cùng. Nếu có thể cải tạo mới lại từ đầu, thì than Antraxit ở mỏ của cháu có thể là nguyên liệu để luyện cốc tốt. Cháu đang nghĩ, bên cạnh Vấn Sơn nguồn tài nguyên phong phú, hoàn toàn không cần quan tâm đến vấn đề vật liệu. Nếu tập đoàn năng lượng này có con mắt nhìn xa trông rộng, đầu tư vào xưởng luyện cốc của Vấn Sơn, công nghiệp hóa ngành than, khí đốt, đừng nói tới chuyện khác, giờ thị trường thép đang phát triển như thế, chỉ riêng luyện kim một năm đã phải tiêu hao bao nhiêu? Có điều cháu cũng chỉ nói thế thôi, chứ nếu làm thật cháu không có bản lĩnh lớn như vậy".
Hắc Tử sững người mất một lúc, vỗ đùi kêu lên: "Thạch Đầu, cậu thật là thằng có dã tâm lớn".
Khương Thượng Nghiêu lấy lại cách nói trẻ con trước mặt Hắc Tử, liếc mắt nhìn Hắc Tử một cái rồi phản bác: "Như thế người ta gọi là có chí hướng! Còn như cậu thì sẽ được gọi ỉn ăn chờ chết".
Phản ứng bộc lộ bản tính này rõ ràng là muốn mua vui cho chú Đức, chú Đức vui sướng nhìn hai đứa trẻ đấu khẩu với nhau, rồi sau đó xua tay nói: "Con đường ta đi những năm trước quả thật quá bảo thủ, chỉ nghĩ cách làm tốt ngành vận chuyển, không kẻ nào động đến là được rồi, cuối cùng lại để cho Nhiếp Nhị có cơ hội. Đừng nói tới những chuyện khác, chỉ bàn về vấn đề quan hệ bên trên, có thể làm được ở những ngành này, thực tế không sao bì được với Nhiếp Nhị". Chú Đức như suy nghĩ điều gì đó, ánh mắt tiếc nuối. Trầm ngâm hồi lâu, đột nhiên lấy lại tinh thần, nói "Cũng chẳng phải hoàn toàn không có cách. Có điều, Thạch Đầu này, chuyện từ từ đâu sẽ có đó, nhìn xa trông rộng là tốt, nhưng, khi bắt tay vào làm không nên sốt ruột. Trước tiên phải tạo được thế lực đã, rồi kiên nhẫn chờ đợi, ắt sẽ có cơ hội".
Khương Thượng Nghiêu suy nghĩ về câu nói này hồi lâu, sau đó im lặng gật đầu.
"Cậu cứ chuẩn bị đồ đi, trước Tết ta sẽ cùng cậu tới Nguyên Châu một chuyến. Gặp mấy người bạn cũ."
Hắc Tử còn đang gãi đầu, Khương Thượng Nghiêu đã phản ứng lại ngay, cung kính hỏi: "Chú Đức, quà kiểu gì ạ?".
"Tùy cậu, nhưng phải nho nhã một chút. Chữ hay tranh đều được. Đừng có mua mấy hàng nhái tới, bạn ta đều là chuyên gia cả đấy"
Khương Thượng Nghiêu nói cháu hiểu, khéo léo cảm ơn ý tốt của chú Đức khi giữ ở lại ăn cơm. Lúc đi ra cửa, anh đưa mắt nhìn về phía sông Tích Sa đang chảy không ngừng, vươn vai hít thở, cảm giác khoan khoái nhẹ nhàng vô cùng như thoát ra từ mỗi lỗ chân lông, ánh mắt ngời lên đầy ý chí.
Hắc Tử tiễn anh ra ngoài hỏi: "Không ở lại ăn cơm thật à? Về nhà ăn?".
"Mấy tháng rồi chưa được nói chuyện với mẹ và bà, tết Trung Thu còn không về nhà ăn cơm nữa, e là sau này không thể bước qua cửa vào nhà mất. Mình phải đến đường Tiền Tiến, đón Khánh Đệ về cùng."
"Hôm nay gặp người lớn? Cậu hành động nhanh quá đấy!" Hắc Tử ngoác miệng kêu, nhưng ngay lập tức vội khép lại, hiếm thấy anh ta nhăn trán nhíu mày bao giờ, định nói gì đó nhưng rồi lại thôi.
"Người anh em, cậu phải cố gắng lên, đừng để mình vượt mặt." Khương Thượng Nghiêu đắc ý vỗ vai bạn, trêu nói.
Vẻ giận dữ của Hắc Tử càng hiện rõ, đợi khi Khương Thượng Nghiêu lái xe chuẩn bị ra khỏi cửa, Hắc Tử mới hỏi: "Khánh Đệ ở đường Tiền Tiến? Chỗ em gái?".
Klurưng Thượng Nghiêu không hiểu: "Đúng. Đường Tiền Tiến thì sao?".
"Không sao, mình cũng chỉ tiện thể hỏi vậy thôi."
"Vậy mình đi trước đây. Có gì điện thoại." Khương Thượng Nghiêu khi đánh tay lái đi không kịp nghe thấy tiếng Hắc Tử lầm bầm đằng sau: "Tiểu nha đầu đó nhỏ như thế đã sống chung với người khác, hai người là anh chị không chịu quản gì hết".
Sau khi lên xe, Khánh Đệ hỏi Khương Thượng Nghiêu: "Cười gì thế? Nhặt được ngọc à?".
Khương Thượng Nghiêu nhướng mày: "Ừ, nhặt được ngọc, rất đẹp".
Dáng người Khánh Đệ cao ráo, có thể nói như một cái mắc quần áo chuẩn, nếu trang điểm cẩn thận sẽ rất xinh. Vừa rồi nhìn từ xa, cô đứng nơi đầu phố thong dong như ngọc trong gió, vô cùng bắt mắt.
"Đồ đắt tiền thế này có thể không đẹp sao được?" Khánh Đệ kéo vạt áo, trừng mắt với anh: "Còn định lừa em! Em gái em là người trong nghề, chỉ vừa nhìn đã biết bộ đồ này không thế nào mua bằng cái giá mà anh nói".
"Ăn diện chẳng phải là thứ mà cô gái nào cũng thích sao? Hơn nữa anh đâu đến nỗi không thể chi số tiền đó, em mặc đẹp, anh nhìn thấy thích là được." Anh nói một cách rất tự nhiên.
Khánh Đệ đột nhiên đỏ mặt, thấy cánh tay anh đưa tới, cô không tránh được, bị anh véo nhẹ tai một cái, ánh mắt cười như muốn trêu cô, nói: “Nhìn xem, tai lại đỏ lên rồi".
"Đáng ghét!" Cô hất tay anh ra, lúc này mới thấy động tác của mình giống như đang tán tỉnh nhau, còn ánh mắt anh rõ rang đang rất đắm say: "Lái xe cẩn thận đi đừng gây chuyện nữa, nhớ đến siêu thị phía trước thì cho em xuống".
"Không cần phải mua quà gì đâu, anh đã mua rồi. Để ở phía sau đấy", nói xong thấy cô vẫn không phản ứng gì, liền liếc mắt nhìn cô một cái: "Lo lắng phải không? Trước kia chẳng phải em đã đến nhà anh rồi sao? Bà còn nói có một năm, Tết em giúp bà chuyển chậu hoa, trước khi đi bà lì xì cho em mà em không nhận. Đã quen biết nhau cả rồi, còn sợ gì nữa".
"Nhưng không giống nhau."
"L0 lắng về thái độ của mẹ anh phải không?" Thấy sắc mặt cô u ám, đã biết bị anh nói trúng. Anh giải thích: "Tính tình mẹ anh cứng nhắc, giờ chỉ là không biết làm sao để thay đổi thái độ thôi\'".
Lúc này ở nhà, bà Khương Thượng Nghiêu cũng đang khuyên giải con gái: "Phượng Anh, sao con có thể không nghĩ thông chứ? Đây là con trai con, lẽ nào con muốn nó cứ đắm chìm mãi với tình yêu của quá khứ, cả đời không kết hôn lấy vợ sinh con? Như vậy mới không thấy có lỗi với Nhạn Lam ư? Thích một người, nhớ một người, không phải là ngày nào cũng phải nhắc tới người ấy. Để dành một góc nhỏ trong trái tim, cho người đó vào, thỉnh thoảng nhìn lại là được, vẫn phải sống tiếp chứ. Theo như ý con bây giờ, ngày cha con chết, mẹ không đi theo ông ấy hóa ra mẹ là người không ra gì ư?".
"Mẹ, xem mẹ kìa, mẹ nói gì thế?" Khương Phượng Anh bắt đầu thấy giận, nhưng lại mềm ngay trước ánh mắt của mẹ, cúi đầu che giấu nỗi đau buồn trong mắt: "Mẹ, hai chị em nó có khác gì con đẻ của con đâu? Nhạn Lam lại càng giống như con gái con vậy. Hồi nhỏ, mẹ con bé trực ban con phải chăm sóc nó, đặt ở đầu giường, sợ nó lạnh, cứ ngủ một lúc lại phải mở mắt để trông chừng. Lớn lên một chút, giống như nụ hoa chúm chím, gặp ai cũng chào chú chào cô. Con may cho nó bao nhiêu cái quần đan bao nhiêu cái áo len? sắp khôn lớn thành người rồi... Con không phải thương xót đứa con dâu của mình, mà là thương xót cho chính con gái mình". Mẹ Khương Thượng Nghiêu nói xong quay đầu đi lau nước mắt.
"Những chuyện đó cũng chẳng liên quan gì tới Khánh Đệ cả. Lẽ nào con còn muốn truy cứu cả họ hàng mấy đời? Tội lỗi anh họ nó làm đổ hết lên đầu nó? Sau khi nhà ta xảy ra chuyện Khánh Đệ đã lo lắng quan tâm thế nào con quên rồi sao?" Đôi mắt khô khốc của bà cũng bắt đầu nhòe đi: "Chẳng phải một mình nó lén tới Nguyên Châu tìm bạn, để mời được luật sư Nghiêm cho chúng ta, Nghiêu Nghiêu giảm được mấy năm tù sao? Nó thật lòng với Nghiêu Nghiêu, Nghiêu Nghiêu cũng thật lòng yêu nó, thế là đủ rồi. Tại sao cứ phải đem nó ra để so sánh với Nhạn Lam? Theo mẹ, cái phúc lớn nhất đời này của Nghiêu Nghiêu chính là đã vấp ngã nhưng vẫn có thể đứng dậy, chuyện này hoàn toàn là nhờ con bé Khánh Đệ đó. Phượng Anh, Nhạn Lam không còn nữa, ai cũng buồn. Nhưng vẫn phải sống và tiến về phía trước, đừng bao quay đầu nhìn lại".
Khương Phượng Anh ngẩn người nhìn chằm chằm xuống nền nhà suy nghĩ, bà cũng không giục, lặng lẽ ngồi chờ. Một lúc lâu sau, Khương Phượng Anh đột nhiên bừng tỉnh lại, đặt nửa cái áo len đang đan dở trên tay vào lòng mẹ, nói: "Con đi xem nồi canh đang nấu, hầm lâu như thế rồi, sao hai đứa vẫn chưa thấy về nhỉ?"
Bà nhìn lưng con gái trộm cười, vừa xếp hoa quả vào đi vừa cằn nhằn: "Con không mong được bế cháu nội nhưng mẹ mong được bế chắt lắm rồi".
Khánh Đệ mím môi cười, nhận lấy túi đồ anh đưa tới hỏi: "Anh mua gì? Tí nữa bà và cô hỏi, em biết nói thế nào?".
"Áo len và thuốc bổ. Được rồi, mẹ anh chẳng hỏi nhiều đâu, cùng lắm là hỏi bao giờ em về Vấn Sơn để lo chuyện cưới xin."
"Anh..." Cô muốn cấu anh một cái, nhưng đã bị anh nhanh tay túm lấy, nắm thật chặt.
Lên nhà Khương Thượng Nghiêu còn chưa kịp gọi cửa, bà anh đã vội vàng ra đón, nói: "Bà nói là đã nghe thấy tiếng bước chân rồi mà, hai đứa còn trốn dưới tầng thì thầm gì nữa?".
Khánh Đệ ngượng ngùng, gọi một tiếng bà rồi vội đưa túi đồ tặng ra. Bà lại nói một tràng những lời khách sáo, cuối cùng nói "Nếu là người khác, bà sẽ không dám nhận, Khánh Đệ, nhưng cháu thì khác”.
Khánh Đệ càng không biết nên tiếp lời bà như thế nào, đang bối rối đứng đó thì mẹ Khương Thượng Nghiêu đi từ bếp ra nói: "Đến rồi à?".
Khánh Đệ đứng dậy lí nhí chào cô, thấy Khương Phượng Anh chỉ khẽ gật đầu rồi quay sang nói với Khương Thượng Nghiêu đi rửa tay ăn cơm, cô không giấu được sự thất vọng trên nét mặt.
Khi Khương Thượng Nghiêu kéo cô ra rửa tay, an ủi nói: "Vui vẻ lên nào, những gì cần nói anh đã nói với mẹ rồi, chỉ cần cho bà chút thời gian để bà nghĩ thông thôi".
Khánh Đệ bất giác trách cứ anh: "Anh đừng nói nhiều như thế, làm vậy chẳng phải càng khó cho em sao? Đừng nói chúng ta còn chưa là gì của nhau mà anh đã đứng về phía em như thế rồi".
Anh nhìn khuôn mặt đang lo lắng của Khánh Đệ, đột nhiên bật cười, bàn tay vẫn còn dính nước đưa lên véo mũi cô, khẽ nói: "Lúc này rồi mà còn nghĩ cho anh à? Yên tâm, anh đâu có ngốc như em, anh nhờ bà khuyên mẹ".