sư Tạ thấy tình hình như vậy sớm đã chuồn từ lâu, Khương Phượng Anh quay lại thấy Nhiếp Nhị, máu nóng dồn lên mặt, ánh mắt bừng bừng như đang bốc lửa, Khánh Đệ và Nhạn Lam còn chưa kịp phản ứng, từ miệng bà phát ra một tiếng hét xé gan xé ruột như một con mãnh thú mẹ, bà lao lên.
"Mày hại chết một đứa con nhà bà còn chưa đủ, giờ lại muốn hại thêm đứa nữa, đồ khốn, hôm nay bà phải liều mạng với mày!"
Đám người bu quanh Nhiếp Nhị đâu dễ dàng để bà đến gần, liền thượng cẳng tay hạ cẳng chân, Khương Phượng Anh ngã ngồi xuống đất. Hai tay bà chống xuống đất, đứng bật dậy, nhưng lại bị đám người đó xông đến bạt tai hai phát khiến bà đau gập cả người xuống.
Khánh Đệ và Nhạn Lam một người hét lên: "Đừng đánh, đừng đánh nữa, dừng tay", một người hét: "Tôi đã gọi cảnh sát rồi, ngay trước cửa tòa án mà các người còn dám ngông cuồng như thế sao?".
Sắc mặt Nhiếp Nhị lộ rõ vẻ chán ghét và cáu kỉnh, hướng về phía thuộc hạ xua tay, ý bảo tên đó dừng lại khẽ dặn dò: "Đừng gây chuyện nữa, chỗ này người qua người lại nhiều".
Tên thuộc hạ vừa đánh Khương Phượng Anh hai cái bạt tai phủi hai tay vào nhau như đang phủi bụi, chửi nói: "Đồ chó cái, Nhị Ca nhân nghĩa, không thèm so đo với mày. Hãy nói với con chó con của mày, thù giết em bọn tao sẽ trả. Bảo nó giữ đầu cho chắc, cẩn thận đấy".
"Phì" Khương Phượng Anh ngồi dưới đất, nhổ một miếng nước bọt, rồi lau mặt, ánh mắt ngập tràn căm hận: "Bà sẽ mở to mắt chờ xem đám quỷ đoản mệnh tâm can đen tối của đám chó mẹ chúng mày nuôi dưỡng, bà không tin ông trời không có mắt, sẽ có ngày chúng mày bị trừng phạt...".
Sự hung hăng đanh đá của Khương Phượng Anh bao năm nay không bộc phát nhưng hễ bốc lên là không dễ kìm hãm, cũng chẳng thèm quan tâm tới Khánh Đệ và Nhạn Lam đang ra sức đỡ bà đứng dậy, cứ ngồi lì dưới đất mắng chửi một hồi. Người vây lại xem ngày một đông, sắc mặt của Nhiếp Nhị càng lúc càng khó coi, chen khỏi đám người đi về phía xe của mình.
Đằng sau hai chiếc xe của đám Nhiếp Nhị là một chiếc xe con hiệu Mitsubishi màu đỏ, sau khi đám đông tản đi màu đỏ đó dưới ánh nắng gay gắt càng khiến người ta thêm nhức mắt, mặt Khánh Đệ và Nhạn Lam đều biến sắc.
Ngụy Hoài Nguyên thấy không thể tránh được, liền đánh tiếng chào hỏi Nhiếp Nhị rồi đi thẳng tới, đầu tiên là nổi nóng quát Khánh Đệ: "Em ở đây để làm gì?".
Khánh Đệ làm mặt lạnh lùng đáp: "Em đến để chăm sóc bạn mình. Anh Hoài Nguyên, không phải anh đang ở trên tỉnh à? Bác trai có biết anh về đây không? Có biết anh xưng huynh gọi đệ, theo hầu hạ đám lưu manh ở đây không?".
Ngụy Hoài Nguyên ghét nhất việc cô thường lấy bố anh ta ra để dọa dẫm mình, nhưng lại bất lực, chỉ có thể quát một câu: "Em hiểu cái mẹ gì!", sau đó quay mặt sang nhìn chằm chằm Diêu Nhạn Lam.
Diêu Nhạn Lam không chịu được ánh mắt sáng lên đó của anh ta, cúi đầu đỡ Khương Phượng Anh đứng dậy, nhỏ giọng nói: "Cô ơi, chúng ta về thôi, Khánh Đệ, em cứ nói chuyện đi, tí nữa về nhà chị ăn cơm".
"Lại gầy đi nhiều rồi." Ngụy Hoài Nguyên sau một lúc đứng thần người ra, mới mở miệng nói, cũng không biết là nói cho ai nghe nữa.
Khánh Đệ thoáng giật mình, nhìn qua thấy Diêu Nhạn Lam như không nghe thấy đang dìu Khương Phượng Anh rời đi.
