t buồn cười khi nhìn khuôn mặt đang lo lắng của cô. Lại nghe Khánh Đệ hỏi có cần phải báo cảnh sát không, anh lắc đầu: "Không cần, vừa rồi anh trốn vào nhà vệ sinh gọi điện thoại, lão Lăng sẽ đến đón chúng ta. Đứng đây đợi một lát, anh ta sẽ tới ngay, chúng làm em sợ phải không?".
"Một chút. Em đang không hiểu tại sao?" Khánh Đệ thắc mắc vô cùng: "Chuyện đã qua lâu như thế rồi, Cảnh Trình và... Anh cũng là vô duyên vô cớ bị bọn họ hại mới phải ngồi tù bao nhiêu năm, tại sao còn không tha cho anh? Nhất định phải tuyệt đường sống của người ta?".
"Đây là nguyên tắc sinh tồn của bọn chúng. Muốn vững chân thì uy phải vững đã. Nếu như anh vẫn còn sống vui vẻ chạy nhảy khắp nơi, cũng đồng nghĩa với việc đã tát vào mặt Nhiếp Nhị, chê cười hắn vô dụng." Khương Thượng Nghiêu bình thản nói, ngay sau đó lại cười: "Đừng vì chuyện này mà lo lắng, chỉ cần không phải xung đột trực tiếp, thì anh có thể đối phó được".
Mặc dù Khánh Đệ không biết sự tự tin của anh từ đâu mà có, nhưng khuôn mặt bình thản của anh khiến cô bất giác an tâm. Lui về phía sau mấy bước, giật gấu áo anh, nói: "Đứng vào đây một chút, trời mưa rồi".
Anh nhìn trời, bê chiếc hộp đựng máy tính vào dưới mái hiên, nói: "Cái này không thể để bị ướt", rồi lại nói tiếp: "Hình như chỉ là mưa nhỏ thôi".
Ai biết mưa rả rích như thế mà càng lúc lại càng dày, không ít người đi đường so vai rụt cổ chạy vào dưới mái hiên trú mua. Dưới mái hiên nhỏ hẹp, sáu, bảy người chen chúc nhau đứng, bên cạnh còn đặt cả một thùng hoa quả lớn, Khánh Đệ lùi lại thêm bước nữa, sắp phải ngồi xuống đến nơi, thì bị Khương Thượng Nghiêu giơ tay kéo cô vào lòng anh.
Trong lúc xô đẩy, nửa khuôn mặt cô chạm vào cằm anh, rồi đến bờ vai vững chắc của anh. Khánh Đệ có thể cảm nhận được một cách rõ ràng cảm giác buồn buồn vì đám râu mới nhú của anh, ngay sau đó cô thấy mũi mình buồn buồn.
Khương Thượng Nghiêu nghe cô kêu khẽ một tiếng, liền hỏi chuyện gì. Khánh Đệ một tay che mũi, đáp: "Chạm vào buồn quá", ngay sau đó thấy anh lấy tay xoa mũi cô vài cái, anh hỏi: "Đã đỡ chưa?"
Anh chếch nửa người chặn giữa Khánh Đệ và người phía sau, nửa người thò ra ngoài hứng giọt gianh từ mái hiên rơi xuống, ướt hết vai, anh để cô và cái máy tính của cô đứng ở trong cùng, trong ánh mắt là sự quan tâm. Khánh Đệ nhất thời quên trả lời anh.
Anh như nhận ra điều gì đó bất thường, bối rối rụt tay lại, bối rối cười, rồi lại quay đầu nhìn ra ngoài đường, nói: "Lão Lăng vẫn chưa thấy đâu nhỉ?", vừa nói xong thì bị người ta đẩy mạnh từ phía sau, Khánh Đệ chỉ cảm thấy khuôn mặt anh đột ngột áp sát lại gần, cô mở trừng hai mắt, ngay sau đó hơi thở ấm áp của anh phả tới, đôi môi nóng bỏng của anh áp vào mặt cô.
Khương Thượng Nghiêu nhanh tay nhanh mắt, một tay chống vội vào tường, tay kia vòng qua ôm chặt eo cô, ngăn hai người sắp ngã nhào về phía trước. Sau khi đứng vững, cả hai đều có chút ngượng ngùng. Khánh Đệ liếc về phía anh, đúng lúc ấy thấy anh cũng đang nhìn mình, cô vội vàng quay khuôn mặt đang nóng bừng của mình sang hướng khác, lấy tay lau chỗ má vừa bị môi anh chạm phải.
Mọi cảnh vật trên đường phố đều biền mất một cách hết sức kỳ lạ,chỉ còn lại hai trái tim đỏ tươi đang treo dưới mái hiên, thình thịch thình thịch nhịp đập hòa vào nhau, cùng hát khúc ca mà chỉ có hai người bọn họ mới hiểu được. Khánh Đệ choáng váng muốn hất bỏ ảo tưởng trong đầu ra, lại nhìn sang phía anh, chỉ thấy anh như có linh cảm, cũng rời tầm mắt khỏi con đường dài phía trước quay lại nhìn cô, bốn mắt giao nhau, Khương Thượng Nghiêu mấp máy môi định nói gì đó, gọi được nửa tiếng tên cô rồi lại nuốt những lời chưa nói vào trong.
Khánh Đệ đỏ mặt cúi gằm đầu xuống, gần như muốn vùi mặt xuống hõm vai anh.
Đang không biết nên làm thế nào cho tốt, bên đường một chiếc xe việt dã lớn hơi cũ nhấn còi inh ỏi, một người đàn ông thân hình gầy gò không quá cao lớn đội mưa xuống xe, nhìn về phía người đang trú mưa dưới hiên gọi: "Anh Khương, anh Khương".
Khương Thượng Nghiêu trả lời với giọng pha chút kinh ngạc: "Nhị Hóa?!".
Người đó nghe tiếng liền chạy thẳng tới, đứng trong làn mưa nói: "Anh Khương, em đến đón anh", nói xong liền vội đón lấy hộp các tông trên tay Khương Thượng Nghiêu, lại thấy Khánh Đệ theo Khương Thượng Nghiêu cùng ra khỏi mái hiên, bèn hơi hé miệng mấp máy môi, rồi lập tức phản ứng nhanh như điện giật, nhiệt tình cất tiếng chào: "Chị dâu phải không ạ? Em là Lưu Đại Lỗi, còn gọi là Nhị Hóa. Chị dâu, chị nghe anh Khương nhắc đến em rồi phải không? Em ngưỡng mộ chị từ lâu rồi, chị dâu...".
Cậu ta liền miệng gọi chị dâu, khiến Khánh Đệ không biết phải trả lời thế nào, muốn giải thích mấy câu, nhưng Lưu Đại Lỗi đã bị Khương Thượng Nghiêu dùng bàn tay to lớn của mình kẹp lấy cổ, cả người quay nửa vòng, xoay lưng lại phía cô. Khương Thượng Nghiêu cúi đầu nói câu gì đó với Lưu Đại Lỗi, rồi quay lại như nói với Khánh Đệ: "Đây là người anh em trước đây cùng ở trong trại giam với anh. Lên xe rồi nói".
Lão Lăng sớm đã mở cửa xe chờ, ngồi vào xe rồi Khánh Đệ mới nhớ ra là mình có mang theo khăn giấy, Khương Thượng Nghiêu nhận lấy rồi xé ra lau mặt qua quýt, nói với lão Lăng: "Lão Lăng, anh gọi điện thoại cho trưởng thôn Châu đi, dặn ông ta nếu có người nào bộ dạng khả nghi tới hỏi tôi, thì cứ nói với bọn chúng địa chỉ khu mỏ. Đừng có đưa bọn chúng đến thôn Nam, phía thôn Châu hẻo lánh, dễ xử lý hơn".
Lão Lăng nghe anh nói xong liền bấm máy gọi điện. Lưu Đại Lỗi hào hứng quay đầu lại nói: "Anh Khương, việc này cứ giao cho em. Dạy dỗ mấy thằng ranh con đó, em đảm bảo sẽ khiến chúng phải khai ra là ai sai chúng đến "
Khương Thượng Nghiêu không đáp, trầm ngâm hồi lâu rồi nói: "Quan tâm làm gì việc ai sai chúng đến, gần mỏ than nào mà chẳng có thổ phỉ chứ?".
Lão Lăng ngồi ở ghế lái vừa cúp máy, cười nham hiểm: "Đúng thế, bắt chúng lại không cần nói nhiều cứ đánh cho một trận thật đau. Đánh cho một trận thừa sống thiếu chết thì có mà là ông trời cũng khai ra hết. Về tới nơi tôi sẽ bố trí người, ngoài lỏng trong chặt, thả cho chúng vào trước đã".
Lưu Đại Lỗi lúc này mới nhận ra họ đang bàn chuyện gì: "Vậy em làm gì? Chuyện khác thì được, đánh người em không rành".
Khương Thượng Nghiêu liếc mắt về phía Khánh Đệ, cô vẫn luôn nhìn chằm chằm ra bên ngoài, như đang nhập tịnh, không hề nghe thấy những gì họ đang nói. Cho dù như thế, trong lòng Khương Thượng Nghiêu vẫn dấy lên cảm giác hối hận. Vì vậy anh nói: "Giờ không nói chuyện này nữa, hôm nay sao cậu lại đến đây, chẳng phải nghe nói cậu đến Nguyên Châu làm giáo sư với mức đãi ngộ cao ngất rồi sao?".
Lời vừa dứt, lão Lãng đã phá lên cười ha hả, Khánh Đệ cũng cảm thấy tò mò.
Lưu Đại Lỗi vẻ mặt lúng túng: "Anh Khương, anh thật chẳng hiếu khách gì cả, bôi xấu em phải không? Em bị người ta thuê đi làm cố vấn, nhưng thật sự không thể làm nổi cái công việc thất đức ấy".
Hồi còn trẻ Lưu Đại Lỗi cũng học hành đôi chút, anh ta tự nhận mình là sư phụ đạo chích, kiên quyết đi theo con đường nghĩa hiệp của mình. Vì vậy, tất cả những kiến thức nhỏ bé mà thầy cô giáo truyền dạy anh ta chẳng dùng bao nhiêu, theo lời anh ta thì là: "\'Lấy trộm ví? Mấy trăm tệ đó chẳng khiến em bận tâm, nhưng đối với người ta, không chừng đây lại là tiền cứu mạng". Cậu ta vào tù cũng vì tội xông vào cơ quan nhà nước, trộm phòng tài vụ của đơn vị.
"Đập cửa xe ô tô lấy trộm ví tiền. Vừa chẳng có chút kỹ thuật nào mà lại thật sự thất đức. Bọn chúng không chịu đi làm, chuyên thuê mấy đứa trẻ con về làm thay, đều là mấy đứa trẻ to xác bỏ nhà lang thang. Không hoàn thành lượng công việc được giao hằng ngày, ngoài ăn đòn ra đến cơm cũng không được ăn." Lưu Đại Lỗi thở dài.
Khánh Đệ bất giác thấy tò mò: "Thế bọn trẻ con không bỏ đi ạ?".
Lưu Đại Lỗi thấy chị dâu có vẻ quan tâm, lập tức lấy lại tinh thần, nói: "Muốn chạy cũng không chạy được, ban ngày bọn chúng đưa đi, buổi tối bọn chúng kéo về, một căn phòng hơn chục đứa trẻ chen chúc, giống hệt ngồi tù, đi đâu cũng có người theo dõi giám sát". Nói rồi lại thấy có chút xấu hổ: "Trước khi đi em đã gọi 110 báo cảnh sát rồi, không biết đã bắt được hay chưa. Nói ra thì, em cũng đã làm được một việc tốt".
"Đúng là cố vấn mà!" Lão Lăng trêu.
Khương Thượng Nghiêu nhìn Khánh Đệ, thấy cô mím môi, anh cũng bật cười.
Lưu Đại Lỗi ngượng ngùng, nói: "Anh Khương, em đến đây cậy nhờ anh, anh đừng đuổi em đi đây. Em còn đang sợ khi bọn chúng biết rồi sẽ tìm em báo thù".
Khương Thượng Nghiêu gật đầu: "Được, về tới nơi lão Lăng sẽ ghi tên cậu vào, trả lương cho cậu. Tôi còn có việc khác, đang định đi tìm cậu đây".
Xe đến Vọng Nam, đặt máy tính xuống, Khương Thượng Nghiêu không theo xe về, Khánh Đệ hỏi: "Anh không phải về mỏ xem xem thế nào à?".
Khương Thượng Nghiêu giúp cô mang máy tính vào trong phòng, nói: "Không vội, nhưng việc cơ bản có đội phó và nhân viên kỹ thuật trông coi rồi, không cần đến anh. Những chuyện khác đợi lão Lăng bố trí xong, anh sẽ về".
Anh không biết từ cuộc đối thoại trên xe Khánh Đệ có thể đoán ra được mấy phần, nhưng thấy cô không hỏi nhiều, anh cũng nhẹ nhõm hơn.
Khánh Đệ bận đi đun nước pha trà, anh mở hộp lấy máy tính ra, đặt từng thứ lên trên bàn. Phúc Đầu phải ở nhà một mình suốt cả ngày giờ đang vui vẻ quấn quýt quanh chân Khánh Đệ, cô đi đến đâu nó theo đến đấy. Khương Thượng Nghiêu cố ý quát một câu dọa nó: "Đồ chó ngốc", nó liền lập tức áp sát người xuống, nhe bộ răng trắng ra gầm gừ về phía anh, cứ thế mấy lần, một người một chó đùa vui vẻ.
Khánh Đệ trong lòng thấy buồn cười, đặt tách trà mới pha bên cạnh tay anh, đang định nói thì bên ngoài có người hỏi vọng vào: "Cô giáo Thẩm về rồi đấy à? Tôi nghe thấy tiếng Phúc Đầu kêu".
"Về rồi ạ." Khánh Đệ đi ra ngoài chào hỏi đồng nghiệp.
"Hôm nay sinh nhật sao không ở lại Vấn Sơn ăn cơm? Vừa rồi anh Lý hỏi, tôi còn nói cô không về cơ. Vì vậy mới không để cơm cho cô." Người đồng nghiệp hỏi.