mới biết mẹ Hoàng Mao đang nằm viện, Hoàng Mao phải đưa cơm cho mẹ xong mới tới được. Đôi mắt của Hoàng Mao khiến người ta ghét, nhưng có đến đây, Cảnh Trình vẫn thấy yên tâm hơn. Lúc này đang hăng hái, nên cũng chẳng có thời gian mà quan tâm nhiều tới những chuyện này nữa.
Để tránh tai mắt, sáu bảy người chen chúc trong một chiếc ô tô, đi thẳng tới căn hộ mà Nhiếp Tiểu Tứ thuê.
Nhiếp Tiểu Tứ vừa không có tiền trả nợ, vừa không dám thú tội với anh trai, hiển nhiên chỉ có duy nhất một chỗ để lẩn trốn. Căn hộ mà hắn ta thuê ở khu chung cư Lạc Cư, trước và sau khu chung cư này có hai cổng, Diêu Cảnh Trình cũng không dám làm lớn chuyện, bố trí hai người phục ở cổng sau, những người còn lại lúc này mới quay về cổng trước tụ họp lại với đám huynh đệ đã có mặt ở đó từ trước để thăm dò tung tích của Nhiếp Tiểu Tứ.
Đi đòi nợ hắt nước sơn đỏ là cách chỉ áp dụng được với những con nợ thật thà, đối với người trên giang hồ, sau khi cảnh cáo gia hạn mà vẫn không có hồi âm, phải cắt đứt gân chân hủy ngay ý định chạy trốn của con nợ rồi mới ngồi xuống từ từ nói. Những quy định này Diêu Cảnh Trình mới chỉ nghe nói mà thôi. Cậu ta đi theo Tang Cẩu dù sao cũng mới được hơn nửa năm, nên những cuộc đi đòi nợ lớn chưa được chứng kiến lần nào, khi đứng dưới khu nhà Nhiếp Tiểu Tứ, nhiệt huyết bừng bừng và tâm trạng kích động ban đầu đã bị thay thế bởi cảm giác căng thẳng khác.
Cậu ta liếc mắt quan sát những anh em đi cùng, có hai người đang thì thầm nói chuyện về việc khó kiếm tiền, tiết kiệm mới đủ mua di động, lại còn thích loại của Nokia. Diêu Cảnh Trình thầm thán phục phong độ phi phàm của hai người đó, lại liếc mắt về phía Tiểu Bản và Thặng Nhi, Tiểu Bản cũng đang nhìn về phía cậu ta, bốn mắt nhìn nhau, Cảnh Trình có thể đọc được cảm giác sợ hãi và hối hận trong mắt Tiểu Bản.
Cảnh Trình nhún vai, tự an ủi mình rằng chẳng có gì to tát cả, mình có phải là người khởi xướng cầm đầu vụ này đâu. Hơn nữa Tang Cẩu đã dặn rồi, họ là đi "mời" người, nhiều nhất là sau khi gặp Nhiếp Tiểu Tứ thì khuyên hắn ta vài câu. Nếu dùng lời không được mà phải động chân tay, thì bên này người đông, chắc cũng không phải chịu thiệt thòi gì.
Cứ nghĩ như thế, cũng giúp bản thân tăng được thêm chút dũng khí.
Lên tầng, anh Hổ dẫn đầu cả nhóm gõ cửa, Diêu Cảnh Trình vẫn đứng ở đầu cầu thang, còn chưa kịp phản ứng thì đã bị kéo tới trước cửa chính, còn anh Hổ lập tức lui lại nấp vào góc chết bên cạnh.
Diêu Cảnh Trình lúc này mới nhận ra mình đang đứng ngay trước mắt thần ở cửa. Đang định hỏi một câu là tại sao, thì toàn bộ nhóm người đứng bên ngoài nghe thấy bên trong có động tĩnh, lập tức nín thở chờ đợi.
Bên trong trở lại yên tĩnh, ngay sau đó có tiếng người hỏi khẽ: "Ai?".
Diêu Cảnh Trình nhận ra giọng Nhiếp Tiểu Tứ, khẽ thả lỏng người, nhận ám hiệu của anh Hồ, trả lời: "Tôi. Diêu Cảnh Trình".
Sau vài giây do dự, bên trong bắt đầu phát ra tiếng mở khóa lạch cạch, tiếng động còn chưa dứt, anh Hổ đang nấp ở cạnh cửa tránh đứng trực diện với mắt thần xông ra tung một cú đá, Nhiếp Tiểu Tứ lúc này đang đứng sau cửa bật ngửa về phía sau, cửa lớn mở tung.
Anh Hổ lập tức nhảy ngay vào, ghè cổ bẻ tay, ý muốn khống chế Nhiếp Tiểu Tứ, hai người khác hiểu ý cũng lao tới trợ giúp. Cùng lúc đó, khi tất cả mọi người đều không ngờ tới, là trong phòng có mai phục, đúng vào lúc mà anh Hổ lao về phía Nhiếp Tiểu Tứ, hai người trong phòng cũng lao đến, ngay lập tức vụ ẩu đả diễn ra.
Chỉ còn lại Diêu Cảnh Trình và Tiểu Bản nghệch mặt ra đứng ở cửa, thế này gọi là nói chuyện khách khí sao?
Anh Hổ gọi: "Mẹ kiếp, mau qua đây giúp đi". Diêu Cảnh Trình mới bừng tỉnh, đầu tiên hất chân để đóng cửa lại, tiếp theo liền lao về phía đám người đang ẩu đả kia.
Nhiếp Tiểu Tứ từ nhỏ đã cáo mượn oai hùm, đám tay chân dưới trướng anh hai hắn ta ít nhiều cũng có quan hệ thân thiết. Lần này định chạy xuống phía nam lánh nạn vài năm, hắn ta không dám nói thật với anh hai, nhưng trước khi tẩu thoát thiếu tiền đành nhờ anh em giúp đỡ. Nhiếp Tiểu Tứ nghĩ đám thuộc hạ dưới trướng anh hai mình đều là những kẻ đã từng chiến tích lẫy lừng, nên mới mất cảnh giác mà mở cửa. Nhưng không ngờ là phía Cảnh Trình lại mang theo nhiều người như thế, anh Hổ dẫn đầu lại là cánh tay phải cánh tay trái của Tang Cẩu, chẳng bao lâu sau thấy tình thế không ổn, Nhiếp Tiều Tứ định bỏ chạy thoát thân, bị anh Hổ đạp một đạp trúng đầu gối khuỵu ngay xuống đất.
Sau khi cả ba người lần lượt đều bị khống chế, Nhiếp Tiểu Tứ gào lên chửi bới, lôi mẹ Diêu Cảnh Trình ra mà chửi. Diêu Cảnh Trình bị hắn ta chửi nổi máu điên, xông lên cho hắn ta hai cái bạt tai nổ đom đóm mắt.
Diêu Cảnh Trình nhớ lại ngày đó bị người của Nhiếp Tiểu Tứ chặn đánh ở sau con hẻm, trong lòng căm hận khó mà nén được, còn định xông lên đạp thêm một phát nữa, nhưng bị Tiểu Bản ôm chặt từ phía sau kéo lại: "Lão đại dặn rồi, đưa người về là được, giờ đã quá nửa đêm, tầng trên tầng dưới người ta nghe có động gọi 110 thì phiền lắm".
Những người khác cũng có ý đánh nhanh thắng nhanh, chỉ có anh Hổ thò tay ra sau lưng một cái, trên tay đã xuất hiện một con dao nhíp. Khóe miệng anh Hổ khẽ nhếch lên một nụ cười độc ác đi về phía Nhiếp Tiểu Tứ đang quỳ dưới đất: "Đều là người thông minh cả, đừng làm khó bọn này".
Trong ánh mắt của Nhiếp Tiểu Tứ ánh lên những tia nhìn kinh hãi, nhưng ngay lập tức biến mất và thay vào đó là sự căm hận, hắn ta lùi về phía sau đứng bật dậy, hai tên kia đồng thời cũng vùng khỏi sự khống chế, trận ẩu đả lại bắt đầu.
Trong lúc hỗn loạn lưỡi dao nhíp vung lên loang loáng, nhát nào nhát nấy nhằm thẳng vào chỗ hiểm của Nhiếp Tiểu Tứ. Diêu Cảnh Trình hoảng hốt khi nhận ra anh Hổ muốn lấy mạng của Nhiếp Tiếu Tứ, cậu ta chẳng cần biết tới sự sống chết của Nhiếp Tiểu Tứ, chỉ biết một tay nắm chặt chống đỡ, một tay nhằm vào đối phương mà giáng tới, bên tai vang lên những tiếng kêu đau đớn, đấm đá, đập cửa ầm ầm, nhưng lại thấy trước mắt máu và dao cứ lờ mờ, nhất thời không phân biệt được là thật hay là ảo ảnh.
Trong nháy mắt Nhiếp Tiểu Tử chạy thoát khỏi tầm đánh của đám người kia, não cậu ta lúc này chỉ có một ý nghĩ, không thể để hắn thoát.
Cảnh Trình đuổi theo Nhiếp Tiểu Tứ như hình với bóng vào phòng trong, ngay sau đó, một thứ gì rất cứng, lạnh như băng đập ngay vào gáy cậu ta. Cảm giác của Diêu Cảnh Trình lúc này là hoang mang hoảng sợ, rồi mới sực tỉnh đoán biết đây là thứ gì, nhất thời sợ cứng người lại, không dám manh động.
"Đi ra. Đi từ từ thôi. Đừng để tao thấy mày cử động." Nhiếp Tiểu Tứ vừa nói vừa thò người ra phía trước dùng tay trái cầm vali trên giường, rón rén đi sau Cảnh Trình dò dẫm từng bước ra khỏi phòng.
Đám người trong phòng khách nhìn rõ họng súng đang chĩa vào đầu Diêu Cảnh Trình, lập tức yên ắng trở lại. Hai tên huynh đệ của Nhiếp Tiểu Tứ cười đắc ý, thản nhiên bước về phía hắn ta đứng sang hai bên để bảo vệ.
Đầu óc Diêu Cảnh Trình trống rỗng, cảm giác thấy sự việc diễn ra có gì đó bất thường. Vốn là một chuyện hết sức đơn giản, chỉ cần "mời" Nhiếp Tiểu Tứ về gặp Tang Cẩu là xong, thật không ngờ lại diễn biến thành ra thế này. Cậu ta thật không thể hiểu tại sao đám huynh đệ theo dõi Nhiếp Tiểu Tứ bấy lâu nay lại không phát hiện ra có người mai phục trong phòng, không hiểu tại sao dám huynh đệ canh ở cửa trước và cửa sau dưới khu chung cư vẫn chưa xông lên, càng không hiểu anh Hổ có thù hằn sâu đậm gì với Nhiếp gia mà dao nào dao đấy đều như muốn lấy mạng.
Nhiếp Tiểu Tứ cười khùng khục phía sau: "Diêu Cảnh Trình. Anh nhìn nhầm mày rồi. Khi mày vờ nhún nhường anh cứ tưởng mày là thằng nhát chết. Không ngờ mày cũng biết trả thù". Đi cùng với câu nói đó, họng súng chĩa về phía Cảnh Trình càng dùng sức gí mạnh hơn, Diêu Cảnh Trình khẽ run lên, chân bước loạng choạng.
"Đứng vững. Đừng để tao nhất thời không kiềm chế được mà phải bắn mày."
"Tiểu Tứ, chúng ta chẳng phải có thù sâu oán nặng gì, ý của anh Tang Cẩu chỉ là muốn mời mày về nói chuyện, có bao nhiêu trả bấy nhiêu, số còn lại từ từ trả."
"Mày đang dỗ trẻ con đấy à." Nhiếp Tiểu Tứ phì cười: "Ông mày cũng là…”
Lời của hắn ta bị tiếng gõ cửa cắt ngang.
Lúc này, cả hai bên đều không biết người đứng ngoài cửa là của bên nào. Tâm trạng của toàn bộ đám người trong phòng thấp thỏm mong có cơ hội để thay đổi tình thế.
"Mày ra mở đi." Nhiếp Tiểu Tứ sau khi cân nhắc xong khẽ nói.
Diêu Cảnh Trình từ từ đi về phía cửa, vật lạnh buốt phía sau gáy xuyên qua da đầu chạm vào tới từng lỗ chân lông trên người cậu ta, lạnh thấu xương, mỗi bước chân của cậu ta đều vô cùng khó nhọc, nặng nề.
Khi cậu ta giơ tay ra vặn khóa cửa mới nhận thấy rằng mình không khống chế được bản thân, người bắt đầu run lên bần bật, định thần lại, tiếng gõ cửa bên ngoài vang lên dồn dập, hết lần này tới lần khác. Lần nào cũng khiến cánh cửa rung lên.
Cậu ta cúi đầu, muốn hất bỏ cái vật lạnh buốt khỏi gáy mình, nhưng nó giống như giòi trong xương vậy, không thể thoát được.
Cửa vừa mở, bóng đáng một người cao gầy lọt vào mắt, đầu tiên Diêu Cảnh Trình còn tưởng là ảo giác, nhưng sau khi nhìn rõ rồi thì nhếch miệng cười, nửa như kích động nửa như được giải thoát, ánh mắt ngấn lệ. Cậu ta gọi không thành tiếng: "Anh".
Đúng vào lúc mà Diêu Cảnh Trình mở cửa, họng súng đã được rời xuống phía thắt lưng cậu ta, có thể nổ súng bất kỳ lúc nào. Điều duy nhất khiến người ta cảm thấy may mắn lúc này chính là súng vẫn chưa lên đạn, nhưng cũng không thể nói trước được điều gì.
Diêu Cảnh Trình lập tức thu lại nụ cười, chỉ sợ cử động của cơ má sẽ khiến Nhiếp Tiểu Tứ đang đứng sau lưng cảnh giác.