Khương Phượng Anh hỏi nhỏ: "Đấy là ai? Họ hàng của Khánh Đệ sao?".
Diêu Nhạn Lam quay đầu lại nhìn, Ngụy Hoài Nguyên vẫn đang nhìn theo họ, còn Khánh Đệ đang đứng cạnh lại trừng mắt nhìn anh ta giận dữ, dáng người thẳng đứng.
"Anh họ của Khánh Đệ, con trai của bác cô ấy."
Khương Phượng Anh hừ một tiếng lẩm bẩm: "Rắn chuột một nhà, vừa nhìn đã thấy chẳng phải dạng tử tế gì".
Diêu Nhạn Lam mặt mày đau khổ: "Cô, cô đừng nói thế. Khánh Đệ rất tốt".
Khương Phượng Anh vỗ tay Nhạn Lam: "Cô biết, Khánh Đệ là đứa trẻ tốt. Ý cô muốn nói anh họ nó và đám người kia cơ". Trong lúc nói câu đó bà lại nghiến răng nghiến lợi: "Nếu không phải vì chúng thì Nghiêu Nghiêu bây giờ cũng đâu phải chịu tội như thế".
"Nghe thấy chưa, rắn chuột một nhà!" Khánh Đệ khẽ nghếch hàm lên, ánh mắt khinh miệt liếc về phía hai chiếc Mercedes-Benz đang lao ra khỏi cổng tòa án. Kính xe màu đen chắn mọi ánh nhìn, nhưng không chắn được sự khinh thường trong ánh mắt cô.
"Chẳng rảnh mà giải thích với em. Không hiểu gì hết!" Diêu Nhạn Lam đi rồi, Ngụy Hoài Nguyên cũng không muốn ở lại đây thêm nữa, nói xong liền bỏ đi.
"Anh!" Bình thường Khánh Đệ không bao giờ nói thừa một lời nào với người anh họ này, nhưng hôm nay lại rất khác thường: "Anh, em khuyên anh hai câu, một là, những người kia không phải người tốt. Hai là, anh đừng có để ý đến Diêu Nhạn Lam nữa!".
Ngụy Hoài Nguyên bắt đầu nổi nóng, quay người lại tiến về phía cô mấy bước: "Có phải em uống nhầm thuốc không? Anh thích chơi với ai là việc của anh, em quản được không? Còn cả Diêu Nhạn Lam nữa, em là mẹ hay là chị cô ta? Năm lần bảy lượt nhằm vào anh như thế là có ý gì?".
Khánh Đệ không nhượng bộ dù chỉ nửa bước, ngẩng cao đầu nhắc lại một lần nữa: "Người ta có bạn trai rồi, tình cảm tốt tới mức anh không tưởng tượng được đâu. Nếu anh còn là người, thì đừng làm cái việc đục nước béo cò, giậu đổ bìm leo nữa".
"Em!" Nếu không phải là quan hệ họ hàng thân thích, Ngụy Hoài Nguyên đã cho cô em họ này một cái bạt tai rồi. Anh ta nén giận, miệng khẽ cười: "Bạn trai cô ấy? Chính là thằng cha đang ngồi tù kia? Anh nghĩ nó chết còn không dễ ấy?".
Thấy sắc mặt Khánh Đệ nặng như đeo đá, Ngụy Hoài Nguyên bất giác phá lên cười: "Khánh Đệ, cố gắng mà học đi, em có tương lai hơn Ái Đệ, cậu mợ còn mong sau này em báo hiếu nuôi họ nữa. Những chuyện khác, đừng quản nhiều quá, mà em cũng chẳng quản được đâu", nói xong ngông nghênh bỏ đi.
"Khánh Đệ, anh họ em... mấy ngày trước anh ta tới tìm chị. Nhưng chị mặc kệ anh ta." Diêu Nhạn Lam lắp ba lắp bắp giải thích qua điện thoại.
Từ sau khi Cảnh Trình xảy ra chuyện, Nhạn Lam cứ mơ mơ màng màng, cảm giác trái tim cô ấy đang được phong kín trong một chiếc kén vậy. Cho tới khi nhận được cái ôm đó ở nhà tang lễ.
Trước kia không quen Thẩm Khánh Đệ, chỉ nghe thấy tên cô, ở trường chú ý tới cô nhiều hơn một chút. Trong ấn tượng của Nhạn Lam, thì Thẩm Khánh Đệ mặc dù hình dáng cao gầy, nhưng khuôn mặt rất bình thường, chính là kiểu mặt sẽ nhanh chóng bị nhấn chìm nếu vứt vào giữa một đám đông.
Thời gian đầu quen biết, Nhạn Lam chỉ cảm thấy cô rất đặc biệt. Không nói nhiều, ánh mắt lanh lợi, tính tình nghiêm túc. Nhưng khi cô nói chuyện, khách khí mà không xa cách, chân thành nhưng chừng mực. Sự quan tâm chăm sóc của cô khác một trời một vực với vẻ bề ngoài cao ngạo khó gần.
Ngày hôm đó ở nhà tang lễ, Thẩm Khánh Đệ không làm bất kỳ một động tác thừa thãi nào, cô chỉ cứ thế đi lên phía trước ôm lấy Nhan Lạm thật chặt, Diêu Nhạn Lam lập tức cảm giác như trái tim mình sắp vỡ vụn ra. Cô ấy đã phải chống đỡ một cách khổ sở, em trai không còn nữa, mẹ buồn bã tới mất lý trí một thời gian dài, công việc cũng tạm dừng, Khương Thượng Nghiêu lại đang bị tạm giam chẳng có tin tức gì, trong nhà chẳng còn lại bao nhiêu tiền, mẹ cần phải khám bệnh, còn bản thân cần tiền mua gạo mua thức ăn, lại thi trượt đại học. Nhạn Lam mơ mơ hồ hồ cảm thấy Cảnh Trình đã làm liên lụy tới anh, gặp bà và cô Khương, cô ấy cảm thấy rất hổ thẹn...
Cái ôm của Thẩm Khánh Đệ đến rất đúng lúc rất tự nhiên, đúng vào lúc cô ấy cảm thấy sống không bằng chết ấy, ý chí muốn sống mãnh liệt lại manh nha tràn về.
Nhạn Lam cần người bạn này, cô ấy không thể chịu được việc hình tượng của mình xấu đi trong lòng Khánh Đệ. Vì vậy, sau khi rời khỏi tòa án Khánh Đệ không đến nhà ăn cơm, Nhạn Lam nhất thời hoang mang, sợ liệu có phải Khánh Đệ đã hiểu nhầm gì đó rồi không? Nên cô ấy vội vàng gọi điện thoại giải thích.
"Chị không để ý tới anh ấy là đúng, tính cách anh ấy chỉ là ham cái mới lạ, qua vài ngày là sẽ nhạt đi thôi." Khánh Đệ lén liếc về phía phòng ngủ của bố mẹ một cái, che ống nghe nói: "Nghe bác gái em nói, chị dâu tương lai của em tính cách tệ lắm, quản rất chặt, anh ấy không dám làm gì đâu. Chị yên tâm đi".
Từ trong ống nghe thấy có tiếng thở hắt ra, Khánh Đệ nhẫn nhịn một lúc, cuối cùng vẫn hỏi: "Chị đã nghĩ kỹ chưa? Học lại hay...".
"Chị…" Diêu Nhạn Lam buồn bã, giọng nghẹn lại: "Chị muốn học lại, nhưng em biết đấy... chắc chị sẽ đi làm thôi, bán vé ở cung văn hóa như mẹ chị trước kia".
Bên tai Khánh Đệ vang lên tiếng cô giáo Dư: "Giải nhất, Diêu Nhạn Lam khối Mười một lớp Hai trường Nhất Trung", bỗng dưng thấy nuối tiếc vô cùng, bàn tay nắm ống nghe chặt tới mức nóng lên: "Có thể còn cách khác không? Bố chị... còn cả cô Khương nữa, cô ấy nói thế nào?".
Tiếng cười đau khổ của Diêu Nhạn Lam vọng lại: "Bố chị phong lưu sống vui vẻ lắm. Chị thật nghĩ không ra tại sao trên thế giới này lại có người đàn ông như thế, bỏ vợ đã đành, nhưng Cảnh Trình là cốt nhục của ông ấy. Hổ còn không nỡ ăn thịt con, sao ông ấy có thể vô lương tâm như thế?". Lời vừa nói xong, tiếng thút thít từ đầu dây bên kia vọng tới, chắc là cô ấy đang lau nước mắt.
Ánh mắt Khánh Đệ nhìn chằm chằm vào đôi giày da của bố mình đặt ngoài cửa, đồng cảm nhưng cũng chẳng giải thích, chỉ đành im lặng.
"Chuyện này chị cũng không dám làm phiền cô Khương nữa. Mời luật sư phải tốn rất nhiều tiền, bà ốm rồi, tiền khám tiền thuốc cũng không ít. Còn anh Khương ở trong đó, hằng tháng cũng phải gửi một ít vào. Chị... sao lại như vậy được?" Đầu dây bên kia Diêu Nhạn Lam bắt đầu rấm rứt khóc.
Sao lại như vậy được? Khánh Đệ không kìm được đau buồn, mắt cũng bắt đầu ướt. "Em vẫn còn một ít tiền..."
"Không cần đâu. Em cũng đâu giàu có gì. Hơn nữa chuyện nhà chị đâu thể giải quyết ngày một ngày hai."
"Em nói thế này, chị đừng để ý nhé, cái ông luật sư Tạ đó, em thấy ông ta rất giảo hoạt, lời nói và hành động không quyết đoán, em nghĩ... có nên nói với cô Khương, đổi luật sư khác không?"