng dao dĩa vậy.
Anh cười không ra hưởng ứng mà cũng chẳng tỏ thờ ơ, nào ngờ chỉ trong nháy mắt, Trạch Trí đã nheo mắt lại, trêu anh: "Tôi biết anh đang rất chán ghét tôi. Đàn ông có mấy người thích ăn đồ tây đâu? Làm gì có ai cắt từng miếng thịt ăn mà vui vẻ? Chẳng qua cũng là vì muốn nịnh phụ nữ thôi